Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 39: Cô Ấy Còn Nuôi Bao Nhiêu Thù Hận?
Mạnh Niệm Dao nghĩ đến những lời trêu chọc và chế giễu mà cô thể chịu đựng sau khi gọi cho Cố Văn Thành, nên quyết định kh làm vậy. Cô đảo mắt qu phòng tắm, và nhận th một chiếc áo choàng tắm nam treo trên móc bên cạnh bồn tắm. vẻ như nó chưa được sử dụng.
Bám vào tường, Mạnh Niệm Dao rón rén bước đến chỗ áo choàng tắm và cởi bỏ bộ đồ ướt. Cô mặc áo choàng tắm vào.
Bên ngoài, Cố Văn Thành đợi hơn một tiếng đồng hồ và bắt đầu lo lắng. bước đến cửa phòng tắm và gọi.
- Bà Cố, bà xong chưa?
Mạnh Niệm Dao, giờ đã mặc áo choàng tắm, chật vật với chiếc áo quá khổ, vô tình để lộ ra bộ ngực.
Kh nhận được phản hồi, Cố Văn Thành lên tiếng.
- Mạnh Niệm Dao? Nếu em kh trả lời, sẽ vào.
- Chờ đã... - Mạnh Niệm Dao vội vàng cài dây áo choàng tắm, cắn chặt cổ áo, đúng lúc cửa phòng tắm bật mở.
Cố Văn Thành kh ngờ lại gặp cảnh tượng này. Mạnh Niệm Dao cảm th bất lực, gượng cười ngượng ngùng khi th .
Ánh mắt của Cố Văn Thành đảo từ đầu đến chân, dừng lại ở những ngón chân hơi cong của Mạnh Niệm Dao. kh khỏi mỉm cười bí ẩn tiến lại gần bế cô lên.
Tóc Mạnh Niệm Dao vẫn còn ẩm ướt khi Cố Văn Thành đặt cô xuống ghế sofa. vào phòng tắm l khăn tắm.
Mạnh Niệm Dao kh mặc gì bên ngoài áo choàng tắm, cảm th khá hở hang. Th Cố Văn Thành trở về, cô kh khỏi nói.
- bế về phòng ngủ trước được kh? cần thay đồ ngủ.
Cố Văn Thành mỉm cười liếc cô bế cô về phòng ngủ.
Ngồi trên giường, Mạnh Niệm Dao thở phào nhẹ nhõm.
- Cảm ơn.
- Cần l quần áo cho em kh? - Cố Văn Thành hỏi.
Mạnh Niệm Dao im lặng.
- Kh, cảm ơn.
Sau khi Cố Văn Thành rời khỏi phòng, Mạnh Niệm Dao rón rén đến tủ quần áo l bộ đồ ngủ để thay. Vừa thay xong, Cố Văn Thành gõ cửa.
- Em sẵn sàng chưa?
Mạnh Niệm Dao kh muốn trả lời. Thực ra, cô kh muốn gặp Cố Văn Thành chút nào. Cô cảm th vừa xấu hổ vừa bực bội khi bị bế khắp nơi.
Đáng tiếc, Cố Văn Thành quyền sử dụng phòng ngủ này ngang hàng với cô. Th Mạnh Niệm Dao im lặng, mở cửa bước vào. Ánh mắt họ chạm nhau, tràn ngập sự bực bội của cô, mỉm cười và vẫy vẫy máy s tóc trong tay.
- đến s tóc cho em.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
…
Ngày hôm sau, Mạnh Niệm Dao xin nghỉ làm và ở nhà. Khi cô tỉnh dậy, Cố Văn Thành đã kh còn trong nhà nữa.
gõ cửa.
Giọng nói của phụ nữ trung niên xa lạ khiến Mạnh Niệm Dao giật một chút. Giọng nói từ bên ngoài tiếp tục
- Phu nhân, chủ thuê đến chăm sóc cô. Cô thể gọi là dì Trương.
Mạnh Niệm Dao ngập ngừng.
- Mời vào.
Dì Trương bước vào, đặt dép của Mạnh Niệm Dao xuống cạnh giường và hỏi.
- Cô muốn tắm rửa kh?
Mạnh Niệm Dao chưa bao giờ được chăm sóc theo cách này, nên cô cảm th hơi ngại khi dì Trương đưa dép cho .
- Vâng, cảm ơn.
- Kh gì. - Dì Trương mỉm cười và tiến lại gần giúp đỡ Mạnh Niệm Dao.
Dì Trương vẻ giỏi chăm sóc khác. Dường như bà đã đoán trước được nhu cầu của Mạnh Niệm Dao mà kh cần cô yêu cầu. Tuy nhiên, Mạnh Niệm Dao vẫn đang làm quen với sự hiện diện của lạ này trong căn hộ của .
Khi Cố Văn Thành làm về, Mạnh Niệm Dao đã đưa ra yêu cầu đầu tiên.
- Cố Văn Thành, tự lo được. thể bảo dì Trương đừng đến kh?
Cố Văn Thành liếc chân cô.
- Mắt cá chân của em đã lành chưa?
Mạnh Niệm Dao im lặng.
Sau vài ngày được sắp xếp như vậy, Mạnh Niệm Dao dần quen với sự hiện diện của dì Trương, mặc dù cô vẫn cảm th kh thoải mái khi được phục vụ. Cô thích tự xử lý mọi việc hơn.
Theo thời gian, Mạnh Niệm Dao quên mất những ngày tháng được dì Trương chăm sóc cho đến khi Mạnh Hạo Thiên gọi ện. Lúc đó cô đang đọc sách, và th dòng chữ "Mạnh Hạo Thiên" trên màn hình ện thoại khiến cô cảm th như cả một thế kỷ đã trôi qua.
Cô đặt sách sang một bên, liếc dì Trương đang bận rộn trong bếp. Cô nhấc máy.
- Alo?
- Niệm Dao, về . Em đang ở nhà đồng nghiệp nào vậy? đến đón em nhé? - Mạnh Hạo Thiên hỏi.
Mạnh Hạo Thiên biết Mạnh Niệm Dao bị bong gân mắt cá chân. Ban đầu, đề nghị Vương Thư Lan đến chăm sóc cô, nhưng Mạnh Niệm Dao từ chối, nói rằng cô sẽ ở nhờ nhà một đồng nghiệp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.