Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 311

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, bước tới bưng bát trứng hấp .

Một bát trôi xuống bụng, thế mà vẫn như ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng lấy đũa cho cô: "Sườn xào chua ngọt, món em thích ăn đấy."

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút , tốc độ cô chậm .

ngoài cửa sổ, : "Thời tiết lên , còn ngoài chơi bóng ?"

"Em ngoài ?" Ngụy Xuyên tất nhiên lấy ý kiến Mạnh Đường làm chủ.

"Nghỉ ngơi thêm lát nữa ." Mạnh Đường sợ ở nhà, Ngụy Xuyên làm gì đó, "Ba giờ hẵng ngoài, tối tiện thể ăn cơm ở ngoài luôn."

"."

Ăn cơm xong, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường sô pha phòng khách ngủ bù, báo thức đặt lúc ba giờ.

Lề mề mãi, ba rưỡi mới khỏi cửa.

Ngụy Xuyên đeo bóng rổ lưng, đưa Mạnh Đường đến sân bóng rổ ngoài trời gần đó.

Sân bóng rổ phía nhà thi đấu trung tâm thành phố, mỗi ngày đều nhiều đến chơi bóng.

Ngụy Xuyên bước gây một trận xôn xao, các nam sinh nhiệt tình gọi "Xuyên ca".

thích chơi bóng rổ tự nhiên sẽ theo dõi CUBAL, nhận sân bóng rổ, Ngụy Xuyên hề thấy lạ.

"Xuyên ca, cùng chơi một lát ." hâm mộ mời gọi.

Ngụy Xuyên khó xử chỉ phía : " đưa bạn gái đến chơi, các chơi ."

Một đám ồ lên trêu chọc, Mạnh Đường thực sự đối mặt nổi với nhiều ánh mắt như , với Ngụy Xuyên: " chơi với họ , em nghỉ một lát ở bên cạnh."

Ngụy Xuyên hỏi một câu: " khỏe ?"

" , mới ngủ dậy, tay chân vẫn còn bủn rủn, hơn nữa vốn dĩ em cũng chơi bóng, em chụp ảnh cho ."

Ngụy Xuyên chỉ rìa sân: " ghế dài bên đợi nhé."

"."

Ngụy Xuyên đầu : "Tới đây."

Một đám nhanh chia phe, Mạnh Đường lấy điện thoại hướng về phía Ngụy Xuyên chụp ảnh và video.

đều giống , chụp một lúc, Mạnh Đường chụp nữa.

im lặng, xem Ngụy Xuyên chơi bóng.

Chẳng bao lâu, bên cạnh một bóng đen đổ xuống, ánh nắng Mạnh Đường đều che khuất.

Cô ngẩng đầu lên, sững sờ, quen mắt thế ?

" nhận ?" Một thanh niên mặc áo lót giữ nhiệt, bên hông kẹp quả bóng rổ ôn hòa một tiếng, "Triệu Sơ Bạch, hai năm cùng thầy làm một dự án chuyên đề nhiếp ảnh, về phong thái nghệ nhân, đến Nhạn Thanh lấy cảnh, chụp ông nội em."

Mạnh Đường chợt hiểu : " , ở đây?"

" ở đây mà." Triệu Sơ Bạch xuống bên cạnh cô, " em đây một ?"

Mạnh Đường chỉ những đang c.h.é.m g.i.ế.c xa: "Em đến chơi cùng bạn trai."

Triệu Sơ Bạch trong, đều những vây xem che khuất, thấy đang chơi bóng.

nở một nụ thanh tú: "Ông nội em sức khỏe vẫn chứ?"

" ạ." Mạnh Đường , "Bây giờ vẫn còn chụp ảnh ?"

"Đổi nghề ." Triệu Sơ Bạch , " nghiệp hai năm , về nhà kế thừa gia nghiệp, còn em? Năm ba nhỉ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-311.html.]

Mạnh Đường "" một tiếng: "Sắp lên năm tư ."

