Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 88

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mạnh Đường theo bản năng ghé mắt qua tay cô , Ngụy Xuyên đăng hai bức ảnh, một bức ảnh chụp tập thể cửa phòng tiệc, một bức ảnh bóng lưng mấy bọn họ khung cảnh tuyết rơi trong màn đêm.

Dòng trạng thái : Sinh nhật vui vẻ, tuyết rơi lớn quá!

Mạnh Đường tối sầm mặt mũi, bức ảnh chụp tập thể đầu tiên, chắc chắn sẽ gây hiểu lầm chứ?

Cô nghiêng đầu Tạ Linh Âm, thấy thần sắc cô gì bất thường, nghi ngờ bé xé to.

bức ảnh thứ hai Ngụy Xuyên, Mạnh Đường hiểu.

Bóng lưng Tạ Linh Âm ở vị trí chính giữa bức ảnh, đây vì một , mà chụp cả một đám .

Về đến trường gần mười giờ, Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đưa các cô gái đến lầu ký túc xá.

Cánh tay Mạnh Đường đột nhiên ai đó chạm , cô ngoảnh đầu sang, Ngụy Xuyên với cô: "Đưa tay ."

Giọng nhỏ, như sợ khác thấy.

Mạnh Đường cũng theo bản năng nhỏ: "Làm gì?"

Ngụy Xuyên : "Đưa tay , thứ cho ."

Mạnh Đường hồ nghi đưa tay , đó lòng bàn tay lạnh toát.

kịp , Ngụy Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , : "Về ký túc xá hẵng xem, hoặc thể đoán xem cái gì."

Mạnh Đường ma xui quỷ khiến buông nắm tay , chơi trò ấu trĩ với .

trong thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ món đồ nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ôn nhuận, hình dáng giống một con cá.

?

Mạnh Đường sững sờ một chút, trong lòng suy đoán.

Cụp mắt xuống, gọn trong lòng bàn tay cô chính chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Ngay cả Hứa Hạc Thanh cạnh cô cũng chắc chú ý đến động tác cô, mà Ngụy Xuyên ...

Mạnh Đường nhận thang máy đến nơi, cho đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa hình cá nhỏ, hiểu tại Ngụy Xuyên đưa cho cô thứ ?

Về đến phòng ký túc xá, cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa hình cá nhỏ ánh đèn bàn.

Trầm mặc hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên, đột nhiên khựng tay .

Lúc đó Hứa Hạc Thanh cạnh cô, cô chút tự nhiên, đành buồn chán chằm chằm chiếc gác đũa hình cá nhỏ.

Càng càng thấy đáng yêu, nhịn mà đưa tay chạm một cái.

Chắc Ngụy Xuyên vô tình thấy, nên mới xin khách sạn một chiếc để đưa cho cô.

, chắc chắn như thế.

Mạnh Đường đ.á.n.h răng rửa mặt cuối cùng.

Chất lượng giấc ngủ cô luôn , đêm nay trằn trọc khó ngủ.

Cô mò mẫm tìm kẻ đầu sỏ gối, trong bóng tối lờ mờ cảm nhận hai phần lắm.

cụ thể thì cô , càng nghĩ sâu xa càng thấy phiền não bất thường, cuối cùng đành ép bản chìm giấc ngủ.

Ngày hôm , cô mang theo quầng thâm mắt học. Tuyết rơi vài tiếng tạnh, mặt đường khá khô ráo.

Lơ đãng học xong bốn tiết, đường ăn cơm thì tình cờ gặp Lý Hàn Tân.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-88.html.]

Mạnh Đường hề bất ngờ khi gã đến tìm , suy cho cùng cũng sống cùng nhiều năm, cô vẫn hiểu đôi chút về con Lý Hàn Tân.

" đến đây?" Mạnh Đường bày vẻ mặt mấy chào đón.

đường quá nhiều , Lý Hàn Tân liếc xung quanh: "Em chắc chắn chuyện ở đây ?"

Mạnh Đường dẫn gã vòng nửa vòng, tìm một chỗ , vẻ mặt vô cùng nhạt nhẽo hỏi: "Chuyện gì?"

Lý Hàn Tân : "Phòng làm việc chuyển địa điểm, đó vẫn còn một việc xử lý xong, lúc em xảy chuyện mặt..."

" xử lý xong ." Mạnh Đường ngắt lời gã, " cũng ngại thẳng với , ông nội cho phép qua gần gũi với ."

Lý Hàn Tân khổ: "Cụ ông thật ... cớ đề phòng như ."

Nửa câu , gã một cách mơ hồ.

Mạnh Đường rõ, cũng ý định hỏi, thẳng: " còn việc, đây."

"Đợi ." Lý Hàn Tân cản cô , " cứ nhất quyết bám lấy em , tiểu sư , mà trường các em mời làm Cố vấn truyền thừa di sản văn hóa phi vật thể."

Mạnh Đường sửng sốt: "Danh xưng ... trường học bảo làm gì?"

Lý Hàn Tân : " tham gia giảng dạy thường ngày, sẽ tham gia hướng dẫn đồ án nghiệp liên quan đến điêu khắc gỗ, cùng với các hội thảo học thuật và làm giám khảo triển lãm thủ công mỹ nghệ."

Mạnh Đường gật đầu, chào tạm biệt gã.

Lý Hàn Tân híp mắt , cô thật sự quan tâm chút nào ?

Ăn cơm xong trở về ký túc xá, nhóm Tạ Linh Âm đang bàn về chuyện nghỉ lễ Tết Dương lịch.

Điện thoại vang lên một tiếng, Ngụy Xuyên gửi đến một tin nhắn.

Hỏi Mạnh Đường Tết Dương lịch về nhà .

Chuyện hình như chẳng liên quan gì đến , cô trả lời.

Ngụy Xuyên cảm thấy kỳ lạ, liên tục hỏi thêm vài , Mạnh Đường đều đáp.

từ nhà thi đấu đến nhà ăn, tùy tiện tìm một chỗ xuống, lướt xem lịch sử trò chuyện với Mạnh Đường, nghi ngờ chọc giận cô ở .

Hai ba ngày gặp, tin nhắn cũng thèm trả lời.

lúc , mấy nữ sinh tới bàn ăn phía , xuống bắt đầu bàn tán:

"Trường mới mời một Cố vấn truyền thừa di sản văn hóa phi vật thể, trai cực kỳ, các ?"

"Tớ , Lý Hàn Tân chứ gì, đây từng mở tọa đàm ."

"Khí chất đỉnh thật sự, bao nhiêu nữ sinh thích , chặn đường xin WeChat mà đều từ chối."

" ngày nào cũng tìm Mạnh Đường khoa Điêu khắc, hai họ đang quen đấy."

"Thật đùa ? Hai họ cách sáu bảy tuổi lận mà?"

"Sáu bảy tuổi chứ sáu bảy mươi , đổi tớ, tớ cũng sẵn lòng."

Đũa Ngụy Xuyên khựng , Lý Hàn Tân đến Học viện Mỹ thuật làm cố vấn di sản ?

kiếp, gã nhắm Mạnh Đường mà đến ?

Mất sạch khẩu vị, Ngụy Xuyên đặt đũa xuống, ngón tay gõ thoăn thoắt điện thoại: “ rảnh ? chuyện với .”

Kiên nhẫn đợi mười phút, Ngụy Xuyên dứt khoát gọi điện thoại thoại qua.

Mạnh Đường bắt máy, hỏi chuyện gì.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...