Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương
Chương 670
Một mặn một ngọt hai cái bánh bao trôi xuống bụng, Mạnh Ngộ Xuân hất cằm: "Trong sảnh chính quà Tết nhà họ Ngụy gửi đến, ông đếm xuể, lát nữa cháu và chị Phương sắp xếp nhé."
" ạ." Mạnh Đường biểu cảm khó xử ông cụ chọc .
"Năm nay nó đến ?" Mạnh Ngộ Xuân hỏi.
Mạnh Đường cũng chắc chắn, : "Ngày mai giao thừa , khả năng đến chắc lớn nữa ạ?"
Đây cái Tết đầu tiên khi họ đính hôn, vốn dĩ sẽ ăn Tết ở Nhạn Thanh, Ngụy Xuyên bận.
Lúc đến nhà cầu hôn, hai nhà chỉ tạm thời quyết định và mặc định chuyện hai .
Mãi cho đến khi Ngụy Xuyên rảnh rỗi hơn một chút, mới tổ chức tiệc đính hôn, cho nên cái Tết đầu tiên khi đính hôn cũng .
Mặc dù bữa rượu xuân năm ngoái Ngụy Xuyên cũng ăn ở Nhạn Thanh.
Thấy thời gian còn kịp nữa, Ngụy Xuyên đành bảo tài xế chở quà Tết đến .
"Phong tục ở chỗ chúng cái Tết đầu tiên khi đính hôn ăn ở nhà gái." Mạnh Ngộ Xuân hài lòng , "Thằng nhóc bình thường khá chững chạc, đến lúc quan trọng tuột xích."
Mạnh Đường cũng vội đỡ cho Ngụy Xuyên, nhanh chậm một tiếng: " hai ông cháu đợi thêm chút nữa? lát nữa qua đây."
Mạnh Ngộ Xuân hừ một tiếng: " nhất thể đến kịp."
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Chị Phương từ trong bếp , xuống bên bàn đá, trong tay chiếc bánh đèn lồng ăn một nửa, chị hỏi Mạnh Đường:
"Thế nào? Ngon ?"
Mạnh Đường gật đầu: "Thịt viên ngon lắm ạ, Ngụy Xuyên thích ăn, để một ít trong bếp nhé."
Chị Phương lập tức hiểu ý: " ."
Những thứ chị Phương làm đủ để ba lấp đầy bụng, bữa tối cũng tiết kiệm luôn.
Mạnh Đường im nhúc nhích, bất giác ăn nhiều, hai chén nước trôi xuống bụng, cô dậy, : "Ông nội, chị Phương, cháu ngoài dạo một vòng, tiêu thực."
Mạnh Ngộ Xuân xua xua tay, cô đợi Ngụy Xuyên.
Quê hương Mạnh Đường, sự phồn hoa thành phố lớn, cũng ở vùng nông thôn hẻo lánh, qua năm mới lễ tết vẫn chút hương vị Tết.
Cô một đến một khu chợ nhỏ gần đó, một con phố dài dằng dặc, những bán rau về hết, chỉ còn những bán câu đối xuân và đồ treo trang trí.
Mạnh Đường sâu trong, chỉ xem ở cửa hàng đầu phố, ông chủ nhiệt tình, hỏi cô mua gì.
Rảnh rỗi cũng rảnh rỗi, Mạnh Đường xem xét một lượt, chọn hai chiếc chuông treo hình lân sư rồng, đặt bàn làm việc hoặc treo cửa đều .
Trả tiền xong, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay gảy gảy chiếc chuông, nghịch cho đến tận cửa nhà.
Thời gian còn sớm, Mạnh Đường xoay xuống bậc thềm.
Cô lấy điện thoại xem, mới sáu rưỡi.
Nếu Ngụy Xuyên qua đây, 12 giờ chắc chắn sẽ đến.
Sắp đến Tết, mấy ngày nay nhiệt độ tăng lên, bên ngoài lạnh lắm, Mạnh Đường co hai chân , ôm mặt về phía xa xăm ngẩn ngơ.
đến mức m.ô.n.g cũng tê rần, điện thoại đổ chuông.
