Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương
Chương 39
Lúc Ngụy Xuyên nhận điện thoại cô, đang một tập bóng trong nhà thi đấu, những khác ăn cơm .
khựng một chút, qua điện thoại: " tắm qua một cái, thể giúp mua một phần cơm mang tới ?"
Mạnh Đường đồng ý, cô cũng ăn.
Ngụy Xuyên nhanh chóng dọn dẹp bản , xuống bậc thềm ở cửa hông nhà thi đấu.
Mạnh Đường từ xa thấy , liền vẫy vẫy tay.
Ngụy Xuyên thấy cô mua hai phần cơm thức ăn, dậy đón lấy: " cũng ăn ?"
"Ừ, bận lấy bưu kiện." Mạnh Đường đưa phần cho .
Ngụy Xuyên: "... cần thiết thế ? Vì lấy bưu kiện mà cơm cũng ăn."
Mạnh Đường mỉm .
Hai cứ thế bậc thềm, Ngụy Xuyên mở hộp cơm, nhét vội một miếng thịt miệng, phàn nàn: " gà xào ớt nhà ăn phía Nam hôm nay khó ăn thế ?"
" thể nào?" Mạnh Đường liếc một cái, "Nhà ăn phía Nam nổi tiếng với món gà xào ớt, thể khó ăn ."
Cổ tay Ngụy Xuyên xoay, đẩy hộp cơm đến mặt cô: " tin thì thử xem."
Mạnh Đường do dự một thoáng.
"Đũa chạm , chê ?" Ngụy Xuyên trừng mắt nhíu mày.
" chê." Mạnh Đường gắp một miếng gà xào ớt từ hộp cơm , một lúc mới : "Ngon mà, vị giác ?"
Ngụy Xuyên cúi đầu gắp thêm một miếng nữa, vẫn thấy khó ăn.
Ăn cơm xong, Mạnh Đường dọn dẹp rác túi, đó đưa một chiếc túi khác cho Ngụy Xuyên.
"Một chai Red Bull, cho , vòng tay phiền đưa cho Hứa Hạc Thanh giúp ."
còn một chai Red Bull, Ngụy Xuyên nhướng mày, mà... cũng chỉ một chai Red Bull thôi.
Nhận lời nhờ vả, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường tạm biệt về ký túc xá một chuyến.
"Hai ?" Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh.
Hứa Hạc Thanh đáp: "Lý Trác hẹn hò, Lương Hành làm bóng đèn ."
"Bệnh gì ." Ngụy Xuyên mắng, " Lý Trác chịu đựng thế?"
Hứa Hạc Thanh nhún vai: "Ai mà ."
Ngụy Xuyên kéo ghế xuống cạnh Hứa Hạc Thanh.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia đang nhiều độc giả săn đón.
Hứa Hạc Thanh nghiêng đầu: " chuyện với ?"
Ngụy Xuyên lấy chiếc vòng tay , đặt lên bàn : "Gặp Mạnh Đường, đây cô mua cho , để cảm ơn hôm đó chắn cho cô mặt Trương Nhất Phàm."
Hứa Hạc Thanh lướt qua, : "Cô chẳng cảm ơn , cái thì cần thiết ."
"Tấm lòng mà." Ngụy Xuyên chằm chằm hộp vòng tay.
"Thật sự cần ." Hứa Hạc Thanh , "Giúp trả cho cô ."
Ngụy Xuyên: "Cũng đắt, cô cũng thiếu tiền."
Hứa Hạc Thanh: " vấn đề tiền bạc, hôm đó nếu ở đó, cũng sẽ chắn thôi, dù đều con gái mà."
"Thật sự nhận ?"
" nhận, nếu trả thì tự trả."
"Để trả cho." Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt cầm lấy: "Chiều nay tiết mà, ngay đây, tiện đường mang qua cho cô luôn."
khỏi cửa ký túc xá, Mạnh Đường nhắn tin tới: [ nhận ?]
Ngụy Xuyên thể tưởng tượng vẻ mặt thấp thỏm cô, tay định gõ chữ bỗng khựng .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-39.html.]
