Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 42

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đàm Hi nhún vai: "Tùy ."

dứt lời, Tần Uyên đột nhiên sải bước tới.

"Cùng ăn cơm , cảm ơn chỉ đường cho ."

Giọng điệu và thái độ đều đắn hơn nhiều.

" cần..."

"Cùng ." Ngụy Xuyên cũng đến góp vui, " ăn ?"

" ăn." Đàm Hi thật, " hai chúng nhặt lá cây, đều bạn làm lỡ dở ."

"Nhặt lá cây?" Ngụy Xuyên về phía Mạnh Đường.

Mạnh Đường: "Ừ, bài tập yêu cầu."

"Ăn cơm xong hai chúng nhặt cùng ." Tần Uyên ân cần , "Còn đến nhà ăn, cơm cũng chẳng mà ăn."

"Bài tập lúc nào làm chẳng , cơm thì ăn bữa." Ngụy Xuyên cũng hùa theo, " cùng , mấy ngày nay bận huấn luyện, đều hỏi tiến độ điêu khắc gỗ thế nào ."

" thôi." Mạnh Đường đáp một tiếng, "Trong điện thoại chụp vài bức ảnh, cũng mấy đoạn video."

"Ảnh và video gì ?" Tần Uyên mặt đầy vẻ ham học hỏi, Ngụy Xuyên đẩy mặt .

Gần nhà thi đấu nhà ăn, bọn họ tầng một mà lên nhà hàng buffet ở tầng hai, sinh viên 49 tệ một .

Tần Uyên lấy quả kiwi, Ngụy Xuyên cản .

"Làm gì ? ăn ?" Tần Uyên cảm thấy thật khó hiểu.

Ngụy Xuyên : "Đừng lấy, Mạnh Đường dị ứng."

Tần Uyên: "... Cô dị ứng thì vẫn thể ăn mà, cô đụng chứ gì?"

Ngụy Xuyên lý lẽ hùng hồn : "Nước quả nhiều, nhỡ b.ắ.n chạm trúng cô , dị ứng nghiêm trọng lắm đấy."

" thấy ?"

", Hứa Hạc Thanh , tóm lấy."

"... Thật sự phục luôn."

Mạnh Đường gì về cuộc đối thoại hai họ, đang chụm đầu với Đàm Hi, thảo luận xem món gì ngon.

Cô và Đàm Hi chọn xong , chọn một chỗ cạnh cửa sổ.

Khẩu vị nhà ăn Đại học Z luôn ngon, Tần Uyên - một thiếu gia sống trong nhung lụa từ nhỏ cũng thích ăn.

Ngụy Xuyên lớn lên cùng , cũng thiếu gia cơm bưng nước rót, bao giờ kén chọn.

Mạnh Đường gắp một miếng ngô, gặm từng hàng từng hàng, ngô thơm ngát, cô ăn càng thêm ngon miệng.

Gặm mệt , còn phồng má nghỉ ngơi một lát.

Ngụy Xuyên thu hết thứ tầm mắt, cúi đầu khẽ một tiếng.

Tần Uyên đá gầm bàn: " gì đấy?"

" quản chắc." Ngụy Xuyên lườm một cái, "Ăn phần ."

Mạnh Đường sang, bắt tia ý cuối cùng Ngụy Xuyên, cũng tò mò, đang ăn cơm bật .

Ngụy Xuyên nhận ánh mắt cô, hắng giọng: "Ngô ngon ?"

Mạnh Đường gật gật đầu: "Cũng ."

Ngụy Xuyên nhịn : " gặm ."

Mạnh Đường nghiêng về phía Đàm Hi, nhỏ giọng hỏi: " mặt dính gì ?"

Đàm Hi chằm chằm một lúc, trêu chọc: "Nhan sắc."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-42.html.]

Ngụy Xuyên ho sặc sụa, dường như sặc.

Đàm Hi sang: " ?"

Ngụy Xuyên vội vàng xua tay: " ."

Mạnh Đường huých Đàm Hi: "Đừng bậy nữa."

"Cô cũng bậy ." Tần Uyên tiếp lời, " xinh , cho nên mới nhờ chỉ đường."

