Họa Ái
Chương 5:
lúc Cung Thiếu Đường sẽ đưa đến các nhà hàng cao cấp ăn uống, giúp "nhà quê" này được mở mang tầm mắt với nhiều ều trước đây chưa từng nghĩ tới.
Hai cũng sẽ cùng nhau dạo, xem phim bao rạp, tham dự một số buổi tiệc kh quá quan trọng và đối với bên ngoài, Cung Thiếu Đường nói là trợ lý thực tập của , cũng kh ai coi thường . Dù làm gì tình nhân nào lại ăn mặc giản dị đến thế chứ?
Việc thể nh chóng hòa nhập vào thành phố xa lạ này, Cung Thiếu Đường cũng góp c kh nhỏ. Nếu theo cách sống trước đây của thì mỗi ngày chỉ lại ba ểm, nhà ở, trường học và chỗ làm thêm, e rằng sẽ mất nhiều thời gian để hòa nhập.
“Mẹ gọi ện cho , nói với chuyện phái giúp đỡ em trai , cảm ơn .” Diệp Đàm nhẹ giọng nói.
Cung Thiếu Đường nhắm mắt: “Kh gì. Em đã theo , cũng kh muốn th em ngày nào cũng lo lắng vì chuyện này, hơn nữa đây chỉ là chuyện nhỏ thôi. bất cứ nhu cầu gì nữa thì em cứ liên hệ với Đan Ni của nhé, chuyện này giao cho .”
“Vâng, cảm ơn .” Việc lớn này đã được giải quyết, quả thực Diệp Đàm nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Kh gì.” Cung Thiếu Đường vẫn kh mở mắt: “Làm gì đó cho ăn , đói .”
“Vâng, ngay đây.”
Ăn xong, Cung Thiếu Đường tắm, ôm Diệp Đàm ngủ . Đây là lần đầu tiên hai kh làm gì cả mà chỉ ngủ, Diệp Đàm cảm th an tâm và cũng chút vui sướng.
Tâm trạng này khiến suy nghĩ kỹ lưỡng hồi lâu, việc quen Cung Thiếu Đường kh tốt đẹp gì. Tuy Cung Thiếu Đường đối với kh thể nói là quan tâm nhưng đứng ở vị trí của mà thì cũng kh gì để chê, lại còn giúp đỡ chữa trị cho em trai khiến gia đình họ cũng hy vọng.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, còn … cũng dần dần thích Cung Thiếu Đường . Trong cái thích này cũng tình cảm "chim non" và chính vì nên mới kh thể bu bỏ…
Nhưng còn Cung Thiếu Đường đối với thì ? kh biết, Cung Thiếu Đường ít biểu cảm, tuy Cung Thiếu Đường đối xử tốt với nhưng chưa từng nói lời yêu.
Thích một thì tự nhiên cũng mong đối phương thích nhưng làm thế nào đây? còn suy nghĩ thêm.
Diệp Đàm tỉnh dậy, Cung Thiếu Đường đã rời , trên bàn ngoài một ít tiền mặt còn một cái hộp. Mở ra bên trong là một đôi khuy măng sét, viên kim cương lớn cho th giá trị kh hề rẻ.
Đây là lần đầu tiên Cung Thiếu Đường tặng quà cho Diệp Đàm theo cách này, bình thường đều là Diệp Đàm thích cái gì thì sẽ mua thẳng cho , chứ kh tặng một thứ mà kh biết Diệp Đàm thích hay kh.
Diệp Đàm cười, trong lòng luôn cảm th lẽ Cung Thiếu Đường cũng trong lòng.
Về quá khứ của Cung Thiếu Đường, Diệp Đàm cũng tìm hiểu được một số ều từ Đan Ni.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gia đình Cung Thiếu Đường làm trong giới hắc đạo, d tiếng lẫy lừng đến mức thường kh thể tưởng tượng được. Trước khi tiếp quản c việc gia đình, Cung Thiếu Đường luôn thích những trai trẻ đẹp, những muốn nịnh bợ cũng nhân cơ hội này để kiếm lợi cho .
Nhưng kh trai nào Cung Thiếu Đường cũng chấp nhận, kén chọn và cũng chưa bao giờ một bạn đồng hành cố định.
Ông chủ của câu lạc bộ mà Đan Ni quản lý thực ra là Cung Thiếu Đường, chỉ là Cung Thiếu Đường kh bao giờ lộ mặt trong việc quản lý nên ít biết chủ thật sự là ai. Còn Đan Ni luôn với tư cách là quản lý tiền tuyến, giúp Cung Thiếu Đường quản lý câu lạc bộ này.
Sở dĩ Cung Thiếu Đường tin tưởng Đan Ni là vì bố của Đan Ni đã hy sinh để bảo vệ bố của Cung Thiếu Đường, nhà họ Cung trọng đạo nghĩa nên luôn giúp đỡ và chăm sóc Đan Ni.
Đan Ni lớn hơn Cung Thiếu Đường vài tuổi, sau khi tốt nghiệp cũng từng làm vài việc khác nhưng cuối cùng vẫn quay về nhà họ Cung, góp một phần sức lực cho Cung Thiếu Đường.
Bên cạnh Cung Thiếu Đường chưa bao giờ thiếu , lúc Diệp Đàm biết chuyện này, trước đây kh cảm giác gì, trong lòng chỉ toàn nghĩ đến em trai và tiền nhưng bây giờ nghĩ lại, khó tránh khỏi cảm th chua xót.
Từ khi hiểu rõ lòng , Diệp Đàm bắt đầu chăm sóc bản thân, chuyện của em trai đã kh còn cần lo lắng nữa nên số tiền Cung Thiếu Đường cho cũng kh tích góp mà dùng để mua sắm một số quần áo.
Đương nhiên, đồ quá đắt cũng kh mua nổi, chỉ là một số bộ tr khá ổn, chắc c tốt hơn so với đồ trước đây của .
Cung Thiếu Đường lại biến mất một tuần nữa, Diệp Đàm kh những kh vì sự vắng mặt của Cung Thiếu Đường mà tình cảm phai nhạt, ngược lại còn nảy sinh vô vàn nhớ nhung.
Cuối tuần, Diệp Đàm như thường lệ siêu thị mua sắm đồ ăn, khi về, th xe của Cung Thiếu Đường đỗ dưới nhà. Cửa xe mở ra, Cung Thiếu Đường bước xuống, Diệp Đàm sững một chút, sau đó nở nụ cười, chạy lại.
Nhưng tay đang xách đầy đồ, kh thể làm gì khác, chỉ đành cười nói: “ đến ạ?”
Cung Thiếu Đường gật đầu, đánh giá Diệp Đàm tr vẻ ăn mặc khác một chút, vệ sĩ vừa xuống xe vội vàng nhận l đồ trên tay Diệp Đàm.
Cung Thiếu Đường khẽ mỉm cười, gần như kh thể nhận ra: “Mua quần áo mới à?”
Diệp Đàm hơi ngượng ngùng: “Lần trước để quên một chiếc khuy măng sét, liền muốn mua một bộ đồ để phối, tiện thể mua thêm vài bộ nữa.”
Cung Thiếu Đường dường như hài lòng, nói: “ hợp, vào nhà .”
“Vâng.” Diệp Đàm cũng vui vẻ hớn hở, theo Cung Thiếu Đường vào nhà.
Khi ăn trưa, Cung Thiếu Đường hỏi Diệp Đàm: “Tết em về nhà kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.