Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 285

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

" thôi." Ngụy Xuyên siết lấy eo cô cùng dậy, chút cân nặng Mạnh Đường chẳng bõ bèn gì, một tay xách khỏi thư phòng.

phòng ngủ, Ngụy Xuyên đặt cô lên giường, : "Nghỉ ngơi thêm lát nữa, cơ thể còn khó chịu ?"

Mạnh Đường lắc đầu: "Ăn cơm xong, đỡ hơn nhiều , chỉ tắm."

"Tối hẵng tắm." Ngụy Xuyên dỗ dành, "Dù cũng hạ sốt, ngủ thêm lát nữa , ngủ cùng em."

Mạnh Đường gật đầu: "Lên đây ."

Ngụy Xuyên buổi sáng hề ngủ, chỉ lo lắng cho Mạnh Đường.

Lúc ôm bạn gái thơm tho mềm mại, chẳng mấy chốc ngủ .

Mạnh Đường bật , lấy cánh tay đang đặt eo , bao lâu, đặt lên.

Mạnh Đường bất đắc dĩ, chỉ đành để mặc ôm, rốt cuộc cánh tay nặng .

Ngủ đến lúc mặt trời ngả về tây, Ngụy Xuyên mới từ từ tỉnh , phía bên trống , lập tức mở bừng mắt, xuống giường.

"Mạnh Đường?"

Phòng khách và phòng ăn đều ai, Ngụy Xuyên tìm một mạch đến thư phòng.

Thấy cô cuộn tròn ghế gõ chữ, chẳng còn cách nào khác.

" em..." Ngụy Xuyên một tiếng, "Thôi bỏ , với em em cũng , ngoài ăn cơm ?"

Mạnh Đường vươn vai, thẳng dậy ghế.

"!" Ngụy Xuyên giật , vội vàng bước tới đỡ cô, " chiếc ghế bánh xe đấy, em cũng sợ ngã."

Mạnh Đường cúi đầu tìm kiếm xung quanh: "Em chỉ xem giày em ."

" bánh xe cuốn ." Ngụy Xuyên bế cô lên bàn làm việc, xổm xuống nhặt dép lê cô lên, tự tay cho cô.

Ở nhà cả ngày nay, trôi qua đặc biệt dài đằng đẵng, Mạnh Đường sợ làm Ngụy Xuyên cuồng chân, : "Em thấy mặt trời lặn , ngoài ăn bữa cơm nhé?"

Ngụy Xuyên gật đầu, hỏi: "Cơ thể em thật sự chứ?"

Mạnh Đường lắc đầu: "Hạ sốt xong đỡ hơn nhiều , em bộ quần áo ."

Ngụy Xuyên cũng quần áo ngoài, tách khỏi cô phòng để quần áo.

Mạnh Đường cầm điện thoại, cùng Ngụy Xuyên đến cửa, đụng ngay Sở Nhân đ.á.n.h úp bất ngờ.

"?" Ngụy Xuyên ngẩn , " đến đây?"

Sở Nhân dời ánh mắt sang Mạnh Đường, : " đến thăm Mạnh Đường, nhân tiện mang chút đồ ăn."

Ngụy Xuyên: "... Chỗ con thiếu đồ ăn, ăn gì gọi một cuộc điện thoại ngay? Còn bắt chạy một chuyến?"

"Con thì cái gì?" Sở Nhân hiệu cho tài xế bày bữa tối mang đến lên phòng ăn, "Những thứ đều làm ở nhà, hương vị giống bên ngoài."

"Cảm ơn cô ạ." Mạnh Đường khi Ngụy Xuyên mở miệng, "Cháu vặn đói ."

Sở Nhân , nhếch khóe miệng: "Đói thì qua đây , cô làm thạch bí đao cồi sò điệp, phiên bản nước gừng, trung hòa tính hàn, thích hợp cho hạ sốt khẩu vị ăn."

