Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương
Chương 1
Nhào nặn gọt giũa cả một buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh.
Cô ngửa đầu thả rỗng hai giây, giáo sư ghé sát làm cho giật .
Mạnh Đường quệt bùn lên tạp dề, bẽn lẽn: "Thưa thầy."
"Ừ," Giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, "Tuần bước khóa học mới, em đến Học viện Thể d.ụ.c Thể thao tìm một tới làm mẫu, đây thông tin ."
"?" Mạnh Đường khẽ há miệng, chút bất ngờ, chút tình nguyện, " em ạ?"
Lớp Điêu khắc 2 tổng cộng 17 , cô hướng nội trong những hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô hạn chế, ngờ phân công nhiệm vụ .
"Trong quá trình sáng tác, tượng đất sét thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, sự im lặng em sẽ khiến lầm định hình đấy."
Mạnh Đường mím môi, giáo sư cảm thấy cô quá khép kín.
Cô đưa tay nhận lấy tờ giấy, đó "Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Thể thao 1", phía còn đính kèm phương thức liên lạc.
Ngụy Xuyên, Mạnh Đường .
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
sinh viên lớp chuyên ngành Bóng rổ thuộc ngành Huấn luyện Thể thao, cầu thủ chủ lực đội bóng rổ trường, cũng cầu thủ CUBAL.
trong ấn tượng Mạnh Đường, chỉ một kẻ lỗ mãng tứ chi phát triển.
Lúc mới khai giảng năm nhất, cô một đến trường, hành lý nhiều, đàn chị đón cô tiện tay kéo một tới giúp cô xách chăn màn.
đó chính Ngụy Xuyên.
Lúc lên lầu, vali quá nặng, cô và đàn chị hai cùng khiêng.
Ngụy Xuyên thấy , liền đưa tay giành lấy.
Mạnh Đường dám để xách một , Ngụy Xuyên tít mắt: "Chút cân nặng gì."
dứt lời, một tiếng "cạch" vang lên, chiếc vali va lan can ở góc ngoặt, vỡ tan tành.
Vali cô dùng nhiều năm, đồ đạc rơi rớt lung tung, Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay đỡ, vớt trúng chiếc áo lót màu trắng tinh cô.
Sợi dây áo mỏng manh vắt ngang lòng bàn tay to lớn , Mạnh Đường chỉ hận thể chui xuống lỗ nẻ nào đó.
đó, Ngụy Xuyên nhờ đàn chị mang đến cho cô một chiếc vali mới, hai còn liên lạc gì nữa.
Ăn cơm xong trở về ký túc xá, Mạnh Đường tắm rửa, giặt sạch bộ quần áo dính bùn, lề mề lưu điện thoại Ngụy Xuyên máy.
Cô hít một thật sâu, gọi qua, ai bắt máy.
Mạnh Đường nhăn nhó mặt mày, chẳng lẽ chiều nay đến nhà thi đấu tìm ?
Cô gục đầu xuống bàn, khó xử c.h.ế.t , kẹt nỗi chiều nay giờ sáng tác tự do, thời gian.
Mạnh Đường đợi vài tiếng đồng hồ, Ngụy Xuyên đều gọi .
ba giờ, cô chậm chạp đeo balo khỏi cửa, nhà thi đấu bóng rổ cách ký túc xá nữ tòa nhà 19 xa lắm.
Bước cửa chính, sân hai nhóm đang tập luyện, băng ghế dự ở rìa sân lác đác vài xem.
Mạnh Đường nép một bên, nam sinh thấy cô, liền dậy chạy tới.
"Bạn học, chúng đang tập luyện."
Mạnh Đường vội vàng xin : "Ngại quá, tìm Ngụy Xuyên, thể cho đợi ở đây ?"
Cô chuẩn sẵn tinh thần từ chối, nào ngờ nọ đầu hét lớn: " Xuyên, em gái tìm."
Bóng rổ rơi xuống đất, các nam sinh sân tập đều sang.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-1.html.]
Mạnh Đường nín thở, nhịn xuống xúc động bỏ trốn, đón nhận vô ánh mắt dò xét.
Trong đám đông, Ngụy Xuyên thực sự nổi bật.
So với một năm gì đổi, dáng cao lớn, mày kiếm mắt sáng, lúc qua , ánh mắt áp bách, cơ bắp căng chặt, trông dữ tợn.
"Uầy..." kéo dài giọng trêu chọc, "Em gái ai đây? bạn gái mới quen chứ?"
"Cút , hùa theo làm gì."
Ngụy Xuyên thu tiếng thở dốc, mắng một câu, vuốt mồ hôi mặt, chút vẻ hung dữ đều tan chảy trong ý nơi khóe mắt chân mày.
mắt mí lót, lúc nhe răng , đôi mắt cong cong, nụ mang theo hai phần ngọt ngào.
còn đến gần, lên tiếng hỏi: " tìm ?"
Mạnh Đường khẽ : " học lớp Điêu khắc 2, Giáo sư Từ bảo đến tìm , tuần chúng ..."
" to lên, cứ ong ong một câu cũng rõ." Ngụy Xuyên kẹp quả bóng rổ, hình cao lớn chặn mặt cô.
thở ấm nóng phả mặt ép Mạnh Đường lùi một bước, cô ngẩng đầu, nâng cao âm lượng: "Giáo sư Từ khoa Điêu khắc bảo đến tìm ."
Ngụy Xuyên va một đôi mắt màu nhạt trong veo.
Nữ sinh mắt dung mạo thanh lãnh uyển chuyển, chuyện cũng nhẹ bẫng như chạm đất.
Ánh mắt mang theo chút ngây thơ vướng bụi trần.
bất giác cũng hạ giọng theo: " chẳng từ chối ông ?"
"Hả?" Mạnh Đường sửng sốt, " xong ?"
Ngụy Xuyên nhướng mày, chợt quái gở một tiếng: " đùa bảo ông già đó gọi cô sinh viên xinh nhất ông đến tìm , ông tin thật."
Mạnh Đường: "..."
" rảnh, tìm khác ." Ngụy Xuyên hất cằm, vẻ mặt chút kiêu ngạo, giọng điệu qua loa, " cửa rẽ trái, sinh viên Giáo d.ụ.c Thể chất vơ đại cũng một nắm."
xong, xoay ném quả bóng rổ qua: "Tiếp tục tập luyện."
Mạnh Đường sốt ruột, theo bản năng kéo cánh tay : "Đợi ."
"... Nắm tay , nắm tay ."
Đám nam sinh khoác vai ồn ào như xem kịch, hề hạ thấp âm lượng chút nào, cố ý.
Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi xuống những đốt ngón tay đang bám lấy cánh tay : "Định ăn vạ ?"
Mạnh Đường ngượng ngùng, buông tay : " khác , giáo sư bảo tìm ."
Ngụy Xuyên khoanh tay cúi , thẳng mắt Mạnh Đường, trêu tức: "Bạn học xinh nhất khoa Điêu khắc , thực sự thời gian."
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giải đấu vòng loại CUBAL sắp đến , ngoài giờ lên lớp, thời gian đều dùng để tập luyện.
Mạnh Đường còn định gì đó, một tiếng còi chói tai kéo dài ngắt lời cô.
"Mấy thằng ranh con, lười biếng cái gì?"
Tiếng rống suýt chút nữa lật tung trần nhà thi đấu, Mạnh Đường xì , đành về ký túc xá.
Các bạn cùng phòng học xong hai tiết cũng về.
" ỉu xìu thế ?"
lên tiếng tên Tạ Linh Âm, cô cùng với Thạch Lam, Dương Khả đều học khoa Sơn dầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.