Hóa Ra Người Yêu Cũ Vẫn Yêu Tôi
Chương 4: Hóa Ra Người Yêu Cũ Vẫn Yêu Tôi
mở nắp hộp: “ tự .”
“Ồ, cả cua kìa! Và cả món chả thịt viên kho yêu thích của nữa.”
Giang Nhượng nuốt nước bọt: “Thơm quá.”
“Đội trưởng, ăn cùng nhé. Đào Đào mang nhiều đồ ăn quá, kh thể ăn hết.”
ngẩn , trai vốn là luôn bảo vệ phần ăn, nay lại chủ động mời khác.
Điều bất ngờ hơn nữa là Lục Hoài Chinh, thói quen sạch sẽ, lại đồng ý.
“Được, cảm ơn.”
vô thức giải thích: “Cái bình giữ nhiệt này là mới mua, lần đầu dùng nên sạch sẽ.”
Vừa dứt lời.
Lục Hoài Chinh ngước lên, ánh mắt đen nhánh liếc một cái.
quay l từ tủ ra một bộ bát đũa.
ngồi bên cạnh, im lặng hai ăn.
Trong lòng thầm nhủ: “Ăn nh lên, ăn nh lên, còn l bình giữ nhiệt về nữa.”
ăn từ tốn, động tác chậm rãi.
Ánh mắt lại kh tự chủ mà dừng lại trên gương mặt nghiêng gọn gàng của .
trai trêu: “ hôm nay lại kiên nhẫn đợi ăn xong thế? Bình thường để đồ xuống là em luôn mà.”
Vì Lục Hoài Chinh ở bên, bất giác hạ giọng: “Bà bảo em mang bình giữ nhiệt về.”
“Vừa nãy cứ đội trưởng chằm chằm vậy?”
Nghe đến đó, Lục Hoài Chinh liếc mắt , ánh sâu thẳm.
cảm th nóng bừng hai má.
Lúc này thật sự chỉ muốn l kim mà khâu cái miệng của Giang Nhượng lại.
Cố cười nhạt, giọng chút căng thẳng: “Em chỉ vu vơ thôi, làm gì mà chằm chằm khác?”
“ đ, tận ba phút luôn. tự nhiên mặt lại đỏ thế kia? Bị sốt à?”
“Im ngay, nói thêm câu nào là em cạch kh bao giờ mang cơm cho nữa!”
6
Cả tháng sau kh đến đồn cảnh sát mang cơm nữa.
Đến khi trai để ý, hỏi : “Giận hả?”
màn hình tivi, mặt kh cảm xúc: “Kh .”
“Thế dạo này kh mang cơm khuya lên cho ?”
“Tại em lười.”
Ngay giây sau, tài khoản nhận được một ngàn tệ từ Alipay.
Mắt lập tức sáng lên, vui vẻ hỏi: “ trai yêu quý, tối nay muốn ăn gì?”
Giang Nhượng lười biếng ngả trên ghế sofa, giọng như chủ: “Tôm hùm đất.”
giơ ngón tay cái: “Kh vấn đề.”
Gió đêm mát lạnh, đồn cảnh sát cách nhà kh xa, bộ đến.
Đến nơi, văn phòng chỉ một trai.
Lục Hoài Chinh kh ở đây.
“Vị gì thế?”
“Vị cay.”
“Dí sát như vậy nước miếng sắp chảy ra .”
nhăn mặt tỏ vẻ chán ghét.
“ lại bộ đến?”
“Vì gần, lười lái xe.”
“Còn một tiếng nữa là tan làm, chờ xong cùng về.”
“Kh đâu, phim em đang theo dõi sắp chiếu .”
Giang Nhượng l từ ngăn kéo ra một cái iPad, mở mật khẩu đưa : “Ghế bên cạnh trống, em ngồi đó xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoa-ra-nguoi-yeu-cu-van-yeu-toi/chuong-4-hoa-ra-nguoi-yeu-cu-van-yeu-toi.html.]
“Em kh dám ngồi.”
“Đội trưởng về , yên tâm .”
“Vậy thì được.”
Xem được một lúc, cửa văn phòng bỗng mở ra.
“Đội trưởng, quay lại à?”
bật dậy, hơi bối rối.
Lục Hoài Chinh mím môi: “Quên chìa khóa.”
“Đội trưởng, em gái đang ngồi chỗ xem phim.”
“Xem .”
gượng cười, khẽ nói cảm ơn.
Biết ý, lùi qua một bên, nhường chỗ để tìm chìa khóa.
Khoảng cách gần khiến ngửi được mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng từ .
Kh thích lắm, nhíu mày, lại dịch ra xa.
tìm được chìa khóa trong ngăn kéo.
Lúc đóng ngăn lại, cầm thêm một hộp sô-cô-la, đặt lên bàn trước mặt , kh nói gì.
ngẩn , nhận ra.
“Cho à?”
“Kh ?”
“Ồ…”
Là hiểu lầm .
“Cho em, thích thì cứ l, kh ăn đâu.”
xuống, đó là loại sô-cô-la thích nhất.
Vị dừa.
Mỗi lần siêu thị cùng Lục Hoài Chinh đều mua nó.
“Cảm ơn .”
“Kh gì.” Giọng kh ấm cũng chẳng lạnh.
Nhưng so với lần gặp đầu tiên, đã đỡ xa cách hơn nhiều.
Đi c tác một tuần, vừa về đã nhận được cuộc gọi từ bên quản lý tòa nhà, báo rằng đường ống nước tầng trên bị vỡ.
Vội vàng trở về, phát hiện nhà đã ngập trong nước, một số đồ đạc đã ngấm nước, hỏng cả .
Thái dương giật liên hồi.
trai đang c tác, ra ngoài tỉnh ều tra, chưa biết khi nào mới về.
Nhà kh thể ở được nữa, đành tìm khách sạn tạm trú.
n tin cho :
“ ơi, khi nào về vậy? Nhà bây giờ thể chèo thuyền được .”
đính kèm một video quay lại cảnh trong nhà.
Đến tối mới đọc tin n.
Một cuộc gọi video đến ngay sau đó.
“Đào Đào, em đang ở đâu vậy?”
báo tên khách sạn.
“Nhà giờ kh thể ở được nữa, sửa lại hoàn toàn.”
tức giận đến mức chửi thề: “Mẹ nó, đây là nhà mới, chuẩn bị để cưới vợ đ!”
Phía sau vang lên một giọng nói cảnh cáo lạnh lùng: “Đừng chửi bậy.”
Lục Hoài Chinh đang ở phía sau, vừa cởi tất, quần dính đầy bùn đất, cằm lún phún râu.
vẻ mệt.
chuyển camera ra ngoài cửa sổ, tránh để lộ mặt.
Nhỏ giọng hỏi: “, đang ở chung với đội trưởng à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.