Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương
Chương 480
Đây coi như giải thích cho cô , Chúc Khanh Nguyệt tỏ vẻ thấu hiểu: "Em ."
" uống rượu?" Ngụy Vân Chu hỏi.
Chúc Khanh Nguyệt lắc đầu.
Ngụy Vân Chu : " uống rượu trong nhà đầy, thể hẹn bạn em đến nhà chơi."
Chúc Khanh Nguyệt định đưa Đinh Di về nhà, ý , cô xin nhận, : "Em , thời gian còn sớm nữa, ngủ thôi."
Ngụy Vân Chu tắt đèn, xuống ngay ngắn bên cạnh cô.
Chúc Khanh Nguyệt dám tiếp tục đối mặt với , đó nhắm mắt .
Ngụy Vân Chu cảm thấy kỳ lạ, thể sự bài xích cô đối với việc tiếp xúc cơ thể, cứ mặt về phía mà ngủ.
Lẽ nào lấy lòng ?
Mang theo chút nghi vấn , Ngụy Vân Chu ngủ .
Chúc Khanh Nguyệt mở mắt lúc , mượn ánh đèn yếu ớt trong phòng lẳng lặng đ.á.n.h giá đàn ông gần trong gang tấc.
Ngoại hình thể nghi ngờ ưu việt, di truyền đều ưu điểm bố , nếu hạn chế cô làm gì, đại diện cho việc, chú mèo nhỏ ở bệnh viện thú y thể đón về ?
đợi thêm một thời gian nữa , hôm nay đồng ý nhiều yêu cầu , nếu chất đống với , lỡ như mất kiên nhẫn thì làm .
bình tĩnh, tiếp xúc thêm với Ngụy Vân Chu xem , đợi nắm rõ mới thể bắt bệnh.
Ngày đầu tiên trôi qua kinh hiểm, sự phòng Chúc Khanh Nguyệt buông lỏng, kéo chăn ngủ .
Chỉ ngày hôm dậy đặc biệt sớm, qua sáu giờ tỉnh .
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngụy Vân Chu vẫn đang ngủ, cô rón rén thức dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, đợi cô quần áo xong, Ngụy Vân Chu cũng dậy .
Bữa sáng lầu chuẩn xong, hai yên lặng dùng xong bữa sáng, Ngụy Vân Chu lau miệng, : " làm đây."
Chúc Khanh Nguyệt nhớ áo sơ mi trắng mang qua vẫn trả cho , vội vàng dậy theo.
Ngụy Vân Chu bộ áo vest ba mảnh, Chúc Khanh Nguyệt lấy chiếc áo sơ mi trắng giặt ủi phẳng phiu từ trong tủ quần áo đưa cho .
Ngụy Vân Chu tiện tay ném lên đảo bếp, : "Để dì giúp việc dọn ."
Thấy gương thắt cà vạt, Chúc Khanh Nguyệt bước lên một bước, đôi bàn tay đó chần chừ giơ lên: "Để, để em làm cho."
Bàn tay đang cầm cà vạt Ngụy Vân Chu khựng , cô nửa ngày, tháo xuống đưa qua.
Chúc Khanh Nguyệt cầm lấy chiếc cà vạt lụa màu xám đậm, kiễng chân vòng qua cổ .
Ngụy Vân Chu dáng cao, tự giác, cúi đầu phối hợp.
Chúc Khanh Nguyệt giơ tay đến mỏi nhừ, cũng cố hé răng một tiếng.
Đầu ngón tay cô lướt nhanh qua cổ áo , vòng đầu dài cà vạt qua đầu ngắn, động tác thành thạo.
Ngụy Vân Chu chợt nhớ đến lời Chúc Vũ Hân từng về bạn trai cũ Chúc Khanh Nguyệt.
Lẽ nào học từ lúc đó?
"Xong ." Chúc Khanh Nguyệt ngước mắt, chạm một đôi mắt đen thẳm.
? Cô theo bản năng lùi một bước.
Ngụy Vân Chu soi gương kiểm tra một lượt, một lời , làm .
Chúc Khanh Nguyệt từ nhỏ sắc mặt khác, gần như thể khẳng định, Ngụy Vân Chu vui.
cô nghĩ , chỉ đành coi như vui buồn thất thường.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-480.html.]
Lão Giang lái xe một đoạn, từ kính chiếu hậu cẩn thận hỏi một câu: "Tiểu Ngụy tổng, ngài vui ạ?"
