Họ Nói Tôi Là Mối Tình Tai Tiếng Của Chủ Tịch Cố
Chương 47: Quà Tặng Em
Mạnh Niệm Dao đã hỏi dì Trương, nhưng Cố Văn Thành nói dì Trương việc ở quê nên đã về. Mạnh Niệm Dao kh hề nghi ngờ gì về ều này và dành hai ngày để làm quen với hầu mới này, chị Vương.
M ngày nay, Mạnh Niệm Dao cứ ở nhà ngơ ngác. Cô kh nhiều năng lượng. Chị Vương muốn cô ra ngoài dạo và cố gắng trò chuyện với cô, nhưng Mạnh Niệm Dao chẳng quan tâm. Đôi khi, cô im lặng, đôi khi chỉ trả lời qua loa.
Một hôm, Cố Văn Thành làm về. Chị Vương nghe th tiếng động nên ra mở cửa.
Cố Văn Thành thay giày ở cửa ra vào và hỏi.
- Hôm nay Niệm Dao thế nào?
Chị Vương vô thức quay lại và th Mạnh Niệm Dao đang ngồi bên cửa sổ, ôm đầu gối ngơ ngác. Cô lắc đầu.
- Cô vẫn kh thích nói chuyện. Cô cũng chẳng ăn uống gì nhiều. Cả ngày chỉ ngồi bên cửa sổ kh nhúc nhích.
Cố Văn Thành sang, th bóng lưng mảnh khảnh của Mạnh Niệm Dao. gật đầu.
- Cô về trước .
Chị Vương đã chuẩn bị xong bữa tối. Cô gật đầu, nói đồ ăn đã bày sẵn trên bàn mới rời .
Căn phòng yên tĩnh đến nỗi ngay cả tiếng thở cũng kh nghe th.
Cố Văn Thành đứng tại chỗ một lúc chậm rãi bước về phía Mạnh Niệm Dao.
Mạnh Niệm Dao nghe th tiếng bước chân liền quay lại. Cô nói.
- về .
Sau khi Cố Văn Thành đáp lại, cô quay lại ra ngoài cửa sổ.
Dạo gần đây, trời đã tối từ sớm. Khoảng năm giờ, trời đã tối đen như mực. Bên ngoài, từng ánh đèn lần lượt được thắp lên, tô ểm cho bầu trời đêm.
Hồi còn nhỏ, Mạnh Niệm Dao thích một leo lên tầng cao nhất của cô nhi viện ngắm ánh đèn bên ngoài. Khi còn non nớt, cô chỉ th ánh đèn thật đẹp. Sau này, khi đã hiểu chuyện, cô bắt đầu cảm th buồn bã, buồn bã vì giữa muôn vàn ánh đèn, chẳng một ánh đèn nào là của .
Cố Văn Thành đứng cạnh Mạnh Niệm Dao, cùng cô ngắm những ánh đèn neon bên ngoài một lúc. nói.
- Ăn cơm thôi. Ăn xong sẽ tặng em một món quà.
Mạnh Niệm Dao kh thích nói chuyện, cũng chẳng còn sức lực. Cô vẫn giữ nguyên trạng thái như thường lệ. lẽ vì sự hiện diện của Cố Văn Thành mà cô vô thức trở nên trống rỗng và yếu đuối.
Cô gật đầu đứng dậy. Cố Văn Thành nắm tay cô, hai cùng đến phòng ăn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chị Vương nấu ăn giỏi, đồ ăn cô nấu cũng ngon. Để Mạnh Niệm Dao ăn được nhiều hơn, cô nấu đủ loại món ăn.
Cố Văn Thành múc một bát c đưa cho Mạnh Niệm Dao.
- Uống một ngụm cho ấm bụng. Chị Vương nói dạo này em ăn kh nhiều. Là do ăn kh ngon miệng ? Hay là do sức khỏe kh tốt?
Cố Văn Thành vừa làm về. vẫn mặc vest, tr lạnh lùng, cao quý. Tuy đã làm chuyện thân mật nhất trên đời, nhưng vẫn là xa lạ. Tuy nhiên, lại quan tâm đến cô. Mạnh Niệm Dao kh hiểu nổi , cũng kh muốn hiểu. Cô sợ hãi, kh dám nghĩ nhiều.
Mạnh Niệm Dao cầm bát lên nhấp một ngụm. Cô gật đầu nói.
- Chỉ là kh hứng ăn thôi. Hai ngày nữa là khỏe lại thôi.
Cố Văn Thành cô chằm chằm vài giây cuối cùng cũng gật đầu.
Hai lặng lẽ ăn tối. Mạnh Niệm Dao ăn nhiều hơn vài ngày trước một chút.
Ăn xong, Cố Văn Thành vào thư phòng đưa cho cô một tập tài liệu. Mạnh Niệm Dao ngẩng đầu.
- Cho à? Đây là gì vậy?
- Mở ra xem thử.
Mạnh Niệm Dao cầm l tập hồ sơ, mở ra xem từng trang một. Nụ cười hiện rõ trên môi, mắt cô đỏ hoe.
Mạnh Hạo Thiên bị nhiều c ty bất động sản phát hiện bán vật liệu xây dựng kém chất lượng. Họ cùng nhau kiện , và gia đình Mạnh Hạo Thiên tan nát chỉ sau một đêm.
- Hahahaha! - Mạnh Niệm Dao cầm tập hồ sơ cười ên cuồng.
- Báo ứng! Báo ứng! Đây chính là báo ứng! Báo ứng của cuối cùng cũng đến !
Chưa bao giờ cô vui vẻ như lúc này, vui vẻ từ trong ra ngoài. Mạnh Niệm Dao mỉm cười kh màng đến hình tượng. Cô nắm tay Cố Văn Thành và chia sẻ với .
- vui lắm, Cố Văn Thành. thực sự vui. Cảm ơn, cảm ơn nhiều…
Mạnh Niệm Dao cười đến nỗi nước mắt cứ thế rơi. Cô đưa tay lau nước mắt Cố Văn Thành.
- vui lắm…
Cố Văn Thành nụ cười của cô, mơ hồ cảm th gì đó kh ổn.
- Chúng ta uống một ly để ăn mừng nhé? - Vừa nói, Mạnh Niệm Dao vừa quay vào bếp.
Trong bếp một dãy kệ rượu, trên kệ vài chai rượu vang đỏ. Cô chưa từng mở rượu vang đỏ bao giờ, nên dù cố gắng thế nào cũng kh mở được nút chai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.