Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 339

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tần Uyên: [... cần, xứng!]

Ngụy Xuyên: [ thế , chúc mừng năm mới.]

Tần Uyên: [...]

đây ít còn thể gửi một cái lì xì, bây giờ chỉ bốn chữ hư vô mờ mịt.

Còn ít bình luận, Ngụy Xuyên thời gian xem nữa.

kéo Mạnh Đường cổng sân, xếp thành một hàng.

trẻ con đang chơi đùa cổng sân, Ngụy Xuyên gói lì xì, bảo mấy đứa lớn châm pháo hoa , còn thì kéo Mạnh Đường bậc thềm cổng.

Đông sức lớn, động tác mấy nhóc tì cũng nhanh nhẹn, rõ ràng tay lão luyện trong việc đốt pháo hoa.

Ngụy Xuyên vội vàng gọi một tiếng: "Mau tránh xa một chút."

Một đám trẻ con ùa lên bậc thềm, ríu rít ngẩng đầu xem pháo hoa.

Ngụy Xuyên xích gần Mạnh Đường, nhỏ giọng : "Cả đời từng thấy nhiều trẻ con thế ."

Mạnh Đường: "... Ai bảo từng thấy?"

Ngụy Xuyên nhướng mày.

"Bảo tàng ở thành phố Z, lấy mất kẹp sách em, lúc đó 22 đứa trẻ con đấy."

Ngụy Xuyên bật : " suýt thì quên mất."

Pháo hoa lụi tàn trong bóng tối, lũ trẻ chạy , Mạnh Đường khoác lấy cánh tay Ngụy Xuyên, tựa đầu lên vai .

Ngụy Xuyên hỏi cô: "Tối nay thức đón Giao thừa ?"

"Bây giờ còn câu nệ chuyện nữa , chẳng đều giải trí thâu đêm ." Mạnh Đường , " đây lúc ở nhà, thường chơi gì?"

"Thật sự em trúng ." Cánh tay Ngụy Xuyên luồn qua lưng Mạnh Đường, ôm lấy vai cô, "Giải trí thâu đêm, cùng Tần Uyên hát hò, uống rượu, còn đ.á.n.h bài, ít, bởi vì chơi bóng rổ từ nhỏ, giờ giấc sinh hoạt khá điều độ."

Mạnh Đường sụt sịt mũi, đầu mũi đỏ ửng.

" thôi." Ngụy Xuyên đỡ cô dậy, "Bên ngoài lạnh quá, đ.á.n.h răng rửa mặt ngủ."

trong sân, chị Phương và ông cụ vẫn đang quây quần bên bếp lò trò chuyện, Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường hơ hơ bên bếp lò.

"Càng lúc càng muộn , hàn khí quá nặng, hai nghỉ ngơi ạ?" Ngụy Xuyên với chị Phương và Mạnh Ngộ Xuân.

" thôi, ngủ." Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay, vỏ lạc rơi lả tả đầy đất.

Chị Phương : "Hai đứa ngủ , lát nữa chị sẽ ."

"."

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường về phòng, hai đ.á.n.h răng rửa mặt xong, chui ổ chăn ấm sực.

Giường Mạnh Đường thơm ấm, giống hệt mùi cô, Ngụy Xuyên như kẻ biến thái, cầm gối cô ngửi một cái, ôm Mạnh Đường lòng: "Cảm giác tuyệt thật đấy."

Mạnh Đường rúc lòng : " đừng nhúc nhích lung tung nữa, em gối thoải mái."

Ngụy Xuyên lập tức dám nhúc nhích, nghiêng , hạ thấp vai cho cô tựa.

khi buông rèm giường xuống, gian trong giường chìm bóng tối, thứ duy nhất thể cảm nhận lẫn hai cơ thể ấm áp và thở gần trong gang tấc.

Yết hầu Ngụy Xuyên vô thức lăn lộn, vòng tay ôm Mạnh Đường cũng ngày càng siết chặt.

Mạnh Đường mím môi, sấp nhúc nhích.

Ngụy Xuyên hôn lên đỉnh đầu Mạnh Đường, nhỏ giọng : "Ngủ ."

Mạnh Đường sửng sốt: "... ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-339.html.]

