Hoa Hồng Tím Đung Đưa Trong Gió
Chương 3:
bắt đầu cuộc sống mới, độc lập nơi đất khách.
Khi tâm trạng kh tốt, lười dọn dẹp, hành lý chưa mở chất đống ở góc tường đã lâu.
Ánh mặt trời chiếu vào, bụi bẩn lơ lửng khắp nơi.
kh thời gian để tự thương hại, vừa mới làm, đôi khi cuối tuần cũng tăng ca.
Bận rộn cái lợi của nó, trong lúc nghỉ giải lao, sờ sờ n.g.ự.c , kh th đau lòng như tưởng tượng.
Xem ra, đã đưa ra quyết định hoàn toàn chính xác.
Bố mẹ Tống Lượng biết chuyện chúng chia tay, liền vội vã đuổi theo đến Bắc Kinh.
Hai bà đợi dưới tòa nhà c ty.
Vừa bước ra khỏi cổng, mẹ Tống Lượng đã tiến tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Bà ta nghiến răng nói:
"Kh biết chị họ con đã dùng thủ đoạn gì, mà Lượng Lượng lại nói muốn cưới cô ta.”
"Trời ơi, mất mặt c.h.ế.t được, một hàng đã qua sử dụng, còn dắt theo hai đứa vướng víu."
rút tay ra, tự vệ cho sâu vào túi quần: "Dì ơi, chúng cháu đã kh còn liên quan gì nữa, sự lựa chọn của Tống Lượng là việc riêng của ."
Bà ta khóc lóc ngay trước mặt mọi :
"Vi Vi, dì cầu xin con, Tống Lượng sau này nhất định sẽ hối hận. Kh biết thằng bé bị rót bùa mê t.h.u.ố.c lú gì.”
"Vi Vi, con ngoan, làm ơn hạ thấp tư thái xuống một chút, nói chuyện t.ử tế với nó, đừng cãi nhau, nó sẽ quay đầu lại thôi."
Con trai bà ta ngoại tình, lại yêu cầu hạ thấp tư thái?
Trước đây đã th mẹ Tống Lượng quá coi trọng ta, bây giờ thì lại th quá mức vô lý.
cười khẩy trong lòng.
Bùa mê t.h.u.ố.c lú gì chứ, lẽ Tống Lượng là do hội chứng Oedipus bùng phát (Hội chứng yêu mẹ bùng phát mạnh mẽ).
Dù mẹ ta cũng từng c khai kể rằng, ngày xưa hai mẹ con thường chơi trò hoàng t.ử và c chúa, Tống Lượng đến tận năm lớp chín vẫn ngủ chung với bà, đuổi bố sang phòng phụ...
Đối mặt với sự đeo bám của mẹ Tống Lượng, chỉ th bụng đói cồn cào và vô cùng phiền phức.
Cửa sổ mới mở của khu ẩm thực bên cạnh chắc c đã xếp hàng dài .
Hôm nay đã cố tình chuồn xuống trước năm phút.
Lại kh được ăn nữa , thật sự muốn đ.á.n.h quá .
Mẹ Tống Lượng vẫn mềm nắn rắn bu, hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Một đồng nghiệp từng hợp tác ngang qua.
ta nghi ngờ chúng .
biết ta độc thân, bèn đưa tay kéo ta lại, ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nói: "Dì ơi, chúng con ăn , làm ơn tránh đường."
Sau đó, kéo ta thẳng.
Kh thể lợi dụng ta một cách vô ích được.
Tối hôm đó mời Phương Chí Châu ăn cơm, tiện tay chọn một quán Nhật mới mở, đến nơi mới biết đó là buffet giá tám trăm...
Đồ ăn thì ngon thật đ, nhưng một bữa ăn tứt cả một ngàn sáu trăm đại dương, khiến đau xót ruột, lại càng giận mẹ Tống Lượng hơn.
Mẹ mới biết chuyện chị họ và Tống Lượng làm đám cưới ở quê.
Bà liên tục gửi hàng chục tin n thoại năm mươi giây, tay run run kh dám mở.
Sau đó, bà lại gọi video call liên tục.
Cuối cùng đành nhấn nút nghe, vừa kết nối liền theo bản năng ném ện thoại lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoa-hong-tim-dung-dua-trong-gio/chuong-3.html.]
Mẹ gầm lên trong ện thoại:
"Mày để cho cái con đàn bà tái hôn đó cướp bạn trai của mày!”
"Mày thể khá lên được kh!"
mặc kệ bà gầm thét vào trần nhà suốt năm phút, mới run rẩy đỡ ện thoại đứng thẳng lên.
Bạn cùng phòng kiêm chủ nhà ngang qua, ném cho ánh mắt đồng cảm.
