Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 690:
Minh Thù chỉ im lặng lắng nghe.
Cô ở đây ba ngày thì bên Th Thị đã giục giã cô quay về, dù Ôn luyến tiếc cũng chỉ đành để cho cô .
Vì thời tiết nên máy bay diện tích lớn kh thể cất cánh, Lục Mao đành mua vé tàu vậy.
Minh Thù một bá chiếm cả một gian tàu giường mềm. Thỉnh thoảng Lục Mao ghé vào một lát để uống ngụm nước, còn gần như toàn bộ thời gian đều đứng ngoài cửa bảo vệ.
Mười một giờ đêm Minh Thù đã ngủ nhưng lại chợt nghe th tiếng cửa mở. Một lẻn vào cùng với một luồng khí lạnh lẽo đè chặt Minh Thù, cô toan vung chân đá lên.
Chân bị ép chặt trên giường, một nụ hôn lạnh lẽo đặt trên mũi cô, một giọng nói quen thuộc thì thào: "Ôn tiểu thư, cô muốn làm hại cả hạnh phúc sau này của cô hay ?"
Minh Thù thôi kh giãy giụa, trong tia sáng yếu ớt cô nhỏ giọng nói: "Diêm tiên sinh, đổi nghề làm trộm từ bao giờ vậy?"
Nếu kh vì biết đó là thì tên ngốc nhà vào nổi ?
Tưởng trẫm ăn chay ?
"Cô thể trở thành viện trưởng viện tâm thần, kh thể làm trộm được chứ?" Diêm Trạm bu lỏng một chút hôn luôn vào môi cô, hai cuộn vào nhau triền miên ám . Minh Thù mềm nhũn nằm dưới , Diêm Trạm cảm th trong lòng như đang rực lửa, khẽ thì thầm:
"Nếu trộm được Ôn tiểu thư đây thì là nên được lãnh thưởng hay kh?"
Minh Thù cười khan: " tự đề cao quá đó. Làm ăn trộm thì chỉ thể ăn cơm nhà nước thôi, Diêm tiên sinh muốn thử trải nghiệm hay ?"
Coi như là cô giỏi ăn nói .
Lão t.ử kh so đo với cô làm gì.
Diêm Trạm lườm một cái, khi đó ánh sáng trong khoang mờ ảo Minh Thù kh th được, Diêm Trạm kh hề che đậy chút nào cứ thế hôn cô ngấu nghiến.
Giống như đang phát tiết cái gì đó, lại giống như là muốn chiếm hữu một thứ gì đó.
Cảm giác này vừa thân thuộc lại xa lạ.
Minh Thù bị hôn đến mức th kh thoải mái, lại bắt đầu giãy giụa. Diêm Trạm nắm hai tay cô đè xuống: " thế, vừa nãy kh phản kháng, bây giờ phản kháng là hơi muộn kh?"
"Kh thoải mái." Minh Thù khẽ kêu một tiếng.
Giọng của cô mềm nhũn yếu ớt như đang nỉ non giận dỗi vậy. Tim Diêm Trạm chợt loạn mất một nhịp, kh kịp suy nghĩ thốt lên: " làm cô bị đau kh?"
" nói xem, c.ắ.n ta như thế, coi là đồ ăn ?"
Diêm Trạm thở dài bu Minh Thù ra, chống đầu cô: "Nghe nói Thượng Quan Kỳ đang theo đuổi cô?"
mới một thời gian ngắn mà đã kẻ dám dòm ngó của ...
Coi lão t.ử c.h.ế.t ?
"Nghe nói à? cho theo dõi thì , lần đầu tiên th đối đãi với ân nhân cứu mạng như thế đ."
"Vậy nên kh là đến đây để l thân báo đáp cô ?" Diêm Trạm cúi thủ thỉ bên tai cô:
"Ôn tiểu thư cần kiểm hàng luôn bây giờ kh?"
Nói xong m câu này thực sự lão t.ử cũng cảm th buồn nôn.
Bình tâm nào! Lão t.ử sẽ chiến tg!
Minh Thù dường như đang cười nhưng ánh sáng quá yếu Diêm Trạm kh thể ra, chợt một đôi tay mềm mại chống lên n.g.ự.c đẩy ra:
"Đừng đè lên đồ ăn của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-690.html.]
Diêm Trạm: "..."
Túi đồ ăn bên cạnh Minh Thù kêu lên xoẹt xoẹt, biểu thị vẫn đang ở đây mà.
Diêm Trạm sầm mặt, bu cô ra ngồi dậy, bao nhiêu lãng mạn cho ch.ó ăn hết .
Đồ thần kinh thì biết lãng mạn cái gì chứ!
Thật phí c.
Diêm Trạm rút ếu t.h.u.ố.c đưa lên miệng. Minh Thù ngồi dậy, ánh sáng của bật lửa lóe sáng khuôn mặt xinh đẹp của cô, nụ cười dịu dàng giống như ánh rực rỡ trong màn đêm, lấp la lấp lánh vừa th khiết vừa đẹp đẽ.
Dối trá!
Diêm Trạm thầm rủa trong lòng.
Ánh lửa tắt, Diêm Trạm thắp ếu khác nhưng chỉ rít một hơi dập luôn.
"Cô vẫn chưa trả lời ."
Minh Thù ôm đống đồ ăn: " lại trả lời , là gì của chứ."
Bảo trẫm trả lời là trẫm trả lời chắc?
Trẫm còn thể diện mà!
Diêm Trạm quay đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt của cô: "Vậy ngay bây giờ nói cho cô biết, Ôn Ý từ giờ trở là phụ nữ của ."
"Hả, nói thì chắc? Vậy nói là tổ t của thì là tổ t của chắc?"
Minh Thù cười: "Cháu à lại đây, mau gọi ta là tổ t cháu."
Diêm Trạm: "..."
Thật muốn bóp c.h.ế.t cô.
Bệnh hoạn thế này chiếm được thì cũng chẳng tác dụng gì.
Cứ bóp c.h.ế.t cô ta luôn lại là tiện nhất.
Ánh mắt Diêm Trạm một lượt qua chiếc cổ trắng nõn của Minh Thù, phát hiện muốn hôn chiếc cổ nõn nà đó để lưu lại vài dấu hôn.
Cả Diêm Trạm nổi da gà, day day trán.
Gần đây mệt mỏi quá độ nên đầu óc kh được bình thường.
"Ôn Ý, đang nói chuyện nghiêm túc với cô đ." ổn định ra vẻ đại ca xã hội đen, nguy hiểm cô:
"Từ giờ phút này trở , dù sống hay c.h.ế.t thì cô đã của Diêm Trạm ."
"Diêm Trạm."
Minh Thù từ trên giường ngồi dậy, ghé sát Diêm Trạm.
Ánh mắt cô trong trẻo, sóng mắt long l hàm chứa nụ cười ngọt ngào tiến sát vào . Diêm Trạm ngây cả .
Nhịp tim bắt đầu đập rộn ràng.
Làn môi đầy đặn nổi lên một sắc hồng kỳ lạ càng tăng thêm vẻ quyến rũ khiến ta muốn hôn mãi thôi.
Hơi thở dịu dàng thơm dịu của cô thoang thoảng bay qua.
"Thình thịch thình thịch."
Chưa có bình luận nào cho chương này.