Hồ Sơ Nằm Vùng: Em Gái Tôi Không Phải Người
Chương 4
18
Thật khó mà hình dung đó Doanh Doanh làm gì với .
Dù bây giờ, đầu còn sót một sợi tóc, rách nát bê bết, cơ bắp co giật kịch liệt.
Một thùng nước muối dội xuống, đảm bảo đau tỉnh táo.
Sự thật chứng minh, xương cốt tội phạm cứng bằng cảnh sát.
“Thôi Thôi” chính “Thúy Thúy”, một bản địa bắt đây, trở thành thuộc hạ tay sư .
Tổng đàn băng nhóm ở sâu trong núi, thường một nhóm “ thu thập” thường xuyên xuống núi để chọn lọc và vận chuyển vật tư.
“Thúy Thúy” chính một trong đó.
“Thúy Thúy” tiểu tình nhân mà sư nuôi.
ngờ trong tình cảnh như mà sư còn tâm tư để chuyện yêu đương…
lẽ, chỉ đơn giản đưa cô gái đó vòng che chở ?
Mà giờ sư còn nữa, cô gái nguy hiểm.
19
Đến nước , vội vã xử lý xong vết thương, bắt đầu điên cuồng kiểm kê vũ khí, kiểm tra băng đạn, chọn thuốc men và lương thực thể mang theo.
Doanh Doanh lẽ chán, nó bên cạnh đá tên cầm đầu chơi, đá cho kêu la thảm thiết từng hồi đứt quãng.
chuẩn cho nó :
“Cái cứ điểm thường xuyên di chuyển, từng đánh quét nhiều cứ như tro tàn bùng, khó mà tận diệt.”
Nó đáp:
“Vì đây ổ cóc. Ổ cóc ổ di động, thuận theo nước mà trôi.”
còn đang mơ hồ hiểu.
Nó đột nhiên giơ chân đá cao .
: “?”
Nó :
“Đồ chết tiệt!”
Cuối cùng, khi chơi chán, nó tung một cước đá bay tên cầm đầu đống xác.
Một tiếng gãy xương giòn tan vang lên, cho dù còn chết hẳn thì cũng thể cứu nổi nữa.
vẫn gào thét thảm thiết.
Đừng bỏ lỡ: Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên, truyện cực cập nhật chương mới.
Em gái :
“ tạm thời chết. Nếu ngoại lực can thiệp, chắc cũng chỉ cầm cự nửa ngày nữa thôi.”
Tên cầm đầu sững , càng kêu thảm hơn.
nghĩ bụng, thôi, về hãy bàn tiếp chuyện tâm lý với nó .
20
chỉnh trang xong, dắt em gái theo, bước cửa.
ngoài, một đợt chấn động linh hồn ập đến!
đó khi còn nhốt trong phòng, thường bên ngoài vang lên một loại tiếng chuông gió kỳ lạ, trầm nặng, lúc đầu còn tưởng đó chuông gỗ.
Ai ngờ bước mới thấy, chất liệu vô khúc xương cong quái dị.
pháp y, chỉ thoáng nhận đó chính xương sườn , thậm chí từ kích cỡ thể thấy nhiều trong đó thuộc về trẻ em.
siết chặt nắm tay. Trong khoảnh khắc, tự hỏi: những kẻ tại làm như ?
Doanh Doanh lên tiếng:
“Bọn chúng đang làm giả cổ vật. Chuông gió bằng xương , một chuỗi trị giá mấy chục vạn. Em thì thấy mấy thứ chắc đồ làm cũ .”
lạnh giọng:
“‘Mấy chục vạn’ ư? một chiếc chuông gió đổi lấy mấy mạng .”
Trong mắt bọn buôn , kẻ bắt cóc chẳng khác nào con chó trộm ngoài đường, cả xác chính một vụ “làm ăn vô vốn”.
siết chặt nắm tay, cố trấn định tinh thần.
Nhớ lời sư từng dặn: nếu cơ hội, hãy tìm đường thoát về phía tây.
Bởi căn nhà giam đỉnh núi, giống như một căn “nhà tối” nhỏ, vốn để răn đe, cho ai bén mảng.
xuống núi sẽ gặp phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt.
