Họa Ái
Chương 15:
Kh biết từ khi nào, Cung Thiếu Đường nói nhiều hơn. Diệp Đàm cảm th khá tốt, dù đôi khi cũng th lải nhải nhưng dù đó cũng là sự quan tâm, mà sự quan tâm này bây giờ kh còn ai thể dành cho nữa.
"Em đã m ngày kh ra ngoài , mai đưa ra sân bay nhé?" Cung Thiếu Đường tiếp tục yêu cầu.
Diệp Đàm , gật đầu nói: "Được thôi."
Cung Thiếu Đường vui vẻ: "Vậy sáng mai chúng ta đến sân bay ăn sáng nhé?"
"Được."
"Hay là em về cùng luôn nhé?"
Lần này Diệp Đàm kh nể mặt: "Kh ."
Sau đó lại bổ sung thêm một câu: "Ba ngày nữa là đến hạn nộp bản thảo."
Cung Thiếu Đường th nhẹ nhõm, mỉm cười: "Quên mất chuyện này , được, vậy sáng mai sẽ lên gọi em."
Từ khi Diệp Đàm trở về cùng Cung Thiếu Đường, nụ cười của Cung Thiếu Đường cũng nhiều hơn hẳn khiến Diệp Đàm cảm th khoảng cách ban đầu giữa họ cũng được rút ngắn lại.
Diệp Đàm đã nộp bản thảo, tâm trạng tốt, liền chuẩn bị gọi vài món ăn vặt mà Cung Thiếu Đường thường kh cho ăn để tự thưởng cho .
Đang xem ứng dụng giao đồ ăn, ện thoại của Cung Thiếu Đường đổ chu.
M ngày nay Cung Thiếu Đường cũng gọi ện mỗi ngày một cuộc nhưng hôm nay vẻ hơi sớm.
"Alo?" Diệp Đàm bắt máy.
Cung Thiếu Đường mỉm cười hỏi: "Đã nộp bản thảo chưa?"
"Mới nộp xong." Cũng thuận lợi, kh còn nỗi khổ chạy deadline nữa.
Cung Thiếu Đường nói: "Vậy phiền em một việc."
" thế?"
" một tài liệu cần dùng sau một tiếng nữa, để quên ở c ty , em thể chạy một chuyến giúp chụp ảnh tài liệu gửi qua kh?"
Việc này thì kh gì to tát, nhưng mà...
"Thư ký kh làm được ?"
Cung Thiếu Đường nói: " để nó trong két sắt ở văn phòng, cần mật khẩu vân tay."
Lần trước Cung Thiếu Đường đưa Diệp Đàm đến c ty, đã mạnh mẽ ép nhập dấu vân tay, nói rằng nếu việc gì gấp, Diệp Đàm cũng thể giúp giải quyết.
"Được, vậy giờ lái xe qua."
"Được, lái chậm thôi."
"Biết ."
Thay một bộ quần áo, Diệp Đàm liền cầm l chìa khóa xe ra ngoài.
Các thư ký đã nhận được lệnh của Cung Thiếu Đường, đang đợi Diệp Đàm đến.
Diệp Đàm một vào văn phòng, vừa đến bàn làm việc, liền th trong khung ảnh trên bàn ảnh của .
Kh biết được chụp khi nào, cảnh thì chắc là ở siêu thị, đang chọn đồ, hẳn là khi siêu thị cùng Cung Thiếu Đường, bị chụp lén. Lần trước đến, trên bàn chưa khung ảnh, chỉ bức tr vẽ và Cung Thiếu Đường lâu trước đó treo trên tường.
Nói đến bức tr trên tường, khi rời khỏi Cung Thiếu Đường, đã mang hết những bức tr . Khoảng thời gian đó đã vẽ nhiều tr về và Cung Thiếu Đường, Cung Thiếu Đường cũng đã xem qua, còn khen vẽ đẹp.
Sau khi định cư, những bức tr đó đã bị vứt vào phòng chứa đồ, kh bao giờ mở ra nữa. Mãi đến khi nằm viện, Cung Thiếu Đường quay về l quần áo thay cho , vô tình vào phòng chứa đồ mới phát hiện ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thư ký bưng cà phê vào, th Diệp Đàm đang xem ảnh, liền mỉm cười nói: "Bà chủ, sau này và chủ cùng chụp một tấm đẹp ạ. Ông chủ nói đây là tấm khó khăn mới chọn được, những tấm khác chụp kh đẹp."
Nghĩ lại thì, và Cung Thiếu Đường hình như thật sự chưa tấm ảnh chụp chung nào. Mà kỹ năng chụp ảnh của Cung Thiếu Đường, chắc là tệ lắm, nếu kh thì lại kh chụp được vài tấm đẹp?
"Khung ảnh này được thêm vào khi nào? Lần trước đến kh th."
Thư ký nói: "Luôn ạ, trước đây là một tấm ảnh khác, hình như là ở một quán bánh quẩy. Hai ngày trước khi đến c ty tham quan, khung ảnh bị cô lao c vô ý làm vỡ. Ông chủ lại muốn một khung ảnh y hệt nên đặt mất m ngày, vì vậy kh th."
