Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương
Chương 134
Ngụy Xuyên như khai sáng.
Tần Uyên vỗ vai : "Tối nay bớt chút thời gian qua đây đấy, tự suy nghĩ , rảnh rỗi chúng chuyện."
Ngụy Xuyên một trong gió lạnh, trái tim như chiếc đồng hồ quả lắc, khó lòng dừng .
Lấy điện thoại , gọi cho Hứa Hạc Thanh: "Chậu cây đây mua ở cửa hàng nào ?"
làm hỏng thì đền một cái.
Một tràng những lời tủi Mạnh Đường, giống như oán trách, mà giống như cảm xúc căng thẳng vỡ lở hơn.
chỉ còn đầy một tháng nữa đến giải đấu khu vực, cũng nhiều thời gian để chìm đắm trong chuyện tình cảm nhi nữ.
Ngụy Xuyên c.h.ử.i thề một tiếng "đệt", chỉ thể tự khuyên chuyện thường trắc trở.
Liên tiếp mấy ngày, hai hề chút giao thoa nào.
Cho đến chiều thứ Năm, một cuộc điện thoại gọi Mạnh Đường đến phòng họp lớn tầng ba tòa nhà hành chính.
cùng cô còn Đàm Hi và hai nam sinh.
Bước phòng họp, Mạnh Đường một phòng đầy làm cho sửng sốt, theo bản năng trốn lưng Đàm Hi.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
Giáo viên phòng tuyên truyền vẫy tay gọi họ: "Mau đây, chuyện với các em một chút."
Mạnh Đường theo Đàm Hi trong, khi thấy Huấn luyện viên Hạ và Ngụy Xuyên, nét mặt cô ngẩn , kỹ , Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh đều ở đó.
Tạ Linh Âm vẫy tay với cô, chỉ chỗ trống bên cạnh.
phía bên Ngụy Xuyên, Mạnh Đường nhúc nhích.
Đàm Hi đầu kéo cô: "Ngẩn làm gì, qua đó ."
Chuyện hai họ chia tay chỉ hai phòng ký túc xá , vẫn đồn khắp trường.
Giáo viên giục một nữa, Mạnh Đường gây thêm sự chú ý, đành xuống bên cạnh Ngụy Xuyên.
Giáo viên phòng tuyên truyền :
"Năm nay công tác tuyên truyền trường chúng về khu vực Đông Nam CUBAL, vẫn do hai học viện Mỹ thuật và Thể d.ụ.c Thể thao hợp tác triển khai."
" nãy chúng họp hơn một tiếng đồng hồ, quyết định năm nay làm chút gì đó sáng tạo."
" thấy năm nào khoa Điêu khắc cũng giấu tài, năm nay cũng mặt lộ diện chút ."
Đàm Hi nghi hoặc hỏi: " năm chẳng đều mấy cái băng rôn áp phích, video ngắn hậu trường , hình như cũng cần dùng đến chúng em, bên Thiết kế Nghệ thuật thể lo liệu mà."
Giáo viên chỉ máy tính : "Dữ liệu tuyên truyền mấy năm gần đây, lượt click ngày càng thấp, đề nghị kết hợp với ngành học thế mạnh trường."
" chọn bốn các em từ khoa Điêu khắc, vì thành tích các em nhất, đặc biệt Mạnh Đường, danh tiếng lẫy lừng."
Đột nhiên gọi tên, Mạnh Đường cứng đờ nhếch khóe miệng.
"Dự án , sẽ tính tín chỉ thực hành các em, cụ thể cần làm chỉ hai việc, một thiết kế sắp đặt cho tác phẩm điêu khắc chủ đề, việc còn chụp poster động."
"Cần dùng ngôn ngữ điêu khắc để thể hiện khoảnh khắc vận động, các cầu thủ đội bóng rổ trường đều sẽ lên hình, như dễ phân tán, cho nên sẽ lấy một làm trung tâm."
"Ngụy Xuyên ứng cử viên thích hợp nhất, trai thì cần , năng lực cũng mạnh, còn nghi ngờ gì nữa."
"Phần tạo hình poster động , Mạnh Đường phụ trách, dù hai em cũng yêu, hợp tác với sẽ suôn sẻ hơn, cũng thể giúp Ngụy Xuyên tiết kiệm chút thời gian để tập luyện."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-134.html.]
Những khác nở nụ các bà dì: "Ồ..."
Mạnh Đường đống lửa.
Giáo viên thấy những khác ý kiến gì, quyết đoán đưa quyết định:
" vấn đề gì thì tan họp, chi tiết cụ thể chúng sẽ trao đổi thêm trong nhóm, trưởng nhóm kéo bốn bạn học khoa Điêu khắc để theo dõi tiến độ."
gập sổ , dậy kéo theo tiếng ghế cọ xát rào rào.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mạnh Đường định rời , bên cạnh nắm chặt lấy cổ tay.
" làm gì ?" Mạnh Đường vùng vằng, thoát .
"Đợi một chút hẵng ." Ngụy Xuyên cô, " ?"
Mạnh Đường ngước mắt liếc , đầu ngón tay khẽ động, dần dần nới lỏng lực đạo.
Trong phòng họp dần dần trống , Ngụy Xuyên vẫn nửa ngày gì, cũng nhường đường cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường cuối cùng như chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: " ?"
"Cuối cùng cũng chịu chuyện với ?" Ngụy Xuyên khẽ, "Còn tưởng cô định thèm để ý đến luôn chứ."
Mạnh Đường : "Luôn để ý thôi, nếu công việc tuyên truyền tiếp theo dễ tiến hành."
"..." Ngụy Xuyên nghẹn họng.
Kéo ghế , bước đến mặt Mạnh Đường, : " bận tập luyện, chỉ thể tranh thủ thời gian gửi tin nhắn cho cô, cô đều trả lời."
Mạnh Đường né tránh ánh mắt : " cũng bận."
" , chỉ hỏi cô một câu." Ngụy Xuyên rướn tới , "Những lời cô hôm đó suy nghĩ lâu, hiểu ý cô, cô thể rõ ràng với ?"
Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.
Bảo cô tự m.ổ x.ẻ bản , còn khó hơn lên trời.
" cứ coi như thấy gì ."
" thấy ." Ngụy Xuyên , "Đừng bắt đoán nữa, cũng ý gì khác, chỉ tối hôm đó cô diễn đạt điều gì."
"Nếu , định cản cho ?" Mạnh Đường hỏi.
Ngụy Xuyên bật , dáng vẻ lưu manh: "Cô cũng hiểu phết đấy."
Mạnh Đường hừ nhẹ: "Ý tứ đơn giản mà, thích Hứa Hạc Thanh nữa!"
"Thật ?" Ngụy Xuyên ngờ cô thể một cách bình thản như , giống như một tiếng sấm bất thình lình giữa bầu trời u ám.
Mạnh Đường mắt : "Giả đấy."
Sắc mặt Ngụy Xuyên lập tức trầm xuống: "Đừng trêu ."
Mạnh Đường hắng giọng, lí nhí : "Thật đấy."
Mây đen chuyển nắng, Ngụy Xuyên lập tức bật , đầu lấy từ chiếc ghế phía một cái túi đưa cho Mạnh Đường: "Tự xem ."
Mạnh Đường hồ nghi cúi đầu, khi thấy cây Ngọc Lộ thì sửng sốt.
" làm hỏng cái , thì đền cho cô một cái mới, đích chọn đấy." Vẻ mặt Ngụy Xuyên đắc ý, "Cô xem xem, thích ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.