Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 1101: Bên dưới có thứ gì
Vốn dĩ ta định khống chế chúng, bắt chúng dẫn đường ra khỏi nơi quái quỷ này. Kh ngờ ta vừa xuất hiện chúng đã liều mạng x lên, ta đành g.i.ế.c sạch.
Đợi ta giải quyết xong hai con ác quỷ thì Tô Vũ đã bắt đầu xử lý vết thương cho năm kia. Ta chỉ thể giúp cô “hộ pháp”, đề phòng lại quỷ quái nào mò tới qu rầy. Nhưng năm này bị thương quá nặng, khiến Tô Vũ tốn kh ít thời gian, từng một đều băng bó cẩn thận. May mà cuối cùng đều cứu được về, chỉ ều toàn bộ t.h.u.ố.c men và dụng cụ trị thương của chúng ta đều đã dùng hết sạch.
Xử lý xong thì trời đã tối. Ban đêm trong Rừng Quỷ lạnh lẽo đến thấu xương, lại còn dậy lên thứ sương mù đỏ như máu, cực kỳ phiền phức che hết tầm , cái gì cũng kh th.
Tô Vũ lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm. Với cô , cứu được năm kia đúng là chuyện tốt lớn bằng trời.
Nhưng ta thì chẳng ý định tr nom họ suốt đêm. Giúp họ giải quyết đại địch, lại còn cứu mạng họ, như vậy đã đủ là đại ân đại đức . Vào cái Rừng Quỷ này đã quá lâu, ta nghĩ cách rời khỏi đây.
Tô Vũ hơi kh muốn, nhưng ta thì nhất quyết kh ở lại tr họ. cô cũng hết cách, đành dùng thuật pháp của Thiên sư bày cho họ một tấm trận, để tránh bị quỷ quái tấn c. Nhưng nếu gặp ác quỷ quá mạnh thì cũng kh cứu nổi.
Bố trí xong trận pháp, chúng ta lập tức bỏ lại họ rời . Sống được hay kh thì tùy vào mạng của họ. Vốn dĩ ta đã chẳng thiện cảm gì, lần này đã nhân nhượng đến mức tận cùng . biết lần đầu ta đề nghị tr đêm để họ nghỉ, còn bị châm chọc đủ kiểu. Lần này ta tuyệt đối kh ở lại nữa, xoay bỏ kh hề do dự. Nếu kh vì muốn bắt vài con quỷ lớn dẫn đường, thì ta còn lâu mới quay lại đây.
Đi khỏi đó , ta và Tô Vũ tiếp tục lên đường, nhưng kỳ lạ tối nay vậy mà kh l một con quạ nào. Cảm giác như chúng đang tụ tập bay về một hướng nào đó. Cái khu rừng vốn âm u rợn , vậy mà hôm nay lại tốt hơn nhiều so với đêm trước. Khi trước cứ mười bước là nghe tiếng ma khóc quỷ gào đầy đáng sợ, còn lần này lại chẳng gì cả, giống như trong Rừng Quỷ đã xảy ra chuyện gì, toàn bộ quỷ khí đang tụ về một phía khác.
“Khoan đã, hình như gì đó.” Tô Vũ nhắm mắt lại, tựa như đang cảm nhận ều gì. La bàn trong tay cô ên cuồng rung lắc, kim chỉ như đang bị động kinh.
“Kh biết vì , quỷ khí đang ên cuồng tụ về một hướng khác.” Tô Vũ nói, sang phía tây. Kh chỉ quỷ khí, ngay cả quạ cũng vậy tất cả đều đang bay về hướng tây, như thể ở phía bên kia rừng đang xảy ra chuyện lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1101-ben-duoi-co-thu-gi.html.]
“Đi, qua đó xem.” Ta nói lập tức nắm l tay Tô Vũ, chạy theo hướng quỷ khí. Mỗi bước tới gần, la bàn lại rung mạnh hơn. Chẳng m chốc, la bàn hoàn toàn tê liệt, kh nhúc nhích nữa quỷ khí quá mạnh khiến nó bị vô hiệu.
Chẳng lẽ trong Rừng Quỷ còn thứ quỷ mạnh hơn? Thú vị đ! Lại thứ dẫn đường .
Ta và Tô Vũ như th hy vọng, chẳng dám dừng một giây, lao thật nh. Chạy khoảng nửa tiếng, chúng ta tới một bãi mộ loạn. Xung qu toàn là mộ nứt vỡ, tr như một cái huyệt loạn táng, quan tài bị lật ra khỏi đất, dựng đứng lên. Một đám lớn quạ tụ trên đó, kêu quang quác, đôi mắt đỏ ngầu trừng thẳng vào hai kẻ ngoài như bọn ta, ánh mắt chẳng khác gì ánh mắt con . Xung qu đầy bóng quỷ chập chờn, quỷ khí như sương mù lơ lửng giữa kh trung. Đám bóng quỷ đều chui xuống dưới, chẳng thèm để ý đến bọn ta.
Ta và Tô Vũ nhau, đồng th nói: “Bên dưới!”
Kh sai tổng bộ của Rừng Quỷ, thể nằm dưới bãi mộ loạn này. Ta cảm nhận rõ rệt một luồng quỷ khí bạo động cực mạnh bên dưới. Tất cả lũ quỷ đều chui xuống đó, như thể đáp lại lời triệu hoán của ai đó. Ngay cả đám quạ trước mắt cũng vậy.
Nhưng vấn đề là ta và Tô Vũ xuống đó bằng cách nào? Đây là lòng đất, chúng ta là , đâu quỷ mà chui xuống một cái là được. Nhảy xuống thì chẳng hóa ra gãy cổ à? Ta đâu đầu sắt đâu.
“Đã xuống kh được, vậy dụ đám quỷ dưới đó lên.” Ta nhíu mày nói. Nếu kh đoán sai, kẻ đứng sau tất cả ở Rừng Quỷ chính là ở đây!
“Được.” Tô Vũ gật đầu. Dù nơi này quỷ quá nhiều, hại kh ít, dẹp được thì là phúc.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một bóng quỷ như pháo đạn lao vọt lên trời, kèm theo một luồng quỷ khí đáng sợ. Vô số quỷ phía sau cũng lao lên theo với tốc độ như cuồng phong, bay thẳng vào kh trung. Cả bầy quạ cũng quang quác bay theo. Trong nháy mắt, bầu trời đen kịt, nhưng chỉ một cái chớp mắt tất cả đều biến mất. Toàn bộ quỷ ảnh và quạ… sạch bóng.
“Cái… chẳng lẽ sợ ta đến vậy ?” Ta gãi đầu, khó hiểu. Ta còn chưa ra tay mà? Chạy sạch như vậy? Là ? Ta và Tô Vũ đều ngu ngơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.