Hồ Sơ Nằm Vùng: Em Gái Tôi Không Phải Người
Chương 9
54
Nhân lúc tất cả đều cảnh tượng chấn động, lặng lẽ nhét áo khoác Doanh Doanh tay nữ đồng nghiệp, dúi cho cô khẩu súng giấu trong ống quần.
Cô , trong mắt ngập đầy giằng xé, cuối cùng vẫn lưng rời .
Cô mang theo tình báo quan trọng nhất cô nhất định sống sót.
Còn … ở chặn hậu.
Nếu hết cách, thì liều một phát đồng quy vu tận.
Khoảnh khắc cô đầu, ánh mắt làm tim khựng lẽ trong cảnh , chẳng ai “ cuối thấy”.
Trong phút chốc, bỗng thấy thật bi tráng, còn cố giơ tay vẫy vẫy như tạm biệt.
55
Trần Sinh vẫn gào thảm.
Dường như việc con cóc đánh còn khiến đau đớn hơn cả mất cha .
Thế , vẫn nhanh chóng phát hiện nữ đồng nghiệp bỏ chạy.
“Bắt cô về cho tao!”
nhào tới, ôm chặt lấy chân hai tên đàn em:
“Đừng mà, chơi với ! đủ cho các ?”
Trần Sinh tức điên, xông đấm đá điên cuồng.
thật, phát rồ . Việc chẳng ý nghĩa gì, chỉ đơn thuần trút giận.
thể con thể mạnh mẽ đến ?
Cũng thể yếu ớt đến chừng nào?
Trong trận đòn như mưa , cảm thấy kiệt quệ, mắt mờ dần.
Cho đến khi một bóng khổng lồ từ trời rơi xuống.
Cả thế giới bỗng tĩnh lặng.
56
Khi tỉnh , phát hiện chân núi, một đống vàng lóa mắt.
Hang núi sáng rực, ánh sáng phản chiếu từ khắp các vách vàng.
cảm giác bộ xương cốt vỡ nát, cử động nổi.
Ngay bên cạnh, tiếng cuồng loạn:
“Hahahahaha!”
đầu thì Trần Sinh.
đang ôm lấy đống nôn ói con cóc, còn bôi lên mặt.
suýt ói.
gào: “Phát tài ! Phát tài …!”
quanh, buột miệng:
“Thứ … ăn chắc? mang ngoài ?”
giật phắt đầu, trừng mắt :
“Đồ cảnh sát rác rưởi!”
: “???”
lao tới bóp chặt cổ :
“! Mày với con khỉ đột quan hệ gì?”
trợn trắng mắt, cố gào khàn giọng:
“Ông nội mày mới khỉ đột …”
57
Ký ức cuối cùng chỉ còn cảnh đánh, và con cóc khổng lồ từ trời rơi xuống.
theo lời Trần Sinh, lúc đó núi sạt lở, “con khỉ đột” bỏ mặc cả cóc, lao tới cứu một cách chính xác.
Thế nên chắc chắn và “con khỉ đột” quan hệ.
bóp cổ đến mức chịu nổi nữa.
khó nhọc thốt :
“Cô em gái , ông tin ?”
im lặng một lúc, :
“ mày cô bố mày ?”
Ai mà hiểu nổi, cô một ông bố sống sờ sờ mặt!
tin, cũng hiểu. cuối cùng vẫn buông tay.
sức hít lấy hít để chút khí mới.
Tên khốn đó : “Tao giết mày.”
đáp: “ sắp chết , ông giết thì giết thôi.”
Thật sự, trong tình cảnh , còn gì khiến hoảng hốt nữa chứ?
một cách bệnh hoạn, bỗng nhiên tháo thắt lưng.
giật :
Gợi ý siêu phẩm: Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm đang nhiều độc giả săn đón.
“Đại ca, bình tĩnh nào!”
rút thắt lưng , cầm trong tay.
Khoảnh khắc đó, trong đầu vạn mã chạy loạn.
Ai hiểu ? Giới hạn đạo đức tội phạm thể thấp đến ?
vội :
“Đại ca, ông trải qua chuyện gì thế? làm gì thì cũng rảnh, tán gẫu chút ?”
