Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 596:
Minh Thù thử giơ tay vuốt nhẹ, lần này cô đã thể chạm được vào quan tài, cô chau mày suy nghĩ lần trước kh được lần này lại sờ được nhỉ?
"An Ca!"
Linh Yển kéo Minh Thù, đưa cô ra khỏi phạm vi cỗ quan tài.
Ngay trong lúc cô rời , trên cỗ quan tài chợt một luồng sáng hiện ra nhưng chỉ trong chớp mắt lại tan biến và cô nhận th m cái xác lại vẻ càng thêm khô quắt.
Minh Thù Linh Yển: "Nó còn sống?" Còn thể hút m.á.u nữa...
"Chớ tới gần nó." Lão t.ử chớp mắt một cái tên thần kinh đó đã suýt c.h.ế.t đến nơi .
Minh Thù như đang suy tính ều gì liếc cỗ quan tài. Nếu như kỹ lại thì vẻ kh giống một cỗ quan tài lắm mà giống một cái hộp hơn. Một chiếc hộp thật tinh xảo đẹp đẽ, một chiếc hộp bảo vệ hình chữ nhật hoàn hảo.
Thi thể của cô giống như một món báu vật được đặt trang trọng trong đó.
Tại lại muốn bảo tồn t.h.i t.h.ể của cô?
Tại trước đây Tây Sở quốc lại sử dụng cô để tr chừng Linh Yển?
Tại rốt cuộc cô lại kh ở đây mà lưu lạc đến nơi âm tào địa phủ?
Linh Yển biết nhiều chuyện nhưng kh hề tiết lộ kế hoạch của cho cô hay, mà Minh Thù cũng kh muốn moi chuyện từ một kh muốn nói ra. Vấn đề là cũng kh thực sự khao khát muốn biết, chỉ là muốn tăng thêm chút giá trị thù hận, kiếm chút đồ ăn vặt mà thôi.
Ừ.
Cô Dực muốn đến tìm cô.
Nghĩ đến cũng cảm th khá là hứng thú.
Minh Thù kh nghĩ đến những chuyện đó nữa, cô cầm chiếc bánh bao bổ sung thêm năng lượng.
Linh Yển cảm th kì lạ, tên thần kinh này nghĩ nghĩ lại thế nào lại thành ra hưng phấn vui vẻ như thế được?
Kh cô lại đang nghĩ đến chuyện hoàn hồn đ chứ?
Linh Yển khẽ khuôn mặt nghiêng đang tủm tỉm cười của Minh Thù, ánh mắt cô lóng lánh như ánh khiến ta cứ muốn mãi kh thôi.
Cô muốn được làm đến thế ?
" ngươi lại ta chằm chằm thế hả?" Minh Thù nắm chặt chiếc bánh trong tay.
"Ta chỉ còn lại m chiếc thôi, ngươi đừng mà cướp của ta đ."
Linh Yển hừ một cái: "Ai thèm chứ."
chiếc bánh bao thôi mà cũng làm như quý giá lắm, cô kh yêu quý ta đây này? Lão t.ử chả nhẽ kh bằng một chiếc bánh bao?
Vừa nảy ra ý nghĩ này, nét mặt của Linh Yển chợt trở nên xầm xì hậm hực.
Lão t.ử lại kh bằng cả một chiếc bánh bao ?
"Kh thèm thì tốt nhất nên tránh xa ta ra, lúc nào chẳng muốn cướp đồ ăn của ta chứ."
"Ta kh thèm thì ?"
"Ta c.h.é.m c.h.ế.t ngươi"
"Cô..."
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-596.html.]
Các thiên sư vẫn chưa thảo luận kế hoạch xử lý cỗ quan tài và những thứ kia, Minh Thù và Linh Yển cũng chưa ý rời nên các thiên sư chưa xuống núi ngay. Họ dự định ở lại trên núi một đêm, ngày mai mới bàn bạc tiếp.
Dù thì những thứ này đều ở đây, lỡ xảy ra việc gì thì rắc rối to.
Còn những thôn dân vẫn đang ngủ mê thì phái đưa hết xuống núi.
"Tiểu Tạ, vừa ngươi hỏi Triệu Đức Sinh việc gì thế?"
Một thiên sư chạm vào Tạ Hồi, giật l lại bình tĩnh vuốt mặt đáp lời: "Hỏi chuyện lá bùa kia ạ."
Thiên Sư Triệu Đức Sinh: " nói thế nào?"
Bùa trấn hồn dùng để làm gì?
Rõ ràng các thiên sư cũng kh rõ việc này.
" chưa nói."
Tạ Hồi nghĩ đến chuyện lá bùa, đ.â.m mũi kiếm gỗ đào xuống đất lầm bầm một : "Triệu Đức Sinh nói ta sắp đến , ta mà nói đến là ai?"
"Nghe nói nơi này là Tây Sở quốc xưa kia." Thiên Sư kh nghe th tiếng lẩm bẩm của Tạ Hồi, hướng mắt về phía xa.
Tạ Hồi cũng theo ánh mắt .
Hiện giờ họ đang đứng ở vị trí khá cao, phía xa núi non trập trùng, nhiều năm trước lẽ nơi đây đã từng tồn tồn một đất nước và dưới kia từng là ánh đèn lửa của vạn gia bách tính...
Tạ Hồi ngó th Minh Thù và Linh Yển đang đứng ở một nơi còn cao hơn.
Linh Yển nắm tay Minh Thù để cho cô ngồi bên cạnh , giọng chậm rãi ôn tồn kể cho cô nghe: "Nơi đây trước đây là ện thờ, dưới kia là hoàng thành."
Tây Sở quốc và Sở quốc sau này là hai nước khác biệt, họ xuất hiện sớm hơn và lịch sử lâu dài hơn.
Đứng ở nơi đây càng ngắm rõ hơn thế giới phồn hoa.
Tế tư chỉ thể xuống núi vào dịp lễ tết. Ngày bình thường họ đều sống trên núi, hàng ngày ngắm phong cảnh náo nhiệt. Thành trì bên dưới mỗi khi trời tối thắp đèn sáng lấp lánh y như ánh đom đóm lan tỏa khắp thành.
"An Ca."
Linh Yển khuỵu gối trước mặt Minh Thù, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt đắm đuối: "Hứa với ta, ở bên ta được kh?"
Màn đêm tĩnh lặng.
Sau lưng dường như lại thấp thoáng ánh lửa lấp lánh của vạn gia bách tính.
vẫn là tế tư lạnh lùng như một vị tiên xưa kia.
"Lần trước hỏi ngươi, ngươi kh biết nắm bắt cơ hội thì thôi đừng trách ta." Minh Thù giật tay về. Muốn theo đuổi trẫm kh giò heo thì đừng hòng.
"An Ca, rõ ràng cô cũng thích ta tại lại cứ ra vẻ mạnh miệng như vậy?" Linh Yển hơi giận.
"Cô muốn l.à.m t.ì.n.h làm tội ta đến lúc nào nữa, thừa nhận thích ta khó khăn vậy ?"
"Ngươi th ta thích ngươi lúc nào hả?" Một cao ngạo như trẫm thể dễ dàng thích ta hay ?
Kh thể nào!
Trẫm cần thể diện!
"Cô kh thích ta thì tại lại đỡ giúp cho ta?"
"Ta phá hủy ngọc cổ kh chừng là để hại ngươi đ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.