Lão Giang dùng từ "ngài", thường cảm thấy thực sự thoải mái.
Ngụy Vân Chu sững : "Cháu ?"
Lão Giang "" một tiếng: " rõ ràng."
" thể nào." Ngụy Vân Chu theo bản năng phản bác, gì mà vui chứ?
Lão Giang im lặng tiếp lời.
Ngụy Vân Chu chằm chằm lão Giang, bỗng lấy điện thoại gọi cho Chúc Khanh Nguyệt một cuộc.
Đổ chuông ba tiếng, Chúc Khanh Nguyệt bắt máy: "Alo, quên đồ gì ?"
"Ừ." Ngụy Vân Chu rụt rè đáp một tiếng, "Mua cho lão Giang một bộ quần áo mới, đền áo sơ mi cho chú ."
"."
Chúc Khanh Nguyệt vốn định hỏi khi nào thời gian thể cùng cô về nhà ăn bữa cơm, lời đến khóe miệng, nuốt trở .
Vị gia bây giờ đang vui, nếu từ chối cô thì ngại lắm.
Hôm nay Chúc Khanh Nguyệt việc gì, tìm hiểu từ quản gia một chút về tài xế lão Giang, mua cho lão Giang một chiếc áo sơ mi, giá cả cao cũng thấp.
Buổi tối lúc Ngụy Vân Chu về, cô đặc biệt lấy cho xem.
khiến Ngụy Vân Chu sững : "Mấy chuyện em tự quyết định , cần báo cho ."
cả ngày bận rộn như , làm gì thời gian rảnh rỗi xử lý mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi .
Chúc Khanh Nguyệt gật đầu, ý lo việc bên ngoài, cô lo việc trong nhà.
bàn ăn, Ngụy Vân Chu hỏi: "Bạn em khi nào về?"
"Ngày mốt." Chúc Khanh Nguyệt ngước mắt, hỏi chuyện làm gì.
Ngụy Vân Chu lấy từ túi áo trong một chiếc thẻ phụ màu đen đẩy qua: "Cho em, thể hỗ trợ khoản chi tiêu lớn em."
Chúc Khanh Nguyệt nhúc nhích, Ngụy Vân Chu đẩy về phía một chút, cô lúc mới nhận lấy: "Em ."
Ánh mắt chuyển hướng, chiếc thẻ đen xuất hiện mặt bàn quán cà phê.
Đinh Di cầm lên xem thử, : "Từ nhỏ đến lớn, ai đưa cho thứ nhỉ?"
Chúc Khanh Nguyệt gật đầu: "Trong nhà sẽ sắm sửa thứ, cũng trang phục để ngoài giao tiếp, trong thẻ cơ bản sẽ bao nhiêu tiền."
So với sự xa xỉ Chúc Vũ Hân, cô ở nhà họ Chúc quả thực giống như ăn mày.
" thử xem hạn mức bao nhiêu ?" Đinh Di rục rịch thử.
Ánh mắt Chúc Khanh Nguyệt khẽ động, : "Tiêu thử một khoản xem ."
Đinh Di hỏi: " định mua gì?"
Đừng bỏ lỡ: Chết Tiệt Thân Phận Cô Nhiều Thế Anh Trêu Làm Gì - Giản Ngô, Phó Tư Giám, truyện cực cập nhật chương mới.
Chúc Khanh Nguyệt : "Sắp đến sinh nhật bà nội Ngụy Vân Chu , mua một món quà cho bà cụ ."
Đinh Di : "Cái khó đấy, bà cụ thứ gì mà từng thấy, định chi bao nhiêu?"
"Một triệu tệ xem ." Chúc Khanh Nguyệt .
Đinh Di suy nghĩ một lát, : " tính nhiều, cũng tính ít."
Chúc Khanh Nguyệt : " cũng hiểu rõ nhà lắm, cứ quy củ một chút ."
dạo cùng Đinh Di cả buổi chiều, Chúc Khanh Nguyệt cũng tìm món quà nào thích hợp, cuối cùng cô hỏi Tạ Oánh, Tạ Oánh bảo cô đừng tốn công, :
"Chỗ một xấp vải, bố con năm xưa tặng cho , vốn dĩ định làm hồi môn cho con, chúng nhất thời cũng thứ gì lấy , thì lấy cái qua đó ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.