58
Em gái từng bảo ít thôi, cô thấy phiền.
Cô :
“, lúc chuyện thì trông cũng dáng lắm. mở miệng, đồ lắm mồm.”
công nhận.
Ví dụ như bây giờ khả năng tán nhảm khi cứu tính mạng và sự trong sạch .
59
thành khẩn :
“Đại ca, giết cũng chẳng vội gì. Dù cũng bao giờ mới khỏi đây. trò chuyện cho đỡ buồn?”
kể lể:
“Cả đời sống chẳng đáng giá, đến giờ vẫn bạn gái, ngày nào cũng ở với xác chết.”
chợt :
“ như mày mà bạn gái?”
Đừng bỏ lỡ: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân, truyện cực cập nhật chương mới.
ngẩn . Điểm khiến tò mò… kỳ lạ ?
đáp:
“ thật. Ai mà tìm loại như ?”
Trần Sinh khinh thường:
“Đấy mày tẩy não thôi. Với điều kiện mày, chỉ cần dám bước , đàn bà đầy rẫy.”
: “Bước thế nào?”
lập tức hứng thú, bắt đầu tẩy não :
“Ngày ngày mày làm việc quần quật, bao nhiêu tiền? Còn đám minh tinh thì kiếm bao nhiêu?”
gật gù:
“Ờ, .”
tiếp:
“ cái mặt mày, cái dáng mày. Chỉ cần tiền, chẳng gái bu quanh?”
: “Ờ, .”
:
“Từ nhỏ thầy cô dạy mày giúp ? Lớn lên bắt mày hy sinh cứu ? Vì cái gì? Mày nghĩ ? Chẳng mày cũng do cha sinh ?”
:
“Ờ, .”
nham hiểm:
“Nếu mày chết, cùng lắm trao cái huân chương bịp bợm. Thế lừa thêm một đám như mày tiếp tục chết .”
làm vẻ ngưỡng mộ:
“Ờ, . , nếu , đây nghĩ kỹ đến .”
càng đắc ý:
“Giờ thì nghĩ . Chỉ cần mở rộng tầm mắt, nhảy ngoài, mày sẽ thấy gì?”
vờ háo hức:
“Thấy gì?”
nuốt nước bọt, liếm môi:
“ tự trói buộc , thứ đều thể. Mày đống vàng . trữ kim quốc gia mới bao nhiêu ?”
sững sờ .
:
“Gọi ‘ăn trộm cái móc thì giết, trộm cả thiên hạ thì thành chư hầu’ đấy.”
Điên rồ hết chỗ !
bảo:
“Nếu ngoài , chi bằng hợp tác. tiền, tao thủ đoạn, mày cũng coi như việc.”
: “……”
Ở chung với kẻ tâm thần, chính tình cảnh lúc .
thử nhập logic :
“ xong, thấy nhiều thứ chỉ để trói buộc , để ngoan ngoãn cai trị.”
vỗ tay:
“Chuẩn! Hán từ xưa vốn đàn cừu!”
: “……”
bồi thêm:
“ còn chẳng tín ngưỡng gì.”
: “……”
Chứng sợ phiền nhiễu bùng phát.
So với tra tấn thể xác, đối đáp với tên ngu còn khiến sụp đổ hơn.
một niềm vui bất ngờ
nhiều quá, khát nước.
Mà trong hang , ngoài vàng thì chẳng gì. nước, đồ ăn.
Chẳng khác nào sa mạc.
60
Mới rơi xuống đây một ngày một đêm, ý thức dần mơ hồ.
cơn đau làm cho tỉnh.
Thì phát hiện thằng khốn đó đang uống máu .
nổi giận:
“ kiếp, đồ súc sinh!”
mặc kệ, tiếp tục cúi xuống hút máu.
sờ soạng tìm một khối vàng lớn, dồn hết sức nện mạnh lên đầu .
gào thét, nổi điên, lao tới cắn tiếp.
dùng chút sức tàn, quyết cùng đồng quy vu tận.
Chúng lăn lộn đống vàng.
chửi rống:
“Đồ rắm! Đại rắm!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.