Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 562

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Oa ồ oa ồ..." Mạnh Cạnh Phàm phát âm thanh như còi xe cảnh sát, "Kẻ nào ăn gan hùm mật gấu ?"

Ngụy Vân Chu ném chìa khóa xe cho Mạnh Cạnh Phàm: " lái xe ."

" thôi." Mạnh Cạnh Phàm lên ghế lái, "Chị dâu em dạo thế nào?"

Ngụy Vân Chu : " , ăn ngủ ."

"Ở nhà nhắc đến ?" Mạnh Cạnh Phàm gặng hỏi.

" ." Ngụy Vân Chu ăn ngay thật.

" thể nào." Mạnh Cạnh Phàm tin, "Em đang lừa ?"

"Em lừa ?" Ngụy Vân Chu cạn lời, " tự về hỏi chị ? Nhận câu trả lời đừng , chị Tiểu Ngư suốt ngày bận rộn như , làm gì thời gian nhớ ."

Mạnh Cạnh Phàm: "... Em cảm thấy em cướp vợ, nguyên nhân từ cái miệng em ?"

bình nào mở xách bình đó, Ngụy Vân Chu dứt khoát ngậm miệng .

Lúc hai em về đến nhà, đến giờ cơm.

Mạnh Cạnh Phàm thiết thiết dính lấy Trình Du, lườm cho một cái vô tình mới tém một chút.

nghỉ một ngày còn ngoài, tranh thủ lúc nghỉ ngơi mới chạy về.

Trình Du ngày mai nghỉ, cũng bảo đừng chạy chạy , kết quả vẫn chạy về.

Chúc Khanh Nguyệt bật , thì thầm với Ngụy Vân Chu: "Hai họ oan gia ngõ hẹp."

"Từ nhỏ đến lớn đều cái nết ." Ngụy Vân Chu gắp cho cô một miếng sườn, "Mặc kệ họ, ăn cơm ."

Mạnh Cạnh Phàm lâu ngày gặp Trình Du, nhớ nhung vô cùng, ăn cơm xong liền kéo về phòng.

Ngụy Vân Chu cũng đưa Chúc Khanh Nguyệt về phòng nghỉ trưa.

Trong đầu Hạ Minh Khiêm, về.

Ngày mai bắt đầu làm việc, lỡ như nhân lúc nghỉ ngơi lấy lòng thì ?

Ngụy Vân Chu suy tính , buổi chiều gọi điện thoại cho Ngụy Tư Gia.

Tất nhiên thật, Ngụy Tư Gia còn lạ gì nữa, cúp điện thoại luôn.

Ngụy Vân Chu , cô Cả đồng ý , lập tức với Chúc Khanh Nguyệt một tiếng.

Chúc Khanh Nguyệt nhíu mày: " vì em nên mới ở ?"

Ngụy Vân Chu gật đầu, hiểu vui.

"Bây giờ về thành phố Z ." Chúc Khanh Nguyệt , "Một hai thì , nào cũng lắm , trong mắt cô Cả em sắp thành hồng nhan họa thủy ?"

" tự ." Ngụy Vân Chu , "Một ngày đến, công ty cũng sập ."

Chúc Khanh Nguyệt : "Em sập, đây như , ? thể vì em mà hết đến khác phá vỡ nguyên tắc giới hạn , lỡ như ngày mai dự án nào cần ký tên, lịch trình đều do Phương trợ lý sắp xếp thỏa, đột nhiên đổi ý định, sắp xếp từ đầu, mà rõ ràng ở Nhạn Thanh cũng việc gì làm, lẽ nào em làm ở nơi khác, đều như ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-562.html.]

Ngụy Vân Chu im lặng.

Chúc Khanh Nguyệt còn gì đó, Ngụy Vân Chu : ", lát nữa ."

"Em" Chúc Khanh Nguyệt nghẹn lời, " giận ?"

