Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hóa Ra Chúng Ta Đều Mắc Căn Bệnh Mang Tên Tương Tư Đối Phương

Chương 91

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

" thì cứ tỏ tình với cô ," Mạnh Đường nhỏ giọng lầm bầm, "Kéo theo làm gì."

" mắt ." Ngụy Xuyên gõ nhẹ lên mặt bàn, " cho , còn thích Hứa Hạc Thanh ?"

Mạnh Đường ngước mắt lên, va một mảng màu mực thâm trầm, ánh mắt mang theo sự sắc bén như thấu cô.

Mạnh Đường rũ hàng mi xuống, che giấu sự hoảng loạn dâng lên trong chốc lát.

"Vẫn còn cảm giác ?" Ngụy Xuyên bật một tiếng khẽ cực kỳ nhạt nhòa từ trong cổ họng.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

" cùng ." Ngụy Xuyên cố tình tỏ bướng bỉnh.

"... thể hỏi một câu tại ?"

Ngụy Xuyên cợt nhả ghé sát , bắt đầu hươu vượn: " nghĩ xem nhé, hai cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì chia sẻ, nếu một thất bại một thành công, thì với tư cách bạn , đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn quá hời còn gì."

Rốt cuộc tỏ tình , Mạnh Đường thực bao giờ thực sự quyết định.

mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực thời gian để bận tâm chuyện nữ nhi tình trường.

Ngụy Xuyên lẽ thật sự căng thẳng, cũng sợ từ chối.

Quen lâu như , cứ coi như làm chứng cho .

Mạnh Đường nhếch môi với : ", cùng ."

Ngụy Xuyên "ừ" một tiếng, rũ mắt chằm chằm lớp bọt sữa tách cà phê, kỳ lạ, hề cảm giác phấn khích sắp tỏ tình.

Ngẩn ngơ một lúc lâu, Ngụy Xuyên với Mạnh Đường: "Ngày mai thứ Bảy, cùng đến tiệm hoa nhé."

Mạnh Đường vốn định từ chối, đổi ý định, gật đầu.

Mười phút , hai giải tán, Mạnh Đường về ký túc xá, bàn nghiên cứu về điêu khắc gỗ thời nhà Thanh, điện thoại vẫn đang kết nối, đầu dây bên Mạnh Ngộ Xuân.

"Ông nội, ông nghĩ cháu thể phục chế ?"

Mạnh Ngộ Xuân : "Cháu do ông dạy dỗ , cháu nghĩ ?"

Mạnh Đường lập tức lòng tin: "Cháu thể."

" theo Lý Hàn Tân, chỉ bàn về kỹ nghệ, đừng chuyện tình xưa nghĩa cũ." Ông cụ nhịn dặn dò một câu.

Mạnh Đường đáp: ", cháu , ông giữ gìn sức khỏe nhé."

Sáng hôm , Mạnh Đường nhận lời mời Ngụy Xuyên.

tự lái xe, đưa cô đến một tiệm hoa cao cấp, bảng hiệu treo một dòng chữ tiếng Pháp, Mạnh Đường chữ đó.

Cô nâng cánh tay huých nhẹ Ngụy Xuyên, hỏi ý nghĩa gì.

Ngụy Xuyên nghiêng , ghé sát tai cô : " tiếng Pháp, câu ."

thở ẩm nóng vương vấn một thoáng tan , Mạnh Đường kéo giãn cách giữa hai , hỏi: "Ý nghĩa gì?"

" nghĩa vẻ rực rỡ phù du."

Ngụ ý , Mạnh Đường ngẩng đầu một lúc lâu.

Ngụy Xuyên giục cô: " thôi."

Mạnh Đường "ừ" một tiếng, cùng bước lên bậc thềm.

Trong tiệm sử dụng hệ thống chuông, cửa kính cảm biến trọng lực lập tức mở , giải phóng một mùi hương thanh mát.

Ánh sáng trong tiệm bố trí tinh tế, tự nhiên dẫn dắt hai đến khu vực hoa theo chủ đề mùa, tất cả đều trưng bày theo tông màu.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/hoa--chung--deu-mac-can-benh-mang-ten-tuong-tu-doi-phuong/chuong-91.html.]

