Hoa Diên Vĩ Nở Rộ
Chương 5:
14
Lúc ta tìm th mẫu thân, bà đang co ro sâu trong đám phụ nhân và trẻ em.
Da bà vàng vọt, khuôn mặt chín phần giống Quận chúa mẫu thân mẫu thân kia, tr còn già nua hơn cả Quận chúa mẫu thân mẫu thân.
Ánh mắt bà ngây dại, vẻ mặt đầy hoảng loạn.
"Mẫu thân!"
Ta khẽ gọi một tiếng.
Bà nghe th tiếng thì sững , hơi ngẩng đầu, khi th ta, bỗng nhiên dùng sức lắc đầu.
"Kh... ta kh mẫu thân ngươi, ta kh ... kh ... ha ha ha... mẫu thân ta cũng kh Quận chúa, ha ha ha..."
Trên mặt bà bỗng nhiên dâng lên một vẻ ên cuồng quái dị.
"Mẫu thân?"
Tim ta thắt lại, theo bản năng quay đầu Quận chúa nương nương theo tới.
Khoảnh khắc bà th mẫu thân ta, dường như kh dám tin đây là sự thật, theo bản năng lùi lại một bước.
"Nó..."
"Nàng ên !"
Một bà lão bên cạnh mẫu thân ta thở dài một tiếng.
"Hai năm trước, nàng mượn tay môi giới lạc đó bán cháu xong, nàng bị thủ lĩnh trừng phạt, thành của chung... haiz... sau này dần dần hoá ên."
Bà lão đó ta nhớ mang máng, dường như chính là bà ta đề nghị để ta giặt đồ lót cho các phu nhân sơn trại.
Bà lão ta với đôi mắt hơi đỏ, khẽ thở dài.
"Cháu là đứa phúc, kh giống năm đứa nha đầu nhà ta, toàn bộ bị bọn họ moi sạch nội tạng, cúng thần núi . Là do mẫu thân cháu kh đành lòng... mới..."
Ta lẳng lặng nghe, lẳng lặng đôi mắt mờ mịt của mẫu thân, qua cởi dây trói cho bà ôm chặt l bà.
"Mẫu thân..."
Bà lại một phen đẩy ta ra.
"Tránh ra, đừng chạm vào ta... ta kh con gái, kh con gái..."
Ta ngã xuống đất, Khương ma ma vội vàng đỡ ta dậy.
"Tiểu tiểu thư, đừng buồn, tiểu thư... sẽ khỏe lại thôi. Sau này sẽ khỏe lại thôi."
Nhưng đúng lúc này, mẫu thân bỗng nhiên đoạt l trường đao trong tay ám vệ lao sang căn phòng bên cạnh, trong đó trói đầy một đám thổ phỉ, mười cha thủ lĩnh thổ phỉ của ta, cũng nằm trong số đó.
Mẫu thân ên cuồng, bà giơ đao lên, m.á.u tươi b.ắ.n đầy và mặt bà.
Kh ai ngăn cản.
Chỉ im lặng ...
"Thả ta ra, cũng cho ta một con đao !"
Bà lão vừa nói chuyện kia giãy giụa bò dậy, quỳ trước mặt các tướng sĩ.
Tướng sĩ cau mày, kh để ý tới.
Ta hoàn hồn, dưới ánh mắt khó hiểu của mọi rút trường đao bên h tướng sĩ ra, cắt đứt dây trói của bà lão kia, đưa d.a.o cho bà ta.
Bà lão kia lập tức nhặt l trường đao, cắt đứt dây trói cho kh ít cô nương và các bà lão khác.
"Đi... đến lúc chúng ta báo thù cho thân c.h.ế.t dưới đao thổ phỉ ."
Những nữ t.ử đó được tự do xong, kh chút do dự nhặt lên vũ khí sắc bén và đá tảng thể với tới bên cạnh, tr nhau chen lấn x vào căn phòng bên cạnh...
"A~"
"A~"
"Đừng... đừng g.i.ế.c ta... cứu mạng... phụt..."
"..."
"Các đang làm gì vậy?"
Hoắc Vân Đình sai đẩy xe lăn vội vàng chạy tới vẻ mặt giận dữ.
“Ngược đãi tù binh, ra tay hèn hạ như thế, các ngươi còn biết quân kỷ là gì kh? Dừng tay lại cho ta!”
Lời còn chưa dứt, đã vung roi dài, quất thẳng về phía cổ mẫu thân ta.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt. Ta cúi nhặt cọc gỗ dưới chân, dốc toàn lực đập mạnh vào ngọn roi đang lao tới.
"Bốp~"
Roi bị đập lệch, quấn lên cổ một tên thổ phỉ, trong nháy mắt đầu lâu bay lên, m.á.u tươi phun trào.