Mạnh Đường theo bản năng về phía Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên chớp chớp mắt, chậm rãi : " ... xinh ."

"Ăn, ăn cơm ." Mạnh Đường cúi đầu tiếp tục gặm ngô, tai nóng ran.

Hồi nhỏ cô hàng xóm láng giềng khen ngợi, cũng từng đỏ mặt tía tai bao giờ.

Ngụy Xuyên thấy cô đỏ mặt, mỉm , cúi đầu ăn cơm.

Ăn cơm xong, Tần Uyên hỏi Mạnh Đường: "Các định nhặt lá cây?"

"Chúng định đến vườn bách thảo một chuyến." Mạnh Đường , "Bên đó nhiều loài thực vật quý hiếm, ven hồ cũng nhiều cây."

Ngụy Xuyên: "Lá thực vật quý hiếm nhặt nhỉ?"

Mạnh Đường: " nhặt, lá thực vật bảo vệ cấp quốc gia và thực vật nguy cơ tuyệt chủng sẽ ban quản lý vườn thu thập thống nhất, dùng cho việc nhân giống nghiên cứu khoa học."

" thôi." Ngụy Xuyên kéo cổ áo Tần Uyên, tự bước đến bên cạnh Mạnh Đường, hỏi cô chuyện điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường đưa điện thoại cho : " xem xem hài lòng ."

Ngụy Xuyên nhận lấy, lật từng bức ảnh về , ngũ quan nhân vật khắc họa càng sâu, bóng râm tự nhiên, đóa hồng bắt đầu hình dáng cuộn chân thực.

đầu với Mạnh Đường: " ngoài ngành, khen thế nào, chỉ đóa hồng còn điêu khắc xong sống động như thật ."

Mạnh Đường khiêm tốn mỉm : " hài lòng ."

Tần Uyên xem, Ngụy Xuyên ỷ chiều cao áp đảo gắt gao, trả điện thoại cho Mạnh Đường.

Bốn bước vườn bách thảo, bãi cỏ hai bên con đường mòn rải sỏi, gió thu thổi qua, lá rụng đầy đất.

Mạnh Đường nhặt hai chiếc lá ngô đồng, kẹp trong tay xoay xoay.

đầu đưa cho Đàm Hi một chiếc, thấy cô và Tần Uyên đang cùng xổm bên đường mòn, cầm túi nilon nhặt.

Mạnh Đường bật , gọi với từ xa: "Đàm Hi, lấy túi nilon ở ?"

Đàm Hi đáp: "Lấy ở nhà hàng đấy."

Mạnh Đường đầu tiếp lên phía , cũng đợi Đàm Hi.

kiểu làm gì cũng cùng bạn bè.

Trong vườn bách thảo Đại học Z một cây gỗ Hoàng Liên đến mức màng sống c.h.ế.t khác, một cây ba màu, lấy màu xanh lục làm nền, lan dần lên màu vàng và màu đỏ.

Màu sắc rực rỡ như cầu vồng, nhiều cặp đôi thích đến đây chụp ảnh check-in.

bãi cỏ những chiếc lá rụng tự nhiên, Ngụy Xuyên xổm xuống nhặt một chiếc, kẹp trong tay kỹ.

Phiến lá mỏng nhẹ, gân lá đan xen, màu sắc giống như bảng pha màu trong tay sinh viên mỹ thuật.

Quả thực .

Mạnh Đường cũng xổm xuống, định nhặt, Ngụy Xuyên dùng chiếc lá quét nhẹ qua chóp mũi cô:

"Cho , đây chiếc lá nhất đấy."

Ánh sáng cuối thu ấm áp dễ chịu, xuyên qua kẽ lá cây gỗ Hoàng Liên tạo thành những vệt sáng lốm đốm.

Gió thổi qua, lá cây xào xạc rung động, Mạnh Đường ngước mắt Ngụy Xuyên, trái tim chợt lỡ một nhịp.

ánh mắt kinh ngạc Mạnh Đường, Ngụy Xuyên cũng sững sờ, nhận sự mờ ám hành động .

Sự im lặng còn tĩnh mịch hơn cả lá rụng, Mạnh Đường nhận lấy chiếc lá trong tay như thế nào.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...