, cô mà hơn một tiếng đồng hồ, khi thấy tên gọi hiển thị, nhịp tim Mạnh Đường lỡ một nhịp.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-670.html.]
cuộc gọi Ngụy Xuyên.
Mạnh Đường theo bản năng thẳng , đằng hắng giọng, bắt máy: "A lô."
"Ăn cơm ?" Ngụy Xuyên hỏi.
"Ăn ." Mạnh Đường đáp, "Chị Phương làm nhiều đồ ăn ngon, em còn phần cho nữa."
"Làm những đồ ăn ngon gì ?" Giọng Ngụy Xuyên vô cùng dịu dàng.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Bánh bao , làm hai loại nhân, em thích nhân đậu đỏ, cũng nhân rau cải tuyết thái hạt lựu mà thích, còn bánh đèn lồng và thịt viên nữa..."
Mạnh Đường đếm từng món một.
" chả giò ngó sen ?" Ngụy Xuyên hỏi.
" chứ." Mạnh Đường , "Chị Phương làm hai vị, một chả giò ngó sen, một thịt viên, ăn ngó sen, quan tâm cái làm gì? Dù phần cho cũng thịt viên."
"Em ăn , quan tâm em một chút ? Hơn hai tháng gặp nhỉ?"
Mạnh Đường im lặng, hỏi qua đây , sợ khó xử.
" gì nữa ?"
Mạnh Đường mím môi: " ăn cơm ?"
"Vẫn ăn." Ngụy Xuyên cố ý Mạnh Đường xót xa, " cũng ăn những món chị Phương làm... Ở nhà còn ?"
Câu cuối cùng gần ngay mắt, trong điện thoại cũng truyền đến tiếng vang, Mạnh Đường thể tin nổi ngước mắt lên, Ngụy Xuyên đang tủm tỉm cô, hỏi một nữa: "Ở nhà còn đồ ăn ?"
Mạnh Đường sững sờ vài giây, dậy lao lòng .
Ngụy Xuyên cố ý lùi hai bước, trêu chọc: " sắp đến, đặc biệt đợi ở cửa ?"
Mạnh Đường định dậy khỏi vòng tay , giữ : "Ôm một lát."
" đói ?" Mạnh Đường ôm lấy eo , cơ thể thành thật.
" thể nhịn một chút." Ngụy Xuyên ôm chặt cô, "Ôm em thì thể nhịn , nhớ em."
Mạnh Đường đương nhiên cũng nhớ , ban ngày làm việc thời gian nhớ, lúc rảnh rỗi một chút sẽ nhớ đến.
"Khụ khụ..." Mạnh Ngộ Xuân ho nặng nề một tiếng.
Ông thấy Mạnh Đường vẫn về, ngoài tìm , khỏi cổng lớn thấy cảnh hai ôm .
Ngụy Xuyên và Mạnh Đường dọa giật , vội vàng tách .
Mạnh Đường lúc chột thì thích giấu tay lưng, Ngụy Xuyên thuận thế nắm lấy, mỉm với Mạnh Ngộ Xuân: "Ông nội, ông lên tiếng ạ?"
Còn lên tiếng? Mạnh Ngộ Xuân đằng hắng giọng: "Cổ họng sắp ho hỏng luôn , mau , ở cổng lớn ôm ôm ấp ấp thể thống gì."
"Cháu thấy ông cũng giống đồ cổ hủ ạ." Ngụy Xuyên dắt tay Mạnh Đường bước tới, " còn quản chuyện trẻ tuổi chứ?"
"Thằng nhóc thối." Mạnh Ngộ Xuân hận thể đ.ấ.m một trận, "Mau ăn cơm ."
"Chị Phương phần cơm cho cháu ạ." Ngụy Xuyên đắc ý, " đều cháu sắp đến , chẳng chút cảm giác bất ngờ nào cả."
"Bớt làm mấy trò vô bổ , cẩn thận bất ngờ biến thành hoảng sợ đấy." Mạnh Ngộ Xuân thấy , cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút, " , ông nghỉ đây, hai đứa cũng nghỉ ngơi sớm ."
Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường bếp, phòng bếp rộng, bên cạnh một chiếc bàn ăn nhỏ bằng gỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.