" ." Ngụy Xuyên ấn lưng cô, " bao cao su, hơn nữa tối nay cũng thích hợp."

Mạnh Đường im lặng một thoáng, nhắm mắt .

Ngụy Xuyên vỗ lưng cô từng nhịp từng nhịp, vỗ cho Mạnh Đường ngủ, bản ngủ .

Mạnh Đường khẽ một tiếng, mò mẫm dậy từ trong lòng , đắp chăn cho .

Ôm ngủ thực thoải mái, cô xuống bên cạnh Ngụy Xuyên, sờ cánh tay chìm giấc ngủ.

Sáng hôm hai một loạt tin nhắn chúc Tết trong nhóm làm cho tỉnh giấc.

Mạnh Đường mở điện thoại, lượt trả lời từng .

Ngụy Xuyên mơ màng mở mắt, xoay một cái, tay chân quấn lấy Mạnh Đường.

"Tỉnh ?" Mạnh Đường liếc mắt , "Còn ngủ nữa ?"

" ngủ nữa." Ngụy Xuyên rúc gáy Mạnh Đường hôn một cái, "Chào buổi sáng năm mới."

"Chào buổi sáng." Mạnh Đường trả lời xong tin nhắn cuối cùng, xoay sờ sờ mặt , "Dậy thôi, tám giờ , bữa sáng chị Phương chắc chắn chuẩn xong ."

"Ừ."

Ngụy Xuyên nướng thêm một lát, mới cùng Mạnh Đường rời giường.

đẩy cửa phòng , hai đồng loạt sững sờ, bên ngoài phủ một lớp tuyết trắng xóa dày cộp.

"Tuyết rơi ?" Giọng điệu Mạnh Đường đầy kinh ngạc.

Ngụy Xuyên kéo mạnh cô : "Đợi , lấy cho em chiếc áo khoác dày, em mặc thế ."

Mạnh Đường đáp lời, trong cửa nhúc nhích.

Chị Phương thấy cô, : "Cháu mặc ít áo quá."

"Ngụy Xuyên lấy ạ." Mạnh Đường một tiếng, "Tuyết rơi lúc nào ạ?"

Chị Phương: "Rơi lúc nửa đêm, sáng nay mới tạnh."

Ngụy Xuyên lấy áo khoác cho Mạnh Đường, tiện tay khoác lên cô.

Chúc Tết chị Phương xong, hai nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.

Ăn sáng xong, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường , gom đống tuyết tích tụ trong sân với .

" từng đắp tuyết ?" Mạnh Đường rũ tuyết găng tay, "Hồi nhỏ, ông nội và chị Phương sẽ đắp cùng em."

"Đương nhiên đắp ." Ngụy Xuyên xếp một quả cầu tuyết lớn và một quả nhỏ lên , "Kỹ thuật đến nơi đến chốn, làm để giới tính tuyết rõ ràng nhỉ?"

Mạnh Đường bật : " tóc, cho chúng đội mũ và quàng khăn ."

Chị Phương mang một chiếc rổ tới: "Bên trong cúc áo và cà rốt mà hai đứa cần đấy."

"Cảm ơn chị Phương." Ngụy Xuyên nhận lấy, cùng Mạnh Đường trang trí.

Hai hào hứng chơi đến trưa, mỗi chụp một bức ảnh với tuyết, nhờ chị Phương chụp cho hai một bức ảnh chụp chung với tuyết.

Thời gian trôi qua trong chớp mắt, lúc ăn cơm trưa, bầu khí bàn ăn rõ ràng lắm.

Bởi vì ăn cơm xong, Ngụy Xuyên .

Hôm nay mà đau buồn thì cũng may mắn lắm, kìm nén cảm xúc lúc chia ly, lặng lẽ cùng Ngụy Xuyên ăn ngon lành bữa cơm .

Mạnh Đường gốc cây bên cửa sổ phòng sách, gạt lớp tuyết trắng cành cây.

Ngụy Xuyên tới, cô thất thần đến mức thấy tiếng động.

Lúc nhận thì muộn, Ngụy Xuyên giở trò rung cành cây một cái, làm tuyết rơi đầy đầu hai .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...