Mạnh Đường kết thúc hai tiết học buổi chiều, Ngụy Xuyên vẫn trả lời.
lẽ đang bận, cô khỏi phòng học, Đàm Hi chặn .
Hai một lát, Đàm Hi hỏi: " định đến phòng thí nghiệm phục chế ?"
"Ừ."
" chuyện một lát nhé?"
"."
Hai vòng quanh tòa nhà giảng đường, một lúc , Đàm Hi : "Thực cảm xúc đối với phức tạp, ghen tị, ngưỡng mộ, cũng cả sợ hãi."
Mạnh Đường quả thực ngờ tới, cô : " từng một sư , đối với cũng cảm giác tương tự."
Đàm Hi: " chắc chắn lợi hại."
Câu tương đương với việc gián tiếp khen ngợi Mạnh Đường.
Mạnh Đường : "Quả thực lợi hại, ông nội từng , đôi tay sinh để cầm d.a.o khắc, gỗ Hoàng Dương khó chiều, mười mấy tuổi thể điêu khắc nhiệt độ và sức sống gỗ."
Đàm Hi: " chính thiếu sức sống."
"Đôi mắt, cảm giác tay," Mạnh Đường chỉ vị trí trái tim cô , "Và ở đây, thiếu một thứ cũng ."
"Ông nội thường gỗ vật c.h.ế.t, sự kính sợ, để nó suy nghĩ, một , cả đời cũng ngộ ."
Đàm Hi: "Điều cũng liên quan đến môi trường trưởng thành một ."
" lẽ ."
Hai trò chuyện, Đàm Hi cảm thấy , cô bao giờ tư cách để kiêu ngạo.
khi chia tay Đàm Hi, Mạnh Đường đến phòng thí nghiệm phục chế.
Đèn trần màu trắng lạnh, chiếu lên làn da cô trắng bệch.
Súng đo nhiệt độ quét qua, nhiệt độ và độ ẩm bức tượng gỗ phá hoại đạt đến trạng thái định nhất.
kính hiển vi, Mạnh Đường dùng d.a.o móc 0.3mm, cắt rìa vết xước ở góc 75 độ.
Mũi d.a.o truyền đến sự rít nhẹ máy móc, cô cất dao, lấy từ trong tủ hằng nhiệt những sợi gỗ xông .
Sợi gỗ qua xử lý mềm mại mịn màng, nhào trộn với nhựa cánh kiến, men theo đường rãnh vết xước nhét , lấp đầy khe hở.
Ở lì trong đó hơn bốn tiếng đồng hồ, đói đến mức đau dày, Mạnh Đường mới khỏi phòng thí nghiệm phục chế.
Trong điện thoại vẫn tin nhắn trả lời Ngụy Xuyên, cô ở cửa một lát, gọi điện cho , đổ chuông mười mấy giây mới bắt máy.
"Alo."
Tai Mạnh Đường tê rần, theo bản năng đưa điện thoại xa.
Ngụy Xuyên thở hổn hển, men theo sóng vô tuyến, chất giọng trầm thấp đầy quyến rũ, thở như đang phập phồng ngay bên tai.
"Mạnh Đường?" Trong điện thoại truyền đến tiếng gọi Ngụy Xuyên.
" ," Mạnh Đường hồn, " hỏi ..."
"Đợi ." Ngụy Xuyên gọi dừng, "Bây giờ chút việc, lát nữa tìm , ?"
Mạnh Đường: " ngoài ăn cơm ."
Ngụy Xuyên nhíu mày: " ăn uống thất thường thế, tám rưỡi ."
" bận chút."
" ."
Mạnh Đường đến quán hoành thánh hải sản ngoài cổng trường.
Cô gọi một phần nhỏ, một chậm rãi ăn.
Gợi ý siêu phẩm: Ba Năm Dưới Giếng, Một Đời Bị Phản Bội đang nhiều độc giả săn đón.
Ăn xong từ cửa hàng cổng phụ, cô đợi Ngụy Xuyên gốc cây long não ở cửa ký túc xá nam.
Chưa có bình luận nào cho chương này.