Hoa Tàn Trước Điện
Chương 2: Máu Nhuộm Chiếc Khăn Đỏ
Lãnh cung Tiêu Phòng phủ đầy sương lạnh khi bình minh chưa kịp lên.
Tiếng gió thổi qua những kẽ hở mục nát, rít bên tai như lời thì thầm của oan hồn xưa cũ. Thẩm Tình Nguyệt cuộn trong góc phòng, chăn kh , chỉ mảnh áo lót mỏng m, run rẩy như chiếc lá cuối thu chực rơi.
Nàng kh ngủ. Cơn sốt đã qua nhưng tàn dư để lại khiến đầu óc nàng mơ màng, lòng n.g.ự.c nặng trĩu. Nàng ôm bụng, nơi cơn đau thắt lại từng cơn, như ai đó đang dùng móng tay cào xé từ bên trong.
Khi cung nữ già quay lại với bát cháo nguội, ánh mắt vừa th nàng liền hoảng sợ.
"Nương nương, … chảy máu…"
Tình Nguyệt khựng lại, ánh mắt dừng ở vạt áo. Một mảng đỏ sẫm loang lổ nhuộm vạt lụa, kéo dài xuống nền đất. Mùi t tưởi lập tức tràn ngập.
Nàng kh hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho đến khi một cơn đau dữ dội khiến toàn thân nàng cong lại như tôm.
“Đứa trẻ…” – nàng thì thào, sắc mặt tái nhợt.
Là con của nàng và – vị hoàng đế m.á.u lạnh kia. Dù chưa từng l một đêm ân sủng thực sự, nhưng đêm động phòng đó, vẫn lạnh lùng chiếm l nàng như để khẳng định quyền sở hữu.
Nàng kh hận vì ều đó. Nàng từng nghĩ: thể chỉ cần mang thai, nàng sẽ được giữ lại, dù là vì long tự, cũng thể là một cơ hội.
Nhưng giờ đây, thứ duy nhất còn lại – niềm hy vọng mong m – đang tuột khỏi tay nàng, cùng dòng m.á.u ấm nóng đang chảy ra từng chút một trên nền gạch lạnh.
"Đi… gọi ngự y… cầu xin họ… cứu con ta…"
Cung nữ già hoảng loạn chạy , tiếng dép mòn vang vọng cả hành lang.
Thế nhưng ba c giờ trôi qua, kh ai đến.
Kh một ngự y, kh một cung nữ nào dám bén mảng đến lãnh cung.
Chẳng ai quan tâm đến một Chiêu Dung đã bị biếm, chẳng ai dám chống lại thánh chỉ lạnh như băng.
Thẩm Tình Nguyệt gục xuống nền đất, tay níu chặt l chiếc khăn đỏ – thứ duy nhất nàng mang theo từ đêm tân hôn. Máu nhuộm đỏ vải lụa, thấm qua từng sợi chỉ.
Nàng kh khóc.
Chỉ im lặng.
Lặng như một tượng đá sắp vỡ, như một linh hồn đã rời khỏi xác thịt.
Mãi đến khi trời tạnh mưa, một đội thái giám mới xuất hiện trước cổng Tiêu Phòng, dẫn theo một vị ngự y trung niên run rẩy. Nhưng tất cả đã muộn.
Đứa trẻ đã mất.
Ngự y kh dám chẩn mạch quá lâu, chỉ quỳ sụp xuống lẩm bẩm:
"Thần vô năng…"
Tình Nguyệt kh đáp. Nàng trời. Ánh mắt trống rỗng, đôi môi mấp máy như muốn nói ều gì đó, nhưng lại thôi.
Tin tức từ lãnh cung truyền đến nh, nhưng vẫn kh một ai đến hỏi han.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Triệu Mặc – vị hoàng đế vừa đăng cơ nửa năm, còn bận xử lý đám quan thần phương Bắc đang lăm le tạo phản. Đối với , việc một phi tần rơi thai chẳng khác nào cánh hoa rụng trong vườn – kh đáng nhắc tới.
Lúc nội thị truyền tin đến tai, chỉ lạnh lùng gật đầu:
“Thưởng cho ngự y ba lượng bạc. Dặn họ giữ mạng nàng lại, đừng để c.h.ế.t quá dễ dàng.”
kh hề biết, từng lời nói khi , là nhát d.a.o cuối cùng cắt nốt sợi hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng con gái .
Mùa hạ năm đó đến sớm hơn thường lệ. Trời nắng gắt nhưng trong lãnh cung, bóng râm vẫn phủ kín.
Tình Nguyệt vẫn sống.
Nhưng nàng kh còn là nàng của ba tháng trước.
Kh còn ánh mắt biết cười, kh còn dáng ngồi thẳng lưng như cành liễu. Nàng lặng lẽ như cái bóng, ngày ngày dọn dẹp lại căn ện hoang tàn, như thể tự nhốt trong một thế giới chẳng còn gì để níu giữ.
Một lần cung nữ già hỏi khẽ:
“Nương nương, kh nghĩ đến việc ra ngoài ? Nếu xin hoàng hậu…”
Tình Nguyệt bật cười, tiếng cười nhẹ như gió mà lạnh đến thấu xương:
“Xin? Ta còn tư cách để xin ai ều gì ?”
nàng lặng im một lúc, giọng trầm xuống:
“Năm đó ta vào cung là vì phụ thân. Ta đã kh hận. Ta chấp nhận. Nhưng giờ… đứa trẻ đó là của ta. Là thứ duy nhất thuộc về ta. Vậy mà cũng bị cướp .”
Nàng ra cửa sổ, nơi ánh nắng đầu hạ lướt qua rêu phong, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của :
“Nơi này… kh lãnh cung. Mà là mộ phần. Mộ của một nữ nhân từng được gọi là Chiêu Dung.”
Cung nữ già rơi lệ, kh dám nói gì thêm.
Một ngày nọ, ện Tiêu Phòng khách.
Kh của nội đình, càng kh hoàng hậu hay hoàng thượng.
Mà là một tiểu thái giám nhỏ tuổi, tay run run cầm một mảnh gi được giấu kỹ trong tay áo.
lặng lẽ quỳ trước cổng, chờ gần một c giờ mới được cho vào.
Tình Nguyệt nhận l mảnh gi. Vừa qua, toàn thân nàng khựng lại.
Nét chữ quen thuộc. Là của mẫu thân nàng – phu nhân Thừa tướng. Nhưng ều khiến nàng lạnh cả sống lưng chính là dòng cuối:
“Nguyệt nhi, nếu còn sống, hãy trốn khỏi hoàng cung. Cái c.h.ế.t của con… đã được sắp đặt từ khi con bước vào cửa cung.”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt bỗng đỏ rực:
“Đã muốn ta chết… từ trước khi ta kịp sống…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.