Chỉ phía tây địa hình hiểm trở, phức tạp, nên thủ vệ lỏng lẻo hơn. Tuy đề phòng cạm bẫy và dã thú, song đó cũng con đường sống duy nhất trong hiểm cảnh.
đang định kế hoạch với Doanh Doanh.
Nào ngờ cô chăm chú về phía hầm phân gần đó.
Doanh Doanh :
“Em thấy bọn họ quẳng thứ gì đó xuống đó.”
mặt :
“ thì ai chả tiểu.”
Doanh Doanh hỏi:
“ đào hẳn một cái hầm riêng để tiểu? Ở đây chẳng nhiều cây ?”
bực :
“Con chó!”
Cô gặng hỏi:
“ cái hầm công dụng đặc biệt gì ?”
thừa nhận.
Dù ngày sư đến, bắt tắm rửa sạch sẽ… kiên quyết thừa nhận.
21
Chúng men theo đường phía tây xuống núi, chẳng bao lâu bước vùng hoang vu rậm rạp.
Cỏ dại mọc gần bằng đầu . Doanh Doanh định lao thẳng , vội kéo giật , nhấc lưng.
“Lui về ! Ở đây bố trí nhiều bẫy cũ.”
“Ồ.”
dùng cành cây dò mặt đất, tránh bẫy và cả việc làm kinh động rắn độc trong bụi cỏ.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Nữ Phụ Béo, Nghèo, Xấu, Ta Mang Theo Hệ Thống Làm Ruộng Nghịch Tập đang nhiều độc giả săn đón.
Lý thuyết nắm vững.
khi thật sự thứ gì đó bò lướt qua mu bàn chân, vẫn lạnh toát mồ hôi.
suốt một tiếng đồng hồ, lẽ chúng mới hơn hai trăm mét…
Tiếng từ đỉnh núi vọng xuống.
Chắc hẳn cảnh tượng trong căn nhà tôn phát hiện.
22
Trời dần tối.
Doanh Doanh khẽ :
“Em sơ suất .”
cũng hoảng loạn, mặt em gái nhất định gắng gượng!
“Đừng sợ, hướng chắc chắn sẽ tuyến tìm kiếm ưu tiên.”
Cô :
“Quả nhiên, đột nhập lãnh địa loại sinh vật hạ đẳng dễ khiến chúng kinh hãi. Nó thậm chí dọa mà lột da sớm.”
nghệt mặt:
“Hả???”
Doanh Doanh trở nên bồn chồn, xoay vòng trong bụi cỏ một lúc, cuối cùng .
Cô bé với :
“, em ngủ ở đây một lát.”
phát hoảng:
“Đừng ngủ mà!”
“ nhớ kỹ lời em dặn: đường gặp cóc, nhất định đùa nghịch.”
“ gì vui mà chơi với cóc chứ?”
“Dân gian coi nó điềm lành, thực chất . Từ giờ trở , khí tức nó phát sẽ khiến cực kỳ, cực kỳ xui xẻo.”
vò đầu:
“ còn đủ xui ?”
Cô thì thào:
“ hai ba nữa… kể cả những kẻ… trong lãnh địa … Em ngăn nổi… Em sắp tỉnh …”
:
“Hả???”
Đột nhiên, mắt cô bé đờ đẫn:
“Ngủ thôi, chúc ngủ ngon.”
thẳng đuột ngã xuống.
:
“……..”
hiểu.
Cái “nó” mà em nhắc đến rốt cuộc ai?
Cái “ngăn nổi” gì?
Rõ ràng em ngất , “em sắp tỉnh”?
Một nỗi bất an khó tả len lỏi trong lòng, như thể điều gì đang ập tới.
kiểm tra sinh hiệu em.
Bỗng nhiên, em bắt đầu toát một mùi hương kỳ lạ.
Khó mà miêu tả: thanh mát nồng đậm, ngọt ngào uy nghiêm.
Ngay khoảnh khắc đó, rắn rết sâu bọ quanh đây đồng loạt tháo chạy.
… chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ thể cõng em lên lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.