Sắc mặt Ngụy Vân Chu biểu cảm gì, lắc đầu, gì cả.

những lời Chúc Khanh Nguyệt thật, cũng như , vẫn gọi điện thoại cho Ngụy Tư Gia.

Hai rơi một bầu khí khó hiểu, Ngụy Vân Chu trở về thành phố Z lúc mặt trời lặn.

Chúc Khanh Nguyệt trực giác Ngụy Vân Chu giận, tính toán thời gian, đợi khi đến thành phố Z, cô liền gọi điện thoại cho .

may, Ngụy Vân Chu về nhà, hẹn Vu Kiến Sơn uống rượu, nhận điện thoại cô.

Lúc đó điện thoại cũng hết pin, Ngụy Vân Chu tâm trí mà để ý đến điện thoại, cứ một mực uống rượu giải sầu.

" làm gì ." Vu Kiến Sơn cản , "Uống rượu giải sầu cái gì chứ, cãi với vợ ?"

"Rõ ràng thế cơ ?" Ngụy Vân Chu liếc một cái, " cãi , tâm trạng ."

"Chỉ chút tiền đồ thôi, từ khi kết hôn, đổi bao nhiêu , , xảy chuyện gì ?"

Ngụy Vân Chu kể sự việc cho Vu Kiến Sơn , Vu Kiến Sơn lớn sảng khoái: "Chỉ chút chuyện nhỏ mà cũng đáng để vui như ."

" vợ nhòm ngó, nhất cũng thể ." Ngụy Vân Chu lườm một cái.

Vu Kiến Sơn sáp gần: "Đừng đừng đừng, giận dỗi cái gì chứ, thực ở góc độ vợ mà suy nghĩ, cô bảo về cũng mà."

"Hơn nữa..." Vu Kiến Sơn nhấn mạnh, "Cô ở nhà sợ cái gì? Chúc Khanh Nguyệt thật sự thể tên họ Hạ cướp , bỏ qua những thứ khác , sự lo bò trắng răng đối với cô , tin tưởng ?"

" ý đó." Ngụy Vân Chu nhíu mày, "Chỉ khó chịu."

" hiểu." Vu Kiến Sơn làm động tác "OK", " con đều tính chiếm hữu, huống hồ đó vợ , quan trọng , xem thái độ Chúc Khanh Nguyệt, đừng để cô còn thích , ở đây nâng cao quan điểm ."

Một câu đ.á.n.h thức trong mộng, Ngụy Vân Chu đốn ngộ, rượu cũng uống nữa, dậy định về nhà.

"Ê ê ê... đấy? uống rượu nữa ?"

" uống nữa." Ngụy Vân Chu đầu , "Sáng mai còn làm."

" kiếp." Vu Kiến Sơn hung hăng tu một ngụm rượu, " dùng xong vứt bỏ mà."

Ngụy Vân Chu về đến Đan Phong công quán, cắm sạc điện thoại mới phát hiện cuộc gọi nhỡ Chúc Khanh Nguyệt, lập tức gọi .

Đầu dây bên gần như bắt máy ngay giây đầu tiên: "Alo, Ngụy Vân Chu?"

" ." Ngụy Vân Chu cởi áo khoác, " ? Giọng vẻ căng thẳng."

"Em còn tưởng giận điện thoại em." Chúc Khanh Nguyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô cũng cảm thấy Ngụy Vân Chu đến mức nhỏ mọn như , cảm xúc cũng sẽ để ý đến cô, kết quả mấy tiếng đồng hồ điện thoại, làm cô làm việc gì cũng tâm trạng.

Ăn bữa cơm cũng thể làm bỏng miệng, đến bây giờ vẫn còn đau.

" dễ giận như ." Ngụy Vân Chu chột , " nãy ăn cơm với Vu Kiến Sơn, mới về, điện thoại hết pin nên nhận điện thoại em, xin nhé."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...