Diệp Đàm cười đáp: "Thì ra là vậy."
lẽ ở những nơi kh biết, Cung Thiếu Đường cũng lòng với . Còn về tấm ảnh trước đó, tám chín phần cũng là chụp lén.
" bận thì ra ngoài trước nhé, gì cứ gọi ."
"Được."
Diệp Đàm gật đầu, đợi thư ký ra ngoài, mở két sắt, chụp từng trang tài liệu gửi hết cho Cung Thiếu Đường.
Sau khi Cung Thiếu Đường nhận được, n lại một câu rằng ngày mai sẽ gọi lại cho , bảo tự chăm sóc bản thân, Diệp Đàm tấm ảnh đó, mỉm cười, cất đồ và rời khỏi.
Cung Thiếu Đường ở ngoài nửa tháng, tối hôm đó mới phong trần mệt mỏi vội vã trở về.
Đột nhiên trở về mà kh báo trước, Diệp Đàm cũng kh biết, đúng lúc bị th Diệp Đàm lại đang ăn đồ ăn vặt. Nhưng lời nói đến cửa miệng lại kh nỡ trách mắng Diệp Đàm, liền coi như kh th, vươn tay ôm l Diệp Đàm.
Kh biết là chột dạ hay nhớ nhung, Diệp Đàm cứ để ôm, cũng kh nói gì.
Cung Thiếu Đường nhẹ nhàng nói bên tai : "Nhớ em."
Diệp Đàm cười cười: "Hôm qua gọi ện cũng kh nói là về."
Khi th Diệp Đàm nói chuyện với tự nhiên, giống như thời ểm họ tốt nhất lúc trước, cũng vui: "Vốn dĩ tưởng kéo dài thêm m ngày mới ký được hợp đồng, kh ngờ hôm qua vừa nói chuyện xong với em, đối phương liền đến nên ký xong là về luôn."
Diệp Đàm ừ một tiếng.
Mùi gà rán cứ xộc vào mũi Cung Thiếu Đường, Cung Thiếu Đường cảm th nếu cứ thế này sẽ kh giả vờ được nữa, liền nói với Diệp Đàm: "Muốn uống cháo, sang chỗ nấu cho một ít nhé?"
Diệp Đàm đang loay hoay kh biết làm để Cung Thiếu Đường nh chóng rời , liền sảng khoái gật đầu: "Được, thôi."
Thế là hai lên lầu, vệ sĩ ra sau đó dưới ánh mắt ra hiệu của Cung Thiếu Đường, liền đóng gói toàn bộ đồ ăn vặt đó vứt .
Ăn xong, hai ngồi trên sofa uống trà.
Diệp Đàm nhớ ra tấm ảnh trên bàn làm việc, liền l ện thoại của , nói: "Chúng ta chụp một tấm chung nhé?"
Cung Thiếu Đường Diệp Đàm, suy nghĩ một lát liền hiểu ra, liền đứng dậy vào phòng l máy ảnh DSLR ra, gọi một vệ sĩ vào, chụp cho hai vài tấm ảnh chung.
Đợi vệ sĩ ra ngoài, hai lại tùy ý chụp cho nhau vài tấm, sau đó lại cùng nhau tự sướng, vì kh th màn hình nên ảnh tự sướng luôn thiếu một chút gì đó nhưng lại đời thường.
Đùa giỡn, cười nói, Cung Thiếu Đường vòng tay ôm l Diệp Đàm, sau đó từ trong túi xách mang về l ra một túi tài liệu, mở ra bên trong là đơn đăng ký kết hôn đồng giới ở nước ngoài. Một tờ Cung Thiếu Đường đã ền xong, tờ còn lại rõ ràng là dành cho Diệp Đàm.
Cung Thiếu Đường , nghiêm túc nói: "Thời gian chúng ta bên nhau còn ngắn, đã xác định là em , biết EQ của kém nhưng vì kém nên gặp được một kh dễ, thay đổi cũng kh dễ. Còn về em đối với , thể cần nhiều thời gian để nhận, để thử thách, đều được, sẽ chờ. Tờ đơn này em cứ cầm về, đợi đến một ngày, em cảm th thể tin tưởng , vậy thì chúng ta sẽ đăng ký, được kh?"
Những câu hỏi như "Được kh?", " được kh?", "Ổn kh?" đều là những ều Cung Thiếu Đường học được sau này.
Nhưng khi hỏi Diệp Đàm như vậy, Diệp Đàm cũng sẵn lòng nói ra suy nghĩ của khiến khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp nên cũng sẵn lòng nói nhiều hơn.
Diệp Đàm cười cười, đặt tài liệu lại vào túi tài liệu, nói: " cần xem xét thêm."
Cung Thiếu Đường nói: "Đương nhiên." lại gần Diệp Đàm.
Diệp Đàm kh né tránh, cuối cùng Cung Thiếu Đường cũng đã hôn được yêu.
Ba năm sau, Diệp Đàm và Cung Thiếu Đường ngồi lên máy bay, trong túi đơn đăng ký kết hôn đã được hai ký, họ sẽ đăng ký kết hôn.
Cuối cùng, mối tình này cũng đã vẽ nên một dấu chấm hết đẹp đẽ và viên mãn, nó thể sóng gió nhưng nguyện kh phụ kiếp này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.