Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 27: Anh Không Say Sao?
Điện thoại của cô reo liên tục. Mạnh Niệm Dao liếc , nhận ra tất cả tin n đều là của Mạnh Hạo Thiên nên cô quyết định lờ .
Trời đã tối, đúng lúc Mạnh Niệm Dao đang chuẩn bị ngủ thì tiếng gõ cửa. Là Bình Dương, cùng Cố Văn Thành hơi say.
- Bà chủ, chủ uống hơi nhiều trong buổi tiệc.
Mạnh Niệm Dao vội vàng tránh sang một bên để Bình Dương đỡ Cố Văn Thành vào trong. Cố Văn Thành nằm dài trên ghế sofa, nóng ran. Mạnh Niệm Dao vội vàng vào bếp l cho một cốc nước.
Khi cô đến gần, Cố Văn Thành mở mắt ra, Mạnh Niệm Dao, bất động.
- Bà Cố? - nói chậm rãi từng chữ, như thể xác nhận một nghi ngờ.
Mạnh Niệm Dao gật đầu. Cố Văn Thành nhận l cốc nước và nhấp một ngụm. Uống xong nước, nhíu mày, ngả ra ghế sofa, nhắm mắt lại.
Bình Dương liếc nói.
- Vậy trước đây.
Mạnh Niệm Dao liếc đáp.
- Vâng.
Khi Bình Dương rời , Mạnh Niệm Dao đặt ly nước sang một bên, định đỡ Cố Văn Thành.
- Nằm ở đây kh thoải mái. Để đưa vào phòng ngủ ngủ...
Tiếc là Cố Văn Thành vẫn kh phản ứng gì, kh nhúc nhích.
Bị bất đắc dĩ, Mạnh Niệm Dao nắm l tay , vòng qua cổ , cố gắng nhấc bổng lên. Tuy nhiên, chiều cao 1,8 mét của Cố Văn Thành, dù tr vẻ gầy gò, lại nặng. Mạnh Niệm Dao đã thử nhiều lần trước khi miễn cưỡng đưa vào phòng ngủ. Đặt Cố Văn Thành lên giường, Mạnh Niệm Dao hít một hơi thật sâu.
Nhưng sự bình tĩnh của cô kh kéo dài được bao lâu. Đột nhiên, Cố Văn Thành loạng choạng, khiến Mạnh Niệm Dao mất thăng bằng. Cả hai cùng ngã xuống giường.
Mạnh Niệm Dao th bị đè chặt dưới thân Cố Văn Thành. Cú ngã khiến cô đau đớn vặn vẹo eo. Thở hổn hển vì khó chịu, cô đợi cơn đau dịu mới nhẹ nhàng đẩy Cố Văn Thành sang một bên. Khi cuối cùng cô cũng thoát ra được, Cố Văn Thành lập tức lật lại, suýt nữa ngã xuống sàn.
Mạnh Niệm Dao mệt mỏi đến mức gần như kh còn chút sức lực nào. Th tình thế nguy cấp của Cố Văn Thành, cô đưa tay ra, nắm chặt quần áo để giữ đứng vững. Khi đứng vững lại, cô thận trọng giúp cởi áo khoác và giày.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mạnh Niệm Dao ban đầu định để Cố Văn Thành yên, nhưng mùi rượu nồng nặc đã ngăn cản cô. Cô đành cam chịu vào phòng tắm, vắt khăn tắm lau cho .
Cố Văn Thành vóc dáng tốt, tr mảnh khảnh khi mặc quần áo nhưng lại cường tráng hơn khi cởi ra. Cơ bắp săn chắc, nhưng Mạnh Niệm Dao chẳng mảy may quan tâm. Cô chỉ lo chăm sóc , cố gắng hoàn thành thật nh nghỉ. Nhưng vừa mới bắt đầu dùng khăn lau bụng , cổ tay cô đột nhiên bị giữ lại.
Cô ngước mắt lên thì th Cố Văn Thành đang với ánh mắt sắc bén.
- ... - Cô định giải thích nhưng th cả thế giới quay cuồng trước mắt. Khi cô định thần lại, Cố Văn Thành đã ghìm cô xuống. Ánh mắt , tập trung sâu thẳm, khóa chặt l cô.
Hai gần nhau đến mức thể nghe th từng hơi thở của nhau.
Mạnh Niệm Dao kỹ sắc mặt Cố Văn Thành, nhíu mày.
- kh say ?
Đôi mắt trong veo của Cố Văn Thành quan sát Mạnh Niệm Dao một lúc mới bu cô ra và đứng dậy.
- Kh Cố phu nhân đã nhờ phối hợp ? chỉ đang tập luyện trước thôi.
Mạnh Niệm Dao vẫn nằm trên giường. Cô cụp mắt xuống, khẽ thì thầm.
- Cảm ơn.
Cố Văn Thành mỉm cười, kh nói thêm lời nào, vào phòng tắm. Nghe th tiếng cửa phòng tắm đóng lại, Mạnh Niệm Dao kh giấu được vẻ bực bội.
Đêm trôi qua lặng lẽ. Sáng sớm hôm sau, Cố Văn Thành rời khỏi khách sạn trước bình minh. Mạnh Niệm Dao th kh thể ngủ lại được sau khi rời .
Khoảng chín giờ sáng, cô nhận được ện thoại của Bình Dương, nói rằng c ty việc gấp, cần c tác ngay lập tức. Mạnh Niệm Dao tự trở về thành phố B. Cô đồng ý và bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Buổi chiều, máy bay của cô hạ cánh xuống thành phố B. Vừa bật ện thoại lên, cô đã bị ngập trong các cuộc gọi và tin n từ Mạnh Hạo Thiên.
Phớt lờ , Mạnh Niệm Dao gọi taxi và quay trở lại Kim Tú Hoa Viên. Sau khi cất hành lý xong, ện thoại lại reo lên. Lòng nặng trĩu, cô cầm máy lên và nghe máy.
- Niệm Dao, em kh nghe ện thoại của ? - Giọng Mạnh Hạo Thiên mang theo chút tuyệt vọng.
- Em quyết định thế nào? – khẩn cầu, thời gian cho dự án thành phố giải trí của tập đoàn Cố sắp hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.