Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 722:
Kim Đ Nhất trơ mắt Minh Thù chén gọn đĩa thịt, tức giận trèo lên gác tìm Hoa Giản tính sổ.
"Tự nhiên chạy đến đây để làm gì."
Hoa Giản đang gọi ện thoại, Kim Đ Nhất kh thèm gõ cửa đã x vào, liếc ta một cái nói với bên kia: "Đợi đến cùng nhau thảo luận sau nhé."
cúp máy đón nhận ánh mắt giận dữ của Kim Đ Nhất, bình tĩnh nói: "Hết hạn thuê nhà, tạm thời kh tìm được chỗ nào."
"À." Kim Đ Nhất châm chọc: "Một tháng mười m vạn tiền lương mà lại kh tìm được chỗ nào để ở, mà lại tìm đến cái gác xép rách này của ta."
"Nếu nói đã kh tin, thì còn hỏi làm gì?"
Rõ ràng Hoa Giản chỉ nói một câu th thường mà lại khiến cho Kim Đ Nhất nộ khí xung thiên, chỉ chằm chằm Hoa Giản một lúc lâu cũng kh thốt thêm được câu nào.
Cuối cùng thở phì phò nói nốt câu: "Kh được phép đưa nó ra ngoài nữa, nếu kh ta c.h.é.m đứt chân."
Hoa Giản kh đáp lời, Kim Đ Nhất cũng kh quan tâm đồng ý hay kh, bước rầm rầm xuống gác.
Lát sau bên dưới lại một trận náo loạn, tiếng gầm rú của Kim Đ Nhất, nếu kh là kết giới thì lẽ hàng xóm sớm đã báo cảnh sát tố cáo ta tội làm phiền từ lâu .
Đến đêm, Minh Thù nằm trên cây chọc chọc tay vào b hoa đào trước mặt.
Kim Đ Nhất đang nghe hí khúc ở trong phòng cứ í í a a khó nghe.
Hoa Giản từ trong nhà ra, lúc ngang qua cây đào, đột nhiên Minh Thù ló đầu ra: " gì ơi."
Hoa Giản ngẩng đầu cô, dưới ánh trăng mê ly, thân thể cô trên tán hoa giống như dung hòa vào làm một vậy.
Và đôi mắt kia sáng đến kì lạ, hệt như ánh trên trời.
" chuyện gì?"
" muốn ra ngoài à?"
"Ừ."
Minh Thù nhảy từ trên cây xuống, làm những cánh hoa rụng theo bay lất phất: " thể mang về cho chút đồ ăn vặt kh?"
Kh tiền khổ lắm ai ơi.
Hoa Giản lướt qua cô, cất giọng ềm nhiên: "Buổi chiều đã mua cho cô nhiều như thế ."
Minh Thù kéo từ phía sau ra một cái túi kh: "Ăn hết sạch ."
"Thằng oắt con lại muốn đưa nó ra ngoài hả?" Kh biết tiếng hát kịch í í a a im đã bặt từ lúc nào, Kim Đ Nhất đang chống nạnh đứng ngay trước cửa, dáng vẻ hung dữ.
" kh định đưa cô cùng." Hoa Giản ềm tĩnh nói.
"Thế và nó đang nói chuyện gì." Ông ta hét tiếp:
"Muốn thì biến luôn đừng ở đây làm chướng tai gai mắt nữa."
Hoa Giản im lặng quay lưng ra khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-722.html.]
Minh Thù chạy theo, Kim Đ Nhất vội đuổi theo trừng mắt: ", ngươi còn muốn bỏ trốn cùng nó ?"
Hoa Giản quay đầu, nói kh cảm xúc: " sẽ mua cho cô."
Minh Thù mỉm cười: " tốt cả đời bình an."
" tốt?" Kim Đ Nhất như nghe th một câu chuyện cười:
" là tốt, trên thế giới này tốt đều tuyệt chủng hết cả ."
"Ông cũng là tốt." Minh Thù cũng phát cho Kim Đ Nhất một tấm thẻ tốt.
cho trẫm ăn đều là tốt.
tốt cả đời bình an.
Kim Đ Nhất hừ lạnh một tiếng, lắc lắc cái h già lại vào phòng, lát sau lại tiếng hát í a lại vang lên.
Minh Thù đợi Kim Đ Nhất ngủ say, cẩn thận nhảy ra sân, cỏ nhỏ ở góc tường th cô ra thì tiếng hét thất th "a" vang lên. Khóe miệng Minh Thù giật giật, may mà khác kh nghe được tiếng hét t.h.ả.m thiết của cỏ nhỏ.
Tối hôm nay Giản Oánh một vở tuồng hay, cô nhất định xem, nhân tiện kéo giá trị thù hận.
Bây giờ còn một vấn đề quan trọng đó là... mua đồ ăn vặt.
Con sen, tiền từ đâu mà ngươi ?
Kh !
Cho nên trẫm quyết định làm hùng cứu mỹ nhân.
Sau hai giờ, Minh Thù ôm cảm ơn lòng tốt đã cho cô đồ ăn vặt, xuất hiện ở một con ngõ nhỏ yên tĩnh.
Gió lớn trăng mờ, ăn đồ ăn vặt... kh , thời cơ tốt để nhân vật nam chính và nữ chính gặp nhau.
Minh Thù kh th được ngõ nhỏ , cô suy nghĩ một chút, nhấc chân vào trong ngõ hẻm.
Ánh sáng mờ tối, Minh Thù chỉ thể dựa vào đôi mắt để tìm kiếm, cuối cùng ánh mắt cô tập trung vào trên chiếc rương cũ kỹ bị vứt một đống nằm trong ngõ nhỏ.
Minh Thù mở chiếc rương ra, th trong đó một con mèo đen nằm cuộn tròn lại... Kh sai, đây chính là nhân vật nam chính đại nhân của chúng ta - Dạ Lăng.
là một yêu quái, làm nhân vật nam chính chắc c kh là một con mèo yêu kh uy phong giống loại này, chỉ là lúc hóa thân, dùng hình thái con mèo. Tuy Minh Thù cũng kh biết vì , nhưng lẽ là do nữ chính thích?
Lúc này Dạ Lăng yếu đuối nhưng vẫn cảnh giác ngẩng đầu lên về phía... con yêu xuất hiện bên cạnh .
Minh Thù đưa tay ra xách cổ nó lên, vừa đưa nó ra ngoài thì giọng nói của Giản Oánh xuất hiện: "Cô đang làm gì?"
Giản Oánh thở hổn hển vừa chạy đến nơi, cách cũng đã gần hơn. Cô ta th khuôn mặt đang xách con mèo lên đã hơi biến sắc, lại là cô ta?
này kh là ai khác mà chính là con yêu mà ban ngày cô ta đã gặp.
Tại cô lại ở chỗ này?
Đội trưởng kh đưa cô ta trở về ?
Cô ta muốn làm gì với Dạ Lăng ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.