" thời gian đến bảo tàng, còn thấy tác phẩm em." Triệu Sơ Bạch , "Mấy năm nay hình như thấy em tác phẩm mới."

"Ông nội ép cho , để lắng đọng."

"Ông cụ xa trông rộng."

Hai kẻ một câu một câu trò chuyện vô cùng say sưa, Ngụy Xuyên chơi bóng xong, tìm bạn gái lấy chai nước, đầu thấy cảnh , suýt nữa thì nhồi m.á.u cơ tim.

"Các chơi , xuống sân đây."

bỏ một câu sải bước về phía Mạnh Đường, còn đến nơi, gọi tên "Mạnh Đường" với giọng điệu khó chịu.

Mạnh Đường , lúc ngước mắt lên thấy mặt Ngụy Xuyên đầy mồ hôi, vội vàng lấy khăn bông từ trong túi cho .

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: "Em lau cho ."

Mạnh Đường giơ khăn bông lên: " cúi xuống ."

Ngụy Xuyên lúc mới thấy dễ chịu hơn một chút, phối hợp cúi xuống để cô lau mồ hôi.

" bắt chuyện với em ?" Ngụy Xuyên rầu rĩ hỏi một câu.

" , một bạn quen từ ." Mạnh Đường , "Em giới thiệu cho một chút."

Ngụy Xuyên định cần, Triệu Sơ Bạch tới.

nãy chỉ mải ghen, quên liếc đang chuyện với Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đầu , thấy một khuôn mặt quen thuộc lạnh lùng.

Cả hai đều sững sờ, vẫn Triệu Sơ Bạch lên tiếng chào hỏi : "Tiểu Xuyên."

"Tiểu Bạch ca?" Ngụy Xuyên cũng kinh ngạc, " và Mạnh Đường quen ?"

Triệu Sơ Bạch : "Quen từ hai năm ."

Ngụy Xuyên: "..."

kiếp, chuyện với Mạnh Đường thì ân cần thế, chuyện với thì lạnh nhạt thế.

thích Mạnh Đường đấy chứ?

Ngụy Xuyên hắng giọng: "Tiểu Bạch ca, bây giờ vẫn còn chơi nhiếp ảnh ?"

Triệu Sơ Bạch lắc đầu.

"Kỹ thuật chắc chắn vẫn còn chứ?" Ngụy Xuyên đưa điện thoại cho , " chụp giúp và bạn gái vài tấm ảnh , đăng vòng bạn bè."

Triệu Sơ Bạch nhận lấy điện thoại , hiệu cho hai xa một chút.

sự hướng dẫn , chụp chín bức ảnh, hai đoạn video ngắn.

Đừng , chụp thật, Ngụy Xuyên cũng tiện bắt bẻ nữa.

Thời gian cũng hòm hòm , Triệu Sơ Bạch chào tạm biệt hai .

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường , hỏi: "Rốt cuộc em và quen thế nào?"

"Em còn hỏi , quen ?" Mạnh Đường hỏi ngược .

" con trai Triệu Hành Diễn." Ngụy Xuyên gõ đầu cô một cái, "Chính Triệu Hành Diễn đào góc tường đấy."

" đừng bậy." Mạnh Đường lườm một cái, "Ai đào góc tường , em quen Triệu Sơ Bạch vì hai năm từng đến Nhạn Thanh, ở nhà hàng xóm nhà em mấy ngày."

"Nhiếp ảnh lấy cảnh, một chương trình chuyên đề, đến chụp ông nội, ông cụ cũng từng lên tivi mà."

"Thật sự ." Ngụy Xuyên liếc hướng Triệu Sơ Bạch rời , "Bình thường lạnh lùng c.h.ế.t, chuyện với em dịu dàng thế?"

"Lạnh lùng?" Mạnh Đường sững sờ, " lạnh lùng , lúc ở Nhạn Thanh, còn nhận nuôi hai con mèo hoang nữa."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...