Cuối cùng mẹ cũng mắng mệt.
Giọng bà khản đặc, lẩm bẩm thất thần:
"Lô Vũ Đình muốn ức h.i.ế.p ai cũng được, nhưng kh nên ức h.i.ế.p con chứ. Trên đời biết bao nhiêu đàn , tại nó cứ cướp của con?"
"Hồi đó, chị cãi nhau với gia đình, lêu lổng với đám đầu đường xó chợ bên ngoài. Đôi khi đói quá thì chạy đến nhà họ hàng ăn chực, m đứa em họ của con, đứa nào cho chị nét mặt t.ử tế? Thằng Tiểu Quân còn bảo chị cút nữa."
"Chỉ mỗi con, lần nào th chị đến cũng vui mừng hớn hở gọi chị ơi, ăn cơm xong còn kéo chị vào phòng ngủ chung. Sáng hôm sau chị lẻn , con còn khóc bù lu bù loa."
Những chuyện mẹ nói, nhớ mang máng.
Từ bé là con một, kh chị em, nên mỗi lần chị họ đến đều hào hứng, đến mức ăn cơm cũng th ngon miệng hơn.
Năm lớp bảy ở ký túc xá, trường kh cho phép mang đồ ăn vặt. Chị trèo tường ra ngoài chơi, nửa đêm mới về, lẻn vào phòng , giấu đồ ăn vặt ở bên cạnh gối, sát tường, dùng chăn đắp lại, kh sợ bị phát hiện.
M khóa trên của khối cấp ba còn nói: "Lâm Vi Vi, bọn là bạn thân của Lô Vũ Đình, từ nay sẽ bảo kê cho em!"
Cái giai đoạn chị trốn học chơi, mang đồ ăn vặt cho , lẽ là sau khi bố ruột của chị qua đời.
nh sau đó, chị cãi nhau với dượng, bỏ học hẳn, bỏ nhà ra .
thì cứ thế thi đỗ vào trường cấp ba trọng ểm, đại học trọng ểm, cuộc sống rực rỡ sắc màu, dần dần quên bẵng chị .
Cho đến khi chị xuất hiện tại tiệc đính hôn của .
Chị mặc áo ph trắng, quần dài đen, dẫn theo hai đứa bé.
Nhưng chị đẹp một cách kinh ngạc, là vẻ đẹp trời sinh mà sự thất thế và mệt mỏi kh thể che giấu được.
lẽ là vô tình, cũng lẽ là cố ý, chị đã thay đổi triệt để cuộc đời vốn dĩ thuận buồm xuôi gió của đứa em họ bé bỏng này.
Hoàn hồn lại, mẹ vẫn đang thở dài, lặp lại câu nói kia.
"Lô Vũ Đình này đúng là vong ơn bội nghĩa, dám ức h.i.ế.p con đến mức này..."
Tối hôm đó, mất ngủ.
nghĩ lại nhiều chuyện ngày xưa.
Chị họ từng là cưng của cả gia tộc, bởi vì từ nhỏ chị đã xinh đẹp như tr vẽ, ca hát nhảy múa cái gì cũng giỏi, biểu diễn trước mặt mọi chưa bao giờ sợ sệt.
Nhưng sau đó, cô và chú ly hôn. Chú lẽ vì tâm trạng u uất nên uống rượu quá chén, say xỉn nằm vật ra đường, lại đúng lúc đợt lạnh tràn về, một đàn khỏe mạnh cứ thế bị đ cứng đến c.h.ế.t.
Cô nh chóng tái hôn.
Dượng lúc đầu khá thích chị , khi say rượu còn ôm chị họ vào lòng trước mặt mọi .
Chị họ lộ vẻ khó chịu, nhưng lớn lại bảo: "Bố mày thật sự thương mày đ."
Sau này mâu thuẫn trở nên kh thể cứu vãn, chị họ th dượng cứ như th kẻ thù.
Sau khi thi đỗ vào trường cấp ba trọng ểm ở tỉnh khác, thỉnh thoảng lại nghe mẹ kể về tin tức của chị .
Chị sống chung kh hôn thú với một đàn , bị gia đình phát hiện, hai đã bỏ trốn trong đêm.
Khi trở về, chị đã con.
Dượng đến tận nhà gây sự, đập phá tan tành căn phòng tân hôn mà họ trang hoàng, đòi năm nghìn tiền sính lễ.
Ông ta hết chuyện lại lảng vảng đến nhà chị họ qu rối, cặp vợ chồng trẻ chỉ đành lần nữa rời bỏ quê hương.
Sau đó rể (chồng Vũ Đình) ngồi tù, còn dượng thì đột t.ử trên bàn mạt chược.
Chưa có bình luận nào cho chương này.