Hoa Trà Nở Rộ
Chương 13:
Thư ký hiểu rõ, hai chữ "cô " kia chính là đang ám chỉ Lục Ương Ương.
ta vâng dạ một tiếng, kh dám hỏi thêm nửa lời.
Thư ký đã theo sát Cố Ngôn Việt nhiều năm, từ thuở mới là thừa kế cho đến khi trở thành gia chủ quyền lực của Cố thị. ta cứ ngỡ đã quá hiểu vị sếp trẻ tuổi vốn lạnh lùng, quyết đoán này.
Nhưng đến tận lúc này, ta mới nhận ra hoàn toàn chẳng hiểu gì về tâm tư của đàn này cả.
Rõ ràng trước đây Cố Ngôn Việt trân trọng Lục Ương Ương đến thế, vậy mà khi cưới được về , chỉ sau vài năm đã vứt bỏ như món đồ cũ rách.
ta từng tin rằng mà Cố tổng thực sự yêu là Quan An An.
Thế nhưng Lục Ương Ương vừa nhắm mắt, Quan An An lập tức bị tống vào tù, còn Cố Ngôn Việt lại bắt đầu sống trong sự dằn vặt và hoài niệm về vợ cũ.
Cố Ngôn Việt lặng theo bóng lưng thư ký đang cẩn thận bưng hũ tro cốt ra ngoài.
Trong phút chốc, ta dường như th bóng hình Lục Ương Ương đang dần tan biến vào màn đêm, vĩnh viễn lìa xa cuộc đời .
Bầu trời đêm đen đặc kh một ánh , Cố Ngôn Việt ngước lên, trước mắt chỉ còn là một màu đen u tối, quánh đặc.
ta nhấc đôi chân nặng nề bước về phía trước, cảnh vật xung qu bỗng nhòe , bất thình lình, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Đám vệ sĩ phía sau hoảng hốt, vội vàng lao đến đỡ l thân hình đang đổ gục của .
"Cố tổng! Mau gọi bác sĩ tới đây ngay!"
Cố Ngôn Việt th đất trời quay cuồng, tất cả chìm hẳn vào một bóng tối vô tận.
Căn biệt thự Cố gia sau khi được trùng tu lại tr chẳng khác gì thuở ban đầu, chỉ ều trong sân giờ đây đã phủ kín những cây hoa sơn trà loài hoa mà Lục Ương Ương từng yêu thích nhất.
lẽ kh lâu nữa hoa sẽ nở rộ rực rỡ cả một góc trời, chỉ tiếc rằng thưởng hoa năm nào nay đã chẳng còn.
Ánh mắt Cố Ngôn Việt dán chặt vào những gốc sơn trà nơi góc tường. Từng b tuyết trắng rơi xuống vai, nh chóng thấm ướt lớp áo khoác ngoài của .
"Cố tổng, dì Ngô nói muốn xin phép về quê dưỡng già. Dì gửi lại những mảnh ngọc này, bảo đây là chiếc vòng tay mà phu nhân sinh thời thích nhất." Thư ký bưng chiếc khay đựng những mảnh ngọc vỡ vụn tiến lại gần, dè dặt báo cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoa-tra-no-ro/chuong-13.html.]
Chiếc vòng ngọc mỡ cừu vỡ nát này chính là sính lễ mà đã tự tay tặng cho Lục Ương Ương ngày cưới.
Ký ức của ngày hôm đó lại hiện về rõ mồn một. Chính đã phớt lờ mọi lời giải thích của cô, khăng khăng buộc tội cô một cách tàn nhẫn.
Chiếc vòng ngọc đã vỡ tan, Lục Ương Ương cũng chẳng còn, đoạn tình cảm giữa hai họ cứ thế nứt toác, vĩnh viễn chẳng thể nào hàn gắn lại được nữa.
Ánh mắt Cố Ngôn Việt khẽ d.a.o động, bàn tay bu thõng bên siết chặt thành nắm đấm.
Hồi lâu sau, ta mới run rẩy vươn tay đón l những mảnh ngọc vụn kia. Một b tuyết tình cờ rơi vào lòng bàn tay, tan ra thành vệt nước lạnh thấu xương.
"Đưa thêm cho dì Ngô một khoản tiền nữa ."
Thư ký chút do dự mới nói tiếp: "Dì Ngô nói... bà muốn mang theo cả chủ nhỏ cùng."
Động tác trên tay Cố Ngôn Việt khựng lại trong giây lát. ta từ từ thu tay về, nâng niu đống ngọc nát trong lòng bàn tay như báu vật, giọng nói trở nên nhạt nhẽo: "Cứ để bà mang . vốn chẳng một cha tốt, dì Ngô chăm sóc, thằng bé sẽ ổn hơn."
Kể từ ngày Lục Ương Ương mất, mọi luôn th Cố Ngôn Việt lẻ bóng tại các bữa tiệc, thế là họ lại rục rịch tìm cách đưa những phụ nữ khác đến bên cạnh ta.
Chẳng nói chẳng rằng, Cố Ngôn Việt trực tiếp ra tay khiến c ty của những kẻ ý định mai mối đó phá sản tận gốc. Từ đó về sau, kh một ai dám ho he nhắc lại chuyện này nữa.
Cố Ngôn Việt lao đầu vào c việc như kẻ ên, tính cách ngày càng lạnh lùng vô cảm, thủ đoạn trên thương trường cũng trở nên tàn nhẫn đến đáng sợ.
Đôi khi mượn rượu để tìm quên, lại tìm đến Phật đường – nơi đặt hũ tro cốt của Lục Ương Ương – cứ thế ngồi thẫn thờ ở đó suốt cả đêm dài.
Năm thứ hai sau khi Lục Ương Ương ra , cơ nghiệp của nhà họ Cố đã bành trướng ra quy mô toàn cầu.
Cố Ngôn Việt dẫn theo đoàn c tác sang nước Y, đúng thời ểm nhiều khu vực tại đây đang hứng chịu thiên tai lũ lụt.
Sau khi nước rút, hàng loạt tuyến đường bị sạt lở và hư hại nghiêm trọng.
Đoàn xe chầm chậm lăn bánh trên những cung đường gồ ghề.
"Cố tổng, qua khỏi thị trấn phía trước là chúng ta sẽ tới thành phố L." Thư ký ngồi ở ghế phụ quay đầu lại báo cáo lịch trình.
Cố Ngôn Việt đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nhiên khẽ mở miệng: "Thành phố L ... đó là nơi cô thích nhất."
Viên thư ký sững sờ, mất một lúc mới phản ứng kịp mà Cố tổng nhắc đến chính là cố phu nhân Lục Ương Ương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.