Ta ngã xuống đất, đập gãy một cái răng cửa.
"Phì!"
Ta nhổ ra răng gãy, sau khi bò dậy, lạnh lùng về phía .
"Hoắc tướng quân, roi đ.á.n.h thật chuẩn. kh biết còn tưởng ngươi nhân cơ hội siết cổ chính thất, để khỏi đối diện với sự tồn tại khiến Hoắc gia mất mặt. Cũng tiện che giấu chuyện năm xưa ngươi tham c liều lĩnh, x thẳng vào trại địch bị tướng đối phương c.h.é.m đứt một chân."
Đến lúc này, Quận chúa nương nương mới từ trong cơn bi phẫn hoàn hồn. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng, thẳng về phía Hoắc Vân Đình.
"Hoắc Vân Đình, ngươi giỏi lắm."
Hoắc Vân Đình sửng sốt một chút, chằm chằm Tô Hi Nhược đang ên cuồng c.h.é.m trong phòng vẻ mặt khiếp sợ.
"Đó... Đó là Hi Nhược ? Ta... ta kh nhận ra, cuối cùng tìm được nàng , ta đau lòng nàng còn kh kịp, thể chê bai nàng ?"
"Hừ!"
Quận chúa nương nương cười khẩy.
15
Đợi đến khi mẫu thân ta g.i.ế.c mệt , trong phòng kia đã kh còn sống, m.á.u nhuộm đỏ rãnh nước nơi ngưỡng cửa, chảy về phía núi rừng.
Nhuộm đỏ vạn vật.
Mẫu thân xách đao từ từ ra, khi th Hoắc Vân Đình trên xe lăn, hơi sửng sốt một chút.
Ngay sau đó khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên một nụ cười dịu dàng.
"Hoắc Lang, đến !"
Sau đó, bà giống như con chim nhỏ lao vào trong lòng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Vân Đình muốn lùi lại, nhưng xe lăn đã bị ta gắt gao chặn lại.
"Phập!"
Là tiếng d.a.o đ.â.m vào thịt.
"Phụ thân~~"
Hoắc Nghê Hoàng được các tướng sĩ bảo vệ ở cách đó kh xa kinh hãi hét lên.
Mẫu thân ta lại nhào lên Hoắc Vân Đình cười hì hì, trường đao trong tay bà xuyên qua lồng n.g.ự.c Hoắc Vân Đình, m.á.u của phun lên mặt bà, tôn lên vẻ như Tu La địa ngục.
"Hoắc Lang!"
Bàn tay đầy m.á.u tươi của mẫu thân, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt kinh ngạc của Hoắc Vân Đình, tỉ mỉ vẽ lại l mày đôi mắt của .
"Năm đó ta bất chấp tính mạng mạo hiểm vào trại địch cứu về, cảm động còn thề một đời một kiếp một đôi, tại lại lừa ta?"
Hoắc Vân Đình biết kh sống nổi, hết mẫu thân lại ta đang chống chiếc xe lăn gỗ, cười khổ.
"Hừ! Bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau! Kh ngờ Hoắc Vân Đình ta lại c.h.ế.t trong tay mẫu t.ử hai ... đúng... đúng... vừa ta muốn diệt khẩu, ai bảo nàng cứu ta... hả?"
" th nàng, ta sẽ nghĩ đến, ta từng chật vật dường nào... ta khụ..."
phun ra một ngụm máu.
" th ta biến thành một tên tàn phế, ... ... nàng đắc ý kh?"
Nói xong, hơi thở tắt dần.
"Nghiệt nữ, ngươi lại dám mưu sát phu quân? Ta... hôm nay ta đại nghĩa diệt thân..."
Lộ Quốc c giơ đại đao x qua sự bảo vệ của các tướng sĩ, c.h.é.m về phía mẫu thân ta.
"Đừng..."
Quận chúa nương nương kinh hoàng nhào lên mẫu thân, nhưng ngay sau đó, bà phát hiện đao kh rơi xuống.
Khi bà ngẩng đầu lên, th ám vệ gắt gao nắm chặt l đao, từng giọt m.á.u tươi theo sống d.a.o chảy xuống.
"Bịch~"
Lộ Quốc c ngã xuống đất, co giật hai cái bất động.
Bởi vì giữa trán ta đang cắm một mũi tên.
Đó là cái mà Quận chúa nương nương tặng ta phòng thân trước đó.
"Ấy da! Lỡ tay ~"
Ta Quận chúa nương nương đang ngây ra, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
"Quận chúa nương nương, cái gây ra đau khổ cho đã c.h.ế.t , ... kh nỡ ra tay, ta làm là được."