"Món , tiêu tốn nhiều công sức đấy, dùng nước luộc gà trong hầm bí đao thái hạt lựu, cuối cùng dùng cồi sò điệp ngâm nở băm nhỏ hầm nhừ."

"Còn ngọn măng tây và cháo gà xé nấm tùng nhung, khẩu vị cháu nhỏ, cô cũng làm nhiều."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-285.html.]

Mạnh Đường ngẩn : "Cô tự làm ạ?"

Biểu cảm Sở Nhân cứng đờ, ha hả : " thể cô tự làm ? Cháu xem đôi bàn tay cô, giống nấu cơm ?"

Giọng điệu Sở Nhân rõ ràng chột , Mạnh Đường bật : "Cháu , cô mười ngón tay dính nước mùa xuân."

Sở Nhân lườm cô một cái: "Mau ăn , vốn dĩ chẳng mấy lạng thịt."

"." Trong lòng Mạnh Đường ấm áp, tự xuống bàn ăn.

Bữa tối giải quyết, cũng cần ngoài nữa, Ngụy Xuyên vui vẻ xuống bàn ăn, một cái, sững sờ.

đầu Sở Nhân: ", cơm con ?"

"Ờ..." Sở Nhân nghẹn lời, "Đây cơm cho ốm, con ăn thì tự gọi ."

"Vãi, con lưu lạc đến bước đường ?" Ngụy Xuyên đùa với bà, " con dâu quên con trai, ruột con."

Mạnh Đường đá Ngụy Xuyên một cái gầm bàn, dùng ánh mắt cảnh cáo đừng bậy.

Ngụy Xuyên giơ tay đầu hàng: ", con tự gọi đồ ăn, sắp c.h.ế.t đói ."

Bản Sở Nhân cũng ngẩn , lúc bà bận rộn trong bếp, thật sự nghĩ đến con trai nhà , trong đầu câu "Mạnh Đường từ nhỏ , em đối xử với con bé một chút" mà Ngụy Lập Phong với bà.

Bà đặt góc ba cô con gái nhà , càng nghĩ càng thấy đáng thương, bất giác bận rộn cả một buổi chiều.

Đều tại Ngụy Lập Phong tẩy não bà!

Ăn cơm xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

khi lên xe, Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: "Mau lên nhà , bảo cần tiễn ."

Mạnh Đường : "Ở nhà cả ngày ngột ngạt, bờ hồ dạo một chút."

Sở Nhân cạn lời một thoáng: " đang ốm còn bờ hồ dạo, sợ phát sốt ?"

xong, bà trừng mắt Ngụy Xuyên: "Mau đưa lên nhà , đực đó làm gì?"

"A... ." Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô , " chúng , hóng gió, vẫn nên về thôi."

Mạnh Đường theo bản năng ngoái đầu , thấy Sở Nhân mới thở phào nhẹ nhõm, thang máy, cô đ.á.n.h một cái cằm Ngụy Xuyên: " chúng ? cứ gọi vị ở Nhạn Thanh ông già mãi thế?"

"Hầy, nhất định sẽ gọi ông nội." Ngụy Xuyên bán ngoan một tiếng, "Chủ yếu ông chuyện với luôn nể nang già, chẳng quen ."

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy : " ngay ngắn , trong thang máy camera đấy."

Ngụy Xuyên thì ngay ngắn , tay vẫn luôn nắm lấy tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, đầu : "Những món tối nay, cô làm ?"

khỏi thang máy, lối , Mạnh Đường xếp dép lê chân cô.

Mạnh Đường giày, đẩy vai Ngụy Xuyên một cái: " trả lời em ."

" làm đấy." Ngụy Xuyên bất đắc dĩ một tiếng, "Tài nấu nướng khá , chắc chắn thấy em ốm, cảm thấy đến thăm thì hợp lý."

Mạnh Đường im lặng một thoáng.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: " ? Cảm động ?"

Mạnh Đường gật đầu: "Cô yêu ."

" chẳng cũng yêu em ." Ngụy Xuyên nâng mặt cô lên, "Em xem tối nay , quên cả con trai ruột ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...