Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 598:
Minh Thù gác chéo chân, ngồi trên một tảng đá vỡ tủm tỉm vừa tới.
Cô Dực và Tô Nhu đều tới cả .
Tốt.
Ánh mắt Cô Dực Minh Thù: "Ngươi chính là An Ca?"
"Ngươi là Cô Dực?"
"Vẫn chưa đến nỗi ngu ngốc lắm."
"Ngươi cũng đâu th minh gì cho cam." Minh Thù xéo xắt nói.
Cô Dực cười nhẹ vẻ thích thú.
xuyên qua cô và dừng lại ở cỗ quan tài phía sau, đột nhiên mắt lóe lên vẻ hưng phấn như th một món bảo bối quý giá vậy.
Tỏ ra thái độ như thế với một cái xác thật là biến thái quá !
Biến thái như thế là muốn dọa cho trẫm sợ c.h.ế.t chiếm đoạt đồ ăn vặt của trẫm ?
"Hôm nay ta kh muốn đ.á.n.h nhau với ngươi."
Cô Dực kh đặt hết chú ý vào Linh Yển: "Ngươi chỉ cần giao cô ta cho ta, từ giờ về sau sẽ kh còn ai thể trói buộc được ngươi nữa."
"Ngươi nói thế là thế nào?" Minh Thù nhíu mày.
"Ha ha... Linh Yển chưa nói cho ngươi biết hay ?"
Cô Dực cười sằng sặc: "Thân xác của ngươi là thứ quan trọng nhất, ngươi kh còn nữa thì chúng thể ra ngoài được. Hứng thú lắm kh? Hãy mau giao cô ta cho ta ."
Âm khí trên Linh Yển bắt đầu cuồn cuộn nổi lên, Minh Thù chợt hiểu ra Cô Dực kh đang nói chuyện với Linh Yển mà là nói với oán khí trong .
Lúc này oán khí đó đang bị kích thích mạnh.
Thân thể của Linh Yển run bần bật, cố gắng lắm mới kh để cho những oán khí đó khống chế .
"Cô Dực..."
"Đợi đã, ta chuyện muốn nói"
Minh Thù giơ tay lên ngăn Linh Yển: "Ngươi muốn thân xác của ta kh?"
Bọn quỷ bây giờ đều mắc bệnh yêu xác luyến thi chăng?
Cô Dực còn lắm mưu nhiều kế hơn cả Triệu Đức Sinh: "Thân xác của ngươi được âm khí nghìn năm nuôi dưỡng, chính là vật chủ hoàn hảo nhất."
Minh Thù tỏ vẻ kì lạ: "Ngươi là đàn mà lại muốn l xác ta làm vật chủ, ngươi bệnh kh vậy?"
Tên quỷ này hết t.h.u.ố.c cứu thật .
Cô Dực lôi Tô Nhu đến đó nắm chặt cằm cô ta ép ngẩng đầu : "Ngoài làm vật chủ ra còn thể dùng vào nhiều mục đích khác mà, đúng kh nhỉ Tô Nhu?"
Tô Nhu c.ắ.n môi nói nhỏ: "Ngươi từng nói là muốn g.i.ế.c cô ta."
"Đừng vội." Cô Dực đột nhiên ôm l Tô Nhu hôn cuồng nhiệt.
Tô Nhu giãy giụa, thể làm thế này trước mặt khác được chứ, thật hổ thẹn.
Cô Dực vẻ thích thú đẩy Tô Nhu ra lạnh lùng nói: "Vật chủ này chán, tên ngu xuẩn Triệu Đức Sinh chút việc cũng làm kh xong. Nhưng kh , ta đã tìm th vật chủ thích hợp hơn ."
Cô Dực hau háu vào cỗ quan tài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-598.html.]
"Đó là một xác nữ!"
Minh Thù tặc lưỡi: "Đó là bệnh, cần chữa."
Vẻ mặt Cô Dực khao khát: "Thân xác đó là một âm linh, nếu tiểu quỷ thể một đêm xuân với cô ta thì thể tiến thẳng lên làm quỷ vương."
"Giao t.h.i t.h.ể cho ngươi cũng được."
Minh Thù kéo Linh Yển về phía , âm khí cuồn cuộn của đột nhiên lắng xuống. Minh Thù tỏ vẻ như chưa làm gì cả, nhếch mép khẽ cười:
"Dù thì cũng sắp vật chủ mới , chi bằng ngươi hãy g.i.ế.c Tô Nhu ."
Đôi mắt mỹ miều của Tô Nhu trợn trừng sợ hãi: "Cô Dực..."
thể như thế... cô ta thể...
Cô Dực kh đoái hoài gì đến Tô Nhu, chỉ th kì lạ: "Dù đó cũng là thân xác của ngươi, ngươi lại đồng ý giao cho ta?"
Minh Thù cười nói: " gì mà kh bằng lòng chứ? Dù thì cũng chỉ là một cái xác mà thôi, làm quỷ thì cần biết xa tr rộng."
"Ngươi cũng khá là biết thức thời đó."
Cô Dực suy nghĩ giây lát: "Dù ta sở hữu thứ phế phẩm nhà ngươi cũng chẳng ích gì."
vươn tay về phía Tô Nhu, đột nhiên cô ta bị một sức mạnh kéo vào trong lòng bàn tay , bóp chặt cổ Tô Nhu.
"Đừng..." Cô ta kh muốn c.h.ế.t.
"Cô Dực từng hứa với sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta mà, kh được nuốt lời, đừng g.i.ế.c ."
"Điều kiện cô ta đưa ra hấp dẫn hơn nhiều, tiểu Nhu đừng sợ, sẽ kh đau đâu." Cô Dực khẽ vuốt ve khuôn mặt cô ta, giọng nói dịu dàng như là đang thủ thỉ với tình nhân vậy.
"Đừng..." Tô Nhu càng lúc càng khó thở hơn, cô ta gắng sức nghiêng đâu Minh Thù:
"An Ca, đồ tiện nhân, ngươi sẽ kh được c.h.ế.t yên ổn đâu."
"Ta vốn đã c.h.ế.t sẵn mà." Minh Thù cười đáp.
"..."
Một lúc lâu mà Hài Hòa Hiệu vẫn chưa nhắc giá trị thù hận đầy, mà Tô Nhu sắp c.h.ế.t đến nơi nên cô vội vàng kêu dừng lại.
" vậy? Kh ngươi muốn ta g.i.ế.c cô ta ?"
"Ta dọa cô ta một chút kh được ?" Minh Thù nói:
"Mau bu cô ta ra, cô ta mà c.h.ế.t thì ngươi phá hủy thân thể của ta mất."
Cảm th chuyện này là lạ.
Cô Dực: "..."
Một lúc lâu sau, Cô Dực sầm mặt tức tối: "Ngươi dám chơi ta?"
"Đùa một tí thì làm đâu?" Kh chơi ngươi thì trẫm l đâu ra giá trị thù hận chứ.
"Á..." Cô Dực ném Tô Nhu , cô ta vội vàng há miệng húp l từng hơi khí.
An Ca cố tình để rơi vào tình cảnh khổ sở thế này.
Cô ta đúng là đồ ên, còn ên loạn hơn cả Cô Dực.
Trong tiềm thức, nỗi sợ của Tô Nhu với Minh Thù càng trở nên lớn hơn, cô ta cũng chẳng hiểu tại lại vậy. Rõ ràng Cô Dực ra tay với tàn độc hơn nhiều...
Chưa có bình luận nào cho chương này.