Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 719:
Cảnh cáo Minh Thù xong Kim Đ Nhất vứt búa , ngúng nguẩy ra cửa, kh thèm quan tâm đến vị khách mới đến.
Minh Thù ngồi dưới gốc cây, ta sắp xếp đồ đạc. Chỉ trong một giờ đồng hồ cả căn phòng xám xịt trở nên gọn gàng mới tinh nhưng vẫn bé tí t.h.ả.m hại như lúc đầu.
trai đến bên song cửa, cúi đầu bắt gặp ánh mắt của Minh Thù.
Ánh mắt đó kh một gợn sóng tĩnh lặng như một hồ nước c.h.ế.t.
Một lát sau đóng cửa, ngăn ánh mắt của Minh Thù lại.
Minh Thù chớp mắt quay vào phòng tìm đồ ăn nhưng lão kia cỏ vẻ đã th minh hơn, trong phòng kh l một mẩu đồ ăn.
Cô kh tiền...
Cô tuyệt vọng. Ngay cả ra ngoài tìm đồ ăn cũng kh được.
Cô sắp thành một yêu tinh c.h.ế.t đói .
Làm yêu thật là khó.
Minh Thù rón rén ra ngoài, ngồi xuống cạnh gốc đào đàn kiến, kiến ngon kh nhỉ? Nên chiên dầu hay hấp đây?
"Meo."
Một con mèo trắng mập mạp nhảy từ trên tường xuống, Minh Thù thoáng thân hình của nó. Ánh mắt đó làm cho con mèo bị dọa cho giật , nhảy vụt qua tường nh như một làn gió.
Minh Thù: "..."
" sẽ đến ngay." trai mặc một bộ quần áo đơn giản thoải mái, bước từ trên gác xuống.
Kh còn nghi ngờ gì nữa, đó là một đẹp trai, gần như là hoàn hảo nhưng đẹp đến m cũng kh ăn được.
Nhưng...
"Này, ơi."
Minh Thù gọi .
trai dừng bước, quay đầu cô.
Cô bé hồng hồng nhỏ xinh đang ngồi dưới gốc đào, cười ngọt ngào, giọng nói trong vắt: " gì ăn được kh?"
trai lắc đầu.
Minh Thù ỉu xìu lại tiếp tục bầy kiến trên mặt đất.
Nhưng kh tiếp mà lại đến bên cô: "Cô đói bụng à?"
"Ừ." Đói sắp hết hơi .
Trẫm đói sắp c.h.ế.t .
" mua cho cô." trai nói.
Hả?
Minh Thù nhớ lại tiền vừa nãy đưa cho Kim Đ Nhất, hình như cũng là tiền.
Vì đồ ăn.
Vì chính nghĩa.
" tốt cả đời sẽ được bình an." Minh Thù ngồi bật dậy, đuôi mắt cong cong , ánh mắt sáng lấp lánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-719.html.]
quay lưng: "Đi cùng ta."
Kim Đ Nhất từng cảnh cáo Minh Thù, tốt nhất đừng rời khỏi nơi này. Minh Thù phát hiện rằng qua đường qua đây, dường như kh thể th ở đây một cây hoa đào đang nở đầy hoa trái mùa.
Khi bước ra khỏi khu nhà, Minh Thù cảm nhận được rõ ràng vừa xuyên qua một cái gì đó, lẽ là một loại kết giới nào đó chăng.
trai khá nh và cũng kh ý nán lại đợi cô. Đi qua m con ngõ, dòng càng đ đúc hơn.
Đến siêu thị gần đó, vào mua đồ, Minh Thù nối gót theo sau, một tiểu soái ca đứng cạnh đó cứ cô chằm chằm.
"Đẹp kh?" Minh Thù hỏi ta.
đỏ mặt, gật đầu lia lịa.
"Vậy cho thêm hai cái nữa." Đào Tiễn là đào hoa yêu, chắc c là xinh đẹp , dù cho là ngôi ện ảnh cũng kh sánh bằng.
ta càng đỏ mặt hơn.
Minh Thù nói tiếp: "Dù thì chắc c kh bao giờ thể được như chị, nên cho đã mắt ."
Tiểu soái ca: "..." Chị gái xinh đẹp này hơi bị tự luyến thái quá, nhưng xinh đẹp thật đó, ha ha, lại đẹp như thế được nhỉ.
Minh Thù cười khẽ, theo trai kia, ném đồ vào trong giỏ mua hàng. cô, Minh Thù liền cười tươi roi rói bày ra vẻ mặt là tốt mà: " tốt cả đời bình an."
kh nữa mang đồ ra quầy tính tiền.
"Biết về thế nào kh?"
Minh Thù ôm đồ ăn, ăn no căng bụng, cứ như là đã bị bỏ đói m ngày vậy. Mặt mũi xinh đẹp thì dù cho ăn uống hơi thô tục một tí thì vào vẫn th đáng yêu.
"Ơ..." Minh Thù kh há nổi miệng để nói chuyện.
trai xách đồ ăn vượt lên trước, Minh Thù vội đuổi theo, đồ ăn vặt của trẫm.
chặn một chiếc xe mở cửa ra, tỏ ý muốn Minh Thù lên xe.
Minh Thù ngồi vào trong, cũng ngồi vào và đặt đồ ăn vào lòng Minh Thù: "Đến đường Bình Xương."
"Vâng." Tài xế đạp ga phóng .
Vừa hay ện thoại của rung chu, nhập mật mã, kh biết bên đó nói gì mà bình thản trả lời: " đến ngay."
cúp ện thoại giục lái xe: "Bác tài, phiền bác nh một chút."
Bác tài bất lực: " trai, bây giờ đang là giờ tan tầm, dù là tay đua chuyên nghiệp cũng kh thể nh hơn được đâu."
trai: "..."
Bình Xương là đường dành cho bộ, vì bản thân cũng là yêu cho nên Minh Thù vừa một lượt đã nhận ra ngay những nơi tỏa ra yêu khí tương tự, xuất hiện trong một trung tâm thương mại.
Minh Thù sờ thú nhỏ ở trong túi, thú nhỏ lúc này đang nóng tính. Con sen đừng chạm vào ta, ngươi hôi c.h.ế.t được.
Minh Thù: "..." Rõ ràng trên cô toàn là hương hoa đào cơ mà?
Thú nhỏ l móng vuốt chặn tay Minh Thù, kh cho cô chạm vào .
Càng kh cho Minh Thù chạm, Minh Thù càng muốn chạm, làm cho thú nhỏ nhảy qua nhảy lại trên cô, biến mất trong quầng hoa.
Nó muốn bỏ nhà ra !
trai bước nh, dừng lại ở trước trung tâm thương mại. Một th niên ăn mặc kiểu côn đồ chạy đến từ cửa ra vào: "Lão đại, cuối cùng cũng đến , con yêu quái đó chạy vào trong nhà , chỉ còn cách nhốt nó ở bên trong. Nhưng trong nhà nhiều như thế kh biết nó trốn ở đâu nữa, bọn em sợ nó làm ta bị thương nên kh dám tự tiện hành động.
ta nói xong mới th Minh Thù, tức thì ánh mắt câm lặng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.