Ta lẳng lặng khuôn mặt của bà và mẫu thân còn Khương ma ma, muốn khắc sâu dung mạo của ba vào trong lòng.
"Coi như thù lao đối tốt với ta gần hai tháng nay ! Những ngày làm tiểu thư, thật sự, hạnh phúc..."
Một lát sau, ta quay đầu về phía Hoắc Nghê Hoàng.
"Mẫu thân ta từng nói, năm đó bà th Tô Tình đổi con của cho bà nên bà đã tương kế tựu kế, ôm ta vốn kh con bà, rời khỏi tướng quân phủ... cho nên..."
Ta kh nhịn được, rơi nước mắt.
"Cho nên, con kh ngoại tôn nữ của , thật đáng tiếc."
Nói xong, ta lao đầu vào con d.a.o trong tay ám vệ.
Thế nhưng, cơn đau tưởng tượng lại kh hề ập tới.
Ta hoảng hốt mở mắt, liền th Quận chúa nương nương đang siết chặt lưỡi dao. Máu từ lòng bàn tay bà chảy xuống, nhỏ lên mặt ta, vừa ấm vừa ngứa.
“…”
Bà khẽ cười, nụ cười đầy chua xót.
“Đứa ngốc. Khi mẫu thân con sinh con ra, ta đã sắp xếp ám vệ bên cạnh nó . Sau khi phát hiện con bị đ.á.n.h tráo, ám vệ lập tức đổi lại .”
Nói đoạn, bà nắm l cổ tay ta, đưa ra trước mắt, chỉ vào ba nốt ruồi son trên đó.
“Con nghĩ vì ngoại tổ mẫu chỉ liếc một cái đã nhận ra con? Kh chỉ vì khuôn mặt , mà còn vì dấu bớt này.”
Giọng bà chùng xuống, ánh mắt cũng tối .
“Chỉ hận là về sau ta tưởng mọi chuyện đã yên ổn nên rút ám vệ về. Kh ngờ Hi Nhược bị ức h.i.ế.p đến mức thà liều về phương Nam, cũng kh chịu quay về nhà mẹ đẻ tìm ta… cuối cùng mới gây ra tai họa hôm nay.”
"Thật ?"
Ta si mê bà , chỉ cảm th như đang ở trong mộng.
"Thật mà."
16
Cái c.h.ế.t của Hoắc Vân Đình bị mẹ con Tô Tình dâng đơn tố cáo lên trước mặt bệ hạ.
Chỉ là, trớ trêu thay, càng tra càng buồn cười.
Hóa ra phần lớn quân c của Hoắc Vân Đình đều kh do lập nên, mà là c lao của các tướng lĩnh trấn thủ tiền tuyến.
dẫn binh tới nơi thì chiến sự đã vào hồi giằng co, ngày ngày chỉ co trong thành. Đợi đến khi cục diện ngã ngũ, mới dẫn x ra, ung dung thu nhặt chiến c sẵn, thậm chí còn ngấm ngầm hãm hại những c thần chân chính.
Sự thật phơi bày, toàn bộ quân c của Hoắc Vân Đình bị thu hồi, phủ Tướng quân cũng bị tịch biên.
Lộ Quốc c sủng diệt thê, ức h.i.ế.p hoàng thất, tội c.h.ế.t cũng kh rửa nổi, lập tức bị tước bỏ phong hiệu.
Tiểu thế t.ử được nhận nuôi từ chi thứ trong phủ cũng bị liên lụy, phong hiệu bị xóa, vĩnh viễn mất tư cách kế thừa tước vị.
Còn Tô Tình cùng mẹ ngoại thất Ôn Lương của bà ta, cuối cùng chỉ thể dắt theo Hoắc Nghê Hoàng, mặt mày xám xịt, đem châu báu trang sức ra bán, chật vật sống qua ngày.
Còn ta, nhờ c dẹp phỉ, được phong làm Huyện chủ.
Sau đó, lại được đưa vào cung làm thư đồng cho c chúa, ta thuộc làu Tứ thư Ngũ kinh, binh pháp sách lược, sau khi tân đế đăng cơ, rốt cuộc trở thành một đời nữ tướng.
Còn mẫu thân và Quận chúa thì ẩn cư Giang Nam, chưa từng quay lại kinh thành.
Hai chỉ nói Giang Nam thích hợp dưỡng già.
Khương ma ma vẫn luôn ở bên cạnh ta, sau này, ta đột nhiên nảy ra ý nghĩ mời bà mối vào phủ, làm bạn với Khương ma ma.
Kh ngờ, hai vừa gặp mặt đã khóc ngất lên.
"Tỷ tỷ..."
" ..."
-Hoàn-
Chưa có bình luận nào cho chương này.