Hoa Tàn Trên Vách Núi
Chương 10:
Trái tim Văn Ngạn Từ đột nhiên nhói đau một cái, giống như bị thứ gì đó sắc nhọn đ.â.m xuyên qua.
Nguyễn Kiến Vi th thẩn thờ, ấm ức kéo kéo tay áo : “ Ngạn Từ, kh muốn ở bên cạnh bảo vệ em ?”
Văn Ngạn Từ bừng tỉnh, đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, trầm giọng nói: “Kh .”
nghe th chính nói: “ thể bảo vệ nhị tiểu thư, là vinh hạnh của .”
Nhưng tại khi nói câu này, trong đầu toàn là ánh mắt cuối cùng của Nguyễn Vụ Lê ? Bình thản, thờ ơ, giống như đang một xa lạ.
“Tuyệt quá!” Nguyễn Kiến Vi reo hò một tiếng, thân mật ôm l cánh tay : “Vậy bây giờ chúng ta mua sắm ! Em muốn mua váy mới~”
Văn Ngạn Từ máy móc theo ả ra ngoài.
Đây kh là ều luôn mong muốn ? thể quang minh chính đại bảo vệ Nguyễn Kiến Vi, kh cần mượn thân phận bảo vệ của Nguyễn Vụ Lê để ả từ xa nữa.
Còn về Nguyễn Vụ Lê...
Cô từ nhỏ đã bắt nạt Nguyễn Kiến Vi, bây giờ cũng tốt, ít nhất kh còn ai làm hại Vi Vi nữa.
Sự nu chiều của Văn Ngạn Từ dành cho Nguyễn Kiến Vi gần như đã đạt đến mức khiến ta phẫn nộ.
Với tư cách là bảo vệ, tháp tùng Nguyễn Kiến Vi mua sắm, ăn cơm, xem phim. ả chỉ cần bu lời nói muốn ăn bánh ngọt của tiệm lâu đời ở phía Tây thành phố, liền đích thân xếp hàng từ ba giờ sáng để mua; ả mua sắm mệt , liền quỳ một chân xuống xoa bóp mắt cá chân cho ả, chẳng màng đến ánh mắt kinh ngạc của những xung qu.
Với tư cách là Thái t.ử gia nhà họ Văn, Nguyễn Kiến Vi thích mẫu trang sức cao cấp mới ra lò của hãng nào đó, liền âm thầm sai mua đứt cả bộ sưu tập gửi đến trước mặt ả; ả nói thích những ngôi , liền mua cả một vùng trời mang tên ả; ả nói kh vừa mắt nào, ngày hôm sau đó sẽ biến mất khỏi giới thượng lưu.
Đám em trong hội đều nói, Văn Thái t.ử ngã ngựa , ngã vào tay nhị tiểu thư nhà họ Nguyễn.
Lời này kh sai.
Ngày hôm đó, Nguyễn Kiến Vi nhất định đòi đưa ra ngoại thành ngắm hoàng hôn, lúc quay về thì một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía xe của họ.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Văn Ngạn Từ mạnh tay lái vô lăng, đưa vị trí ghế phụ tránh khỏi ểm va chạm, sau đó nghiêng che c cho Nguyễn Kiến Vi.
“Rầm!”
Thân xe bị đ.â.m lật hai vòng, kính vỡ vụn, túi khí bung ra, lưng của Văn Ngạn Từ đập mạnh vào cửa xe, những mảnh kim loại sắc nhọn đ.â.m vào da thịt, m.á.u tươi lập tức thấm đẫm chiếc áo sơ mi.
Nhưng cánh tay vẫn che chở vững vàng cho trong lòng, kh để ả bị thương dù chỉ một chút.
“ Ngạn Từ!” Nguyễn Kiến Vi sợ đến mức mặt cắt kh còn giọt máu, run rẩy chạm vào khuôn mặt đầy m.á.u của : “... chảy m.á.u ...”
Văn Ngạn Từ muốn an ủi ả, nhưng vừa mở miệng đã ho ra bọt máu.
Trước khi ngất , chỉ nghe th tiếng khóc nức nở của ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoa-tan-tren-vach-nui/chuong-10.html.]
Lúc tỉnh lại, đập vào mắt là trần nhà trắng toát của bệnh viện.
Nguyễn Kiến Vi đang gục bên giường ngủ gật, nghe th tiếng động liền lập tức nhào tới ôm l : “ làm em sợ c.h.ế.t khiếp! ngốc thế hả!”
Nguyễn Kiến Vi khóc như hoa lê gặp mưa: “Bác sĩ nói th sắt đ.â.m vào, chỉ lệch một tấc nữa là trúng tim !”
vẫn dịu dàng như cũ: “Đừng khóc, đây là việc nên làm.”
“ đối xử với em tốt quá...” Nguyễn Kiến Vi ngước đôi mắt đẫm lệ: “Rõ ràng là bảo vệ của chị gái, vậy mà những năm qua vẫn luôn âm thầm chăm sóc em...”
“Còn nhớ lần em bị sốt, đã đội mưa chạy khắp thành phố mua bánh đậu đỏ cho em...”
Hôm đó trời mưa như trút nước, đã tìm bên ngoài suốt năm tiếng đồng hồ, lúc về toàn thân ướt sũng, nhưng vẫn đưa được túi bánh đậu đỏ nóng hổi đến Nguyễn trạch.
“Còn cả sinh nhật năm ngoái của em, chỉ một câu nói bâng quơ muốn sợi dây chuyền phiên bản giới hạn kh bán ra ngoài, đã tham gia cuộc đua xe t.ử thần...”
“Điều khiến em cảm động nhất là b hoa trên vách đá Vọng Nguyệt đó... nơi nguy hiểm như vậy, vì hái hoa cho em mà đến mạng cũng chẳng cần...”
“Cho nên...” Nguyễn Kiến Vi mong chờ : “Tại lại đối xử tốt với em như vậy?”
“Bởi vì...” há miệng, nhưng câu “ thích em” lại nghẹn ở cổ họng.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng là c xe cho ả, hái hoa cho ả, thậm chí xăm tên ả, nhưng khi thực sự muốn nói ra lời đó, trái tim lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến mức kh thở nổi.
“Ba ngày sau em rảnh kh?” Cuối cùng chuyển chủ đề, “ chuyện muốn nói với em.”
Mắt Nguyễn Kiến Vi sáng lên: “Chuyện gì thế ?”
“Đến lúc đó em sẽ biết.” gượng cười.
Nguyễn Kiến Vi còn muốn hỏi dồn, nhưng ện thoại đột nhiên reo lên.
ả thoáng qua màn hình hiển thị cuộc gọi, biểu cảm lập tức trở nên hoảng loạn: “ Ngạn Từ, em việc trước đây!”
Kh đợi Văn Ngạn Từ phản ứng, ả đã chộp l túi xách lao ra khỏi phòng bệnh.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, nụ cười của Văn Ngạn Từ biến mất.
trần nhà, đột nhiên nhớ lại một t.a.i n.ạ.n xảy ra nửa năm trước
Lúc đó vẫn còn là bảo vệ của Nguyễn Vụ Lê, trong một sự kiện thương mại đã bị tấn c.
Để bảo vệ cô, vai bị vũ khí sắc nhọn rạch một đường sâu đến tận xương.
“Văn Ngạn Từ mẹ nó bị ên à!” Nguyễn Vụ Lê ngay lập tức bùng nổ, đỏ mắt quát mắng : “Ai cho c hả? Ai mượn c hả!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.