Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 32: Người Đàn Ông Như Vậy Có Tốt Không?
Mạnh Hạo Thiên hít một hơi thật sâu. Sau đó, gọi một chiếc taxi, nói rõ ểm đến cho tài xế, trả tiền và lặng lẽ Mạnh Niệm Dao rời .
Chiếc xe dần khuất dần, bóng dáng Mạnh Hạo Thiên cũng biến mất theo. Tài xế liếc Mạnh Niệm Dao bắt chuyện.
- Đó là bạn trai của cô , tiểu thư? Cũng được đ.
Mạnh Niệm Dao nhếch mép cười, đáp.
- Thưa , lẽ kh là giỏi đánh giá nhân cách. đàn mà đang nói đến kh là bạn trai ; ta là chồng cũ của . ta đã lừa dối và đưa một cô nhân tình về nhà. ta còn nói cô ta là em họ và nhờ chăm sóc. Cuối cùng, cô nhân tình thai, và họ đã âm mưu lừa ly hôn. Thưa , th một đàn như vậy đáng khen kh?
Tài xế im lặng.
***
Nhờ hoa hồng, thái độ của Mạnh Niệm Dao đối với Mạnh Hạo Thiên trên bàn ăn đã dịu đáng kể, và những lo lắng của cũng được xua tan.
Về đến nhà, Mạnh Hạo Thiên kh chần chừ mà đề cập đến chuyện ly hôn với Giang San San.
- vừa nói gì cơ? - Giang San San kh tin vào tai .
- nói. Chúng ta ly hôn . - Mạnh Hạo Thiên cố tình nói.
Mắt Giang San San lập tức ngấn lệ, hai tay nắm chặt.
- Ly hôn? Tại ?
- Dự án thành phố giải trí đã khởi c . cần sự hợp tác toàn diện của Mạnh Niệm Dao. - Mạnh Hạo Thiên giải thích.
- Và? - Giang San San bắt đầu hiểu ra.
- Chỉ ly hôn thì Mạnh Niệm Dao mới thể hoàn toàn tin tưởng và hết lòng giúp đỡ . - Mạnh Hạo Thiên nói rõ.
- Vậy… - Giang San San trừng mắt Mạnh Hạo Thiên, nghiến răng nghiến lợi.
- bỏ rơi em và con chỉ để l lòng Mạnh Niệm Dao ?
- Kh bỏ rơi. - Mạnh Hạo Thiên sốt ruột đáp.
- San San, trước đây em đâu vô lý đến mức này. Em hiểu rằng mọi ều làm đều là vì tương lai của chúng ta, để chúng ta một cuộc sống tốt đẹp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ho-noi-toi-la-moi-tinh-tai-tieng-cua-chu-tich-co/chuong-32-nguoi-dan-ong-nhu-vay-co-tot-khong.html.]
- Em kh muốn thế này! - Cảm xúc của Giang San San bùng nổ. Cô kh thể hiểu nổi hành động của Mạnh Hạo Thiên.
- Em sắp sinh , giờ lại nói đến chuyện ly hôn?! Em kh đồng ý! Tuyệt đối kh! Trừ khi muốn trả giá bằng hai mạng !
Mạnh Hạo Thiên đã hết kiên nhẫn với Mạnh Niệm Dao , nhất là vì thái độ dịu dàng và dễ chịu của cô . Ngược lại, vẻ ngoài luộm thuộm của Giang San San và hình ảnh cô đang mang thai càng khiến thêm bực bội.
- Giang San San, cô đang nói lý lẽ đ à? - Giọng trở nên lạnh như băng.
- Nếu cô cứ tiếp tục làm ầm ĩ như thế này, cả nhà chúng ta sẽ lên Tây Bắc. Con trai cô sinh ra cũng chẳng sống tốt hơn được đâu. Cô tự suy nghĩ .
Nói xong, quay bỏ .
Giang San San túm l tay .
- Mạnh Hạo Thiên? đâu? Đi gặp phụ nữ tên Mạnh Niệm Dao đó ? Đứng lại đó! Em kh cho phép !
Mạnh Hạo Thiên lùi lại khi móng tay dài của Giang San San cào vào cánh tay . mạnh mẽ gỡ tay cô ra và cô với vẻ khinh bỉ.
- Kết thúc chuyện này . Đừng bắt nghĩ cô là đồ đ đá! lại bản thân , thật kinh tởm!
Nói xong, đóng sầm cửa bỏ .
Bị Mạnh Hạo Thiên ném lên giường, Giang San San ôm bụng đau ếng. Khuôn mặt cô nhăn nhó vì đau đớn và căm hận, về hướng Mạnh Hạo Thiên vừa . Cô kh thể tin được. Làm đàn vừa mới ve vãn cô hôm qua lại nhẫn tâm đến thế?
Giang San San là một phụ nữ thực dụng. Cô yêu Mạnh Hạo Thiên, nhưng tình cảm của cô chủ yếu dành cho những tiện nghi vật chất mà mang lại. Cô đã dùng đủ mọi cách để đuổi Mạnh Niệm Dao và giành l vị trí Mạnh phu nhân.
Tuy nhiên, cô biết những lợi ích bất chính này kh thể bền vững. Cô luôn tự nhắc nhở luôn cảnh giác với Mạnh Hạo Thiên. Nhưng giờ đây, chẳng lẽ cô lại theo vết xe đổ của Mạnh Niệm Dao sớm như vậy ? Kh, cô kh chấp nhận ều đó!
Nắm chặt ga trải giường, khuôn mặt cô hiện rõ vẻ căm ghét.
Khi Mạnh Niệm Dao trở về Cẩm Tú Viên, đồng hồ đã ểm gần nửa đêm. Cô cúi xuống thay giày ở cửa ra vào thì đèn phòng khách đột nhiên sáng lên. Ánh sáng đột ngột khiến cô theo bản năng che mắt. Sau khi ổn định lại tinh thần, cô hạ tay xuống và th Cố Văn Thành đang dựa vào tường, chăm chú .
Mạnh Niệm Dao cảm th tim đập loạn nhịp trong giây lát mới ổn định lại.
Cố Văn Thành im lặng, Mạnh Niệm Dao cố gắng tìm lời. Cô liếc đồng hồ treo tường nói.
- Đã muộn , Cố tổng. Kh nên nghỉ ngơi ?
- Cố phu nhân, em cũng biết giờ muộn ? - Cố Văn Thành hỏi ngược lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.