Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hộ Vệ Trái Tim Ngọt Ngào

Chương 4: Cơn Bão Lưỡng Cực (Trạng Thái Hưng Cảm)

Chương trước Chương sau

Sự bình yên chỉ kéo dài hai tuần. Sau đó, cơn bão ập đến.

Kỷ Cẩm rơi vào trạng thái Hưng Cảm (Manic Episode). kh ngủ. Họa mi hót líu lo cả đêm, nhưng Kỷ Cẩm kh hề nhắm mắt. lao vào làm việc với một năng lượng ên cuồng, kh cần biết mệt mỏi.

album mới ngay bây giờ! mua thêm mười chiếc áo khoác l nữa! học tiếng Tây Ban Nha, tiếng Đức, và tiếng Ai Cập cổ đại trong ba ngày tới!”

Thẩm Kình Vũ theo sát như cái bóng. Kỷ Cẩm gọi dậy lúc 4 giờ sáng để mua một bức tr vô nghĩa với giá cắt cổ, sau đó lại đòi hủy tất cả các lịch trình quan trọng để tổ chức một bữa tiệc tốn kém cho toàn bộ ê-kíp.

đưa đến sàn nhảy! Ngay! Bây giờ!” Kỷ Cẩm gắt gỏng, ánh mắt long l vì sự kích động quá mức, khuôn mặt gầy gò vì thiếu ngủ nhưng lại hồng hào bất thường.

“Kỷ Cẩm,” Thẩm Kình Vũ nói khẽ, cố gắng trấn tĩnh . “ đã kh ngủ hơn 48 giờ. Chúng ta cần nghỉ ngơi.”

dám ra lệnh cho ? là ai? là Kỷ Cẩm! là vệ sĩ! hầu của ! nghe lời !”

Sự chiếm hữu của cũng bùng nổ đến mức kh thể kiểm soát. cấm Thẩm Kình Vũ tập MMA.

tập làm gì? muốn bỏ chiến đấu à? muốn bị thương, để lại cô đơn à? Kh được! ở đây! Ngồi cạnh ! Xem phim hoạt hình đến sáng!”

Thẩm Kình Vũ hiểu rõ: đây kh là Kỷ Cẩm. Đây là căn bệnh.

kh chọn cách đối đầu hay phớt lờ. chọn sự dịu dàng kiểm soát.

Khi Kỷ Cẩm nổi cơn ên cuồng đòi bar, Thẩm Kình Vũ kh cãi lại, nhưng cũng kh chiều theo. đơn giản là dùng sức mạnh thể chất của , nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, bế Kỷ Cẩm lên và đưa vào phòng ngủ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

làm cái quái gì vậy? Thả ra! dám động vào !” Kỷ Cẩm vùng vẫy, nhưng bàn tay Thẩm Kình Vũ như gọng kìm, chắc c và ấm áp.

kh động vào Kỷ Cẩm. đang chăm sóc yêu,” Thẩm Kình Vũ nói, giọng trầm ổn, là âm th duy nhất kh bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn. “ cần ngủ. Nếu kh tự ngủ, sẽ ở đây, giữ , cho đến khi ngủ.”

đặt Kỷ Cẩm xuống giường, dùng tấm chăn dày đắp lên , sau đó ngồi xuống bên cạnh. dùng bàn tay to lớn của , nhẹ nhàng xoa dịu trán .

“Mọi thứ ổn . ở đây. kh một .”

Kỷ Cẩm khóc. Đó là những giọt nước mắt vô cớ, kh buồn, kh vui, mà là sự kiệt sức của bộ não đang hoạt động quá mức. nắm chặt l tay Thẩm Kình Vũ.

“Đừng … Đừng tập nữa. kh thích mùi mồ hôi. thích mùi của … mùi của khi đứng cạnh . Đừng .”

Thẩm Kình Vũ kh hứa sẽ kh tập. hứa về sự hiện diện.

sẽ tập vào sáng sớm, trước khi dậy. sẽ kh để ngửi th mùi mồ hôi. Và sẽ luôn ở đây khi cần.”

Cuối cùng, Kỷ Cẩm cũng trong vòng tay . Thẩm Kình Vũ ngồi đó hàng giờ, cho đến khi mặt trời mọc, khuôn mặt nhợt nhạt, mệt mỏi của yêu. biết rằng, kh thể chữa khỏi căn bệnh này, nhưng thể chữa lành nỗi sợ hãi và sự cô đơn của Kỷ Cẩm.

rời tập luyện nhẹ nhàng vào lúc 5 giờ sáng, sau đó trở lại và dùng mùi hương cơ thể sạch sẽ, ấm áp của để bao bọc Kỷ Cẩm khi thức dậy.

Thẩm Kình Vũ đã dùng hành động của để truyền tải th ệp: yêu , cả con thật và cả căn bệnh của . đã trở thành chiếc neo vững chãi, kh bị ảnh hưởng bởi cơn thủy triều cảm xúc của kia.

Sự dịu dàng kiểm soát của cuối cùng đã làm dịu cơn Hưng Cảm. Kỷ Cẩm dần trở lại trạng thái bình thường, nhưng sau đó, sự suy sụp bắt đầu.

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...