Hồ Sơ Nằm Vùng: Em Gái Tôi Không Phải Người
Chương 7
41
rạp cây, dám nhúc nhích.
xuống, đếm , nhận một gương mặt quen thuộc.
Nữ đồng chí chúng trói cùng.
lẽ nhờ mũi tiêm hạ sốt hôm , giờ sắc mặt cô tuy nhợt nhạt đến nỗi hấp hối nữa.
Chúng gốc bàn bạc.
như đồng chí đây “tầng lớp thứ hai”, đến cả lý do di cư chúng cũng chẳng hiểu.
Nếu đồng đội thật sự lên núi, thế nào cũng sẽ đụng độ trực diện với bọn .
kẻ lầm bầm:
“Vất vả lắm mới chỗ , làm nên chuyện…”
Tên cầm đầu lên giọng dỗ dành:
“Theo Sinh ca thì thiệt .”
thao thao kiểu tẩy não:
“Như chúng mày, nếu theo Sinh ca, ngay cả cơm cũng chẳng mà ăn. Giờ thì ? tiền tiền, đàn bà đàn bà, giết giết…
sống thế , đáng giá lắm !”
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng đang nhiều độc giả săn đón.
Đám lâu la xong, máu nóng sôi trào.
lúc đó, nữ đồng chí bỗng bật lên một tràng kêu “quạc quạc” như vịt.
: “…”
Cứu mạng, cô cũng mắc chứng giọng vịt ?
Cô gào:
“Chúng mày chỉ đám thí, còn mơ phát tài ? mơ !”
42
từng , ai đủ gan làm nội gián, thì chắc chắn thường.
Giờ coi như tận mắt chứng kiến .
Nữ đồng nghiệp , từng tra tấn dã man, mà mặt hề một chút sợ hãi với bọn tội phạm.
Đừng phản ứng tâm lý, ngay cả bóng đen cũng .
Giờ cô chỉ còn nửa cái mạng, khí thế chửi thì chẳng khác gì vạn con vịt kêu rợp trời.
Cô đấu võ mồm với tên đầu lĩnh: tẩy não, cô bóc mẽ; hô hào, cô đập nát.
Như thể quyết tâm ly gián nội bộ bọn tội phạm.
Cô hét lớn:
“Các thì cái thá gì! Trong lòng chút tự trọng ? tin lời thì theo đám phía mà xem thử!”
Tên đầu lĩnh tức điên, nhảy lên vả một bạt tai.
ở cây mà sốt ruột phát điên, lấy gì mà đấu cả chục ?
Còn , nấp cây, chẳng khác nào cái bia ngắm.
Tên cầm đầu hét:
“ em, mặc kệ hết! Chẳng mấy khi nữ cảnh sát, ai chơi qua thì hưởng !”
Đấy, đám cặn bã.
còn nghi kỵ lẫn , mới lóe lên chút lý trí, giờ thú tính chiếm sạch.
loạn cả tim, nghĩ thà chết cùng chết, kéo theo vài thằng chôn chung.
Bất chợt, mặt đất rung chuyển, tiếng rền như sấm cuộn trong rừng.
nó! Con lợn rừng đực khổng lồ!
mừng rơn, đây lợn đây cứu tinh!
vẫy tay cây:
“ đây, bảo bối! đây!”
còn tru lên:
“Ôô!”
Nó quả nhiên nhớ thù, lao thẳng đến.
Đám nổ súng, da lợn dày, khí thế hung hãn, cả bọn sợ quá chạy tán loạn.
reo lên:
“ lắm!”
Nữ đồng nghiệp vứt xuống, lăn lộn tránh sang bên.
Con lợn điên dại dồn lực húc cây.
đang vui thì một tiếng rắc…
Ừm, xem đánh giá thấp sức mạnh một con đực điên cuồng.
Nữ đồng nghiệp liều mạng nổ súng, hai phát trúng ngay mắt nó.
mừng thầm: “!”
con lợn mù còn điên cuồng hơn, húc loạn bừa.
Cô gào lên:
“Xuống ! Xuống mau!”
liều tụt xuống, tìm chỗ an , nhảy vội.
Ai ngờ chạm đất, thứ gì đó như cơn lốc tông thẳng, hất văng xa.
43
một lực xoáy cuốn , ôm xốc xuống đất.
Vội vàng kéo nữ đồng nghiệp chạy trối chết.
Vì thứ đó, rõ ràng nhắm chúng , mà … nhắm con lợn.