Trong khí lơ lửng lớp sương mù mỏng mịn, Mạnh Đường cảm thấy dễ chịu.

Ngụy Xuyên hiệu cho nhân viên cửa hàng đợi một chút, hỏi Mạnh Đường: " thích hoa gì?"

Mạnh Đường sửng sốt: " hỏi ?"

"Ừ." Ngụy Xuyên gật đầu, " làm phép so sánh."

Mạnh Đường lướt mắt qua, thu tầm mắt sắc xuân ngập tràn, cô chọn , dứt khoát :

"Đều cả, Linh Âm thích tông màu ấm, xem qua album ảnh ?"

Nhân viên cửa hàng bước tới, hỏi Ngụy Xuyên đối tượng tặng hoa.

Ngụy Xuyên liếc Mạnh Đường, : "Dùng để tỏ tình."

Nhân viên cửa hàng chuyển ánh mắt sang Mạnh Đường, mỉm hỏi: " cần tạo cảm giác bất ngờ ạ?"

Con gái chắc đều thích nhỉ? Ngụy Xuyên mơ hồ gật đầu.

Nhân viên cửa hàng mỉm hướng dẫn Mạnh Đường: "Mời cô qua bên ."

cần cô theo góp ý, Mạnh Đường vui vẻ tận hưởng sự nhàn rỗi, ngay ngắn ghế sofa, lấy điện thoại xem thông tin về tượng Quan Âm mà Lý Hàn Tân gửi bổ sung cho cô.

Nhân viên cửa hàng mỉm hỏi Ngụy Xuyên: "Hai bạn sinh viên ?"

" ." Ngụy Xuyên gật đầu, " ?"

Nhân viên cửa hàng gật đầu: " ạ, bạn nữ cùng họ gì ?"

"Họ Mạnh." Ngụy Xuyên hiểu, hỏi cái làm gì?

" thế ạ, tiệm chúng em nhiều cách chọn hoa, nếu để tỏ tình, em khuyên nên chọn thiết kế riêng, mức giá cũng chia làm ba loại, thể xem qua."

Ngụy Xuyên lướt qua cuốn sổ, chỉ mục thiết kế riêng mức cơ bản: "Cái ."

Đây mức giá trung bình, d.a.o động từ hai ngàn rưỡi đến năm ngàn, vẫn sinh viên, thích hợp quá phô trương.

Nhân viên cửa hàng hỏi: "Cô Mạnh thích màu gì ạ?"

Ngụy Xuyên tưởng đang tán gẫu với , giống như kiểu tài xế taxi chuyện với hành khách , liền trả lời:

"Màu xanh lá cây , quần áo mùa hè đều tông màu ."

"Cô Mạnh học chuyên ngành gì ạ?"

"Khoa Điêu khắc, điêu khắc gỗ giỏi lắm, cô xem ?"

Những món đồ Mạnh Đường điêu khắc cho , đều chụp ảnh .

Nhân viên cửa hàng nỡ làm mất hứng, mỉm xáp gần.

Album ảnh vặn lướt đến một bức ảnh, ngón tay Ngụy Xuyên khựng , bức ảnh chụp đường về trường đêm Giáng sinh.

Chụp nửa góc nghiêng khuôn mặt Mạnh Đường, hoa tuyết bay lả tả, Mạnh Đường trong ống kính rạng rỡ như núi non mùa xuân.

Ngụy Xuyên dám ngẩng đầu nhân viên cửa hàng lấy một cái, ngón tay lướt qua thật nhanh.

Lướt đến con ch.ó vàng lớn và chiếc kẹp sách, hỏi .

Nhân viên cửa hàng: "Chiếc kẹp sách thật đấy, cho em em cũng nỡ dùng."

Ngụy Xuyên đắc ý : " đời chỉ một chiếc duy nhất thôi đấy."

Nhân viên cửa hàng tâng bốc thêm vài câu, tiếp tục hỏi: "Cô Mạnh thích bài hát nào ạ?"

Ngụy Xuyên lắc đầu: " nhạc trẻ, cô và ông nội cô đều thích mấy điệu hát dân gian ê a."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...