đầu tiên thấy gương mặt điềm tĩnh đồng nghiệp biến thành hoảng sợ:
“Cái… cái quái gì thế?”
đầu.
Một “ khổng lồ” đang đó.
Dáng cao, đường cong eo thì ngay nữ.
chỉ kịp thoáng thấy “cô ” vung lên một lưỡi vũ khí khổng lồ. , rìu. Với kích thước đó, gọi rìu chiến cỡ đại.
chỉ một thoáng .
Ngay lập tức, chỗ cô máu mù phủ kín.
“Cút!”
Cô quát lên, giận dữ như thể chặn đường.
Trong rừng vang vọng tiếng rên thảm thiết lợn giết.
đến mười giây, nó chặt từng mảnh.
Còn “cô ”… biến mất.
44
kéo đồng nghiệp lao , giẫm trượt, cả hai ngã nhào xuống một vũng máu.
cảnh tượng nào khiến pháp y như nổi da gà ?
Đó : khắp nơi mảnh cơ thể mà họ vẫn còn thoi thóp.
cúi xuống xem vết thương: tất cả đều chém gọn, mới toanh, thời gian ngắn.
Kiểu giữ mạng cho chết dần khiến run cầm cập.
Nữ đồng nghiệp thì thào:
“… bọn chúng…”
, chính đám bỏ chạy ban nãy.
Cô cố gắng gọi họ, làm họ nữa.
sang , mặt trắng bệch:
“ nãy… … rõ ?”
đáp.
Cô run run:
“… từng , bọn chúng nuôi một con ‘Cóc nuốt vàng’. cứ tưởng chỉ con cóc giả mạ sơn thôi. Chẳng lẽ… thực sự thứ siêu nhiên?”
lảng :
“Cóc nuốt vàng cái gì?”
“ loài chỉ ăn vàng, gọi thần thú giữ mộ.”
cau mày.
Cô lắp bắp:
“ nãy… thứ đó…”
thản nhiên:
“ lẽ… khỉ đột núi thôi.”
Cô trừng mắt:
“Khỉ đột ba mét, còn vác rìu chiến cỡ đại?”
mặt:
“Trong núi cái gì chả .”
Cô: “???”
thở phào, cô hỏi:
“ , cô gái cõng ban nãy ? em ?”
gắt:
“Con bé an .”
Đừng hỏi nữa! Hỏi nữa thì bịa nổi mất!
45
Cô chỗ quá nguy hiểm, giục rời ngay.
Dẫm lên mảnh đất nhuốm máu, thú thật cả hai chúng đều run rẩy.
hỏi khẽ:
“Huấn luyện nội gián rốt cuộc thế nào ?”
Cô ngạc nhiên:
“Hả?”
“Tức … cô chẳng sợ gì cả?”
Thật sự, cô hề sợ.
Cô bình thản:
“ cảnh sát. Họ tội phạm. Chúng chỉ trấn áp họ, chứ sợ hãi họ.”
Thì thế.
Mèo, bất kể khi nào cũng thể quên mèo sợ lũ chuột?
hiểu !
Chúng dìu khỏi “bãi linh kiện” .
Chợt, trong rừng vang lên tiếng gầm phẫn nộ:
“Á! Cút đây!”
Nữ đồng nghiệp sợ đến mềm cả chân, phịch xuống:
“… nó! Chính nó!”
Gợi ý siêu phẩm: Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Sư Huyền Học đang nhiều độc giả săn đón.
: “…”
trăm phần trăm chắc chắn đó chính tiếng gào em gái .
Con nhóc , bắt cóc thì bắt cóc, gào cái gì chứ?
46
Lúc , lòng rối như tơ vò.
Cha vốn nhà buôn đồ cổ, trong tay nhiều tài liệu quý.
Ông từng kể từng gặp mấy vị cổ thần, còn kết bạn với họ.
hoang đường, tin.
chỉ hỏi ông một câu:
“Nếu thật siêu nhiên, thì xét theo góc độ đó, em gái con thần thần ?”
Cha trả lời chắc nịch:
“Tất nhiên thần .”
Thế đủ .
Xét theo duy vật, em một đứa trẻ ngoan.
Xét theo thần thoại, em cũng một vị thần .
Còn gì bàn?
Nó chỉ bắt cóc nghịch thôi, đòi trời.
Điều sợ chúng nuôi nó hơn hai mươi năm, từng thấy “bản thể” thật sự.
Nếu giờ nó lộ … thì nữa ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.