Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 1447: Giao trong mộng
Con bạch giao long kia mất một chân, đứng đối diện ta, kh nói một lời nào, cứ như một bức tượng.
Ta hỏi một câu: “Ngươi là Thu Thủy ?”
kh trả lời, vẫn lặng lẽ ta. Kh đúng, đang cánh tay của ta. Ta bắt đầu hoảng. Cánh tay này vốn là của , nếu đòi lại thì làm ? Trả lại cho ư?
vẫn kh nói gì, chỉ chăm chăm cánh tay ta. Ta bắt đầu quay đầu bỏ chạy, cũng kh hiểu vì , chỉ là chút sợ hãi.
kh đuổi theo, nhưng mặc cho ta chạy nh đến đâu, vẫn thể xuất hiện trước mặt ta, đứng đó như tượng đá, kh nói lời nào, đôi mắt tròn vo luôn chằm chằm vào ta.
Ta hỏi rốt cuộc muốn làm gì. Nếu thật sự muốn l lại cánh tay, ta thể trả cho , nhưng ều kiện tiên quyết là sống lại. Nếu kh sống lại, l tay về cũng vô dụng.
Nhưng vẫn kh nói gì. Lần này động , hơn nữa tốc độ cực nh. Đột nhiên “vút” một tiếng, như hồn phách chui thẳng vào cơ thể ta. Ta lập tức cảm th như bị tảng đá nện trúng, toàn thân đau đớn dữ dội, đau đến mức ta hét lớn một tiếng tỉnh mộng.
Ta toát mồ hôi lạnh khắp , quần áo ướt đẫm.
“Gào cái gì mà gào? Sắp đưa ngươi lên đường đ.” Vũ Mộng mắng một câu.
Ta kh để ý đến cô ta, mà liếc về phía quan tài. Quan tài đã được Vũ Mộng mở ra, thể th rõ t.h.i t.h.ể của Thu Thủy. Đôi mắt dường như cũng đang ta, giống hệt trong giấc mơ.
Vũ Mộng hoàn toàn kh phát hiện ra ều đó, vẫn như một cô gái si tình, kh ngừng thì thầm những lời yêu thương. Nhưng Thu Thủy đã là thi thể, kh bất kỳ phản ứng nào.
Ta thở phào một hơi dài. Hóa ra vừa chỉ là mơ. Dọa c.h.ế.t ta . Thu Thủy trong giấc mơ đúng là đáng sợ thật.
Sau khi tỉnh lại, ta nằm ều hòa hồi lâu thử gắng sức, nhưng vẫn kh được. Toàn thân đau nhức dữ dội, hoàn toàn kh thể dùng lực, gần như chẳng khác gì lúc ban đầu. Cứ tưởng nghỉ một chút sẽ khá hơn, ai ngờ kh hề, thân thể vẫn kh hồi phục được. Sau này lão t.ử thật kh dám tùy tiện mời m thứ yêu hồn gì đó nhập thân nữa, quá kinh khủng.
Làm bây giờ? Sắp đến giờ Tý , chẳng lẽ ta thật sự sẽ c.h.ế.t trong tay con xà tinh này ? C.h.ế.t kiểu này ta kh cam lòng! Nhưng dường như cũng chẳng còn cách nào khác, cô ta thừa cơ lúc ta yếu, ta chỉ đành tự nhận xui xẻo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ Tý nh đã tới. Vũ Mộng đặt quan tài của Thu Thủy ở chính giữa, túm ta kéo lại.
cô ta chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp rạch ngón tay ta, nhỏ m.á.u của ta lên Thu Thủy. cô ta bắt đầu làm pháp, dùng ta làm vật tế.
“Lão à, Thu Thủy ca ca của ngươi đã là quá khứ , hiến tế ta cũng vô ích, kh cứu sống được đâu. Chúng ta bỏ cuộc ! Ta làm trâu làm ngựa cho ngươi cũng được, chỉ cần cho ta… ngủ với ngươi là được.” Ta thử lừa cô ta, nhưng kh thành c. cô ta chẳng hề mềm lòng, thậm chí còn kh thèm liếc ta một cái.
“Ta lớn hơn ngươi kh chỉ m trăm tuổi, ngươi gọi ta là lão , nhục ai đ?” Vũ Mộng khó chịu nói, đẩy ta sang một bên. Thu Thủy dính m.á.u ta vẫn nằm yên trong quan tài, thân thể giao long cuộn lại, dường như là do Vũ Mộng cố ý sắp đặt. Vảy lấp lánh ánh lạnh, Vũ Mộng lẩm nhẩm niệm chú, ta kh nghe hiểu một chữ nào.
Kh biết yêu chú hay kh, tr vô cùng quỷ dị. Chẳng bao lâu xung qu nổi lên yêu phong, âm u rợn . Vũ Mộng cũng rạch da , dùng m.á.u để làm pháp.
“Đến lúc lên đường . di ngôn gì kh? Nói , lẽ ta sẽ giúp ngươi thực hiện một nguyện vọng.” Vũ Mộng xem ra cũng khá ‘nhân tính’, trước khi g.i.ế.c ta còn cho ta nói ra một ều ước.
“Nguyện vọng của ta là… thêm mười nguyện vọng nữa.” Ta nói. Lách luật thì ta rành lắm, nếu đèn thần Aladdin rơi vào tay ta, ta vô địch .
“Thôi , cái miệng ch.ó kh nhả được ngà voi. Nói nhảm với ngươi chỉ phí thời gian của lão nương. G.i.ế.c!” Vũ Mộng mất kiên nhẫn, vung tay một cái, lập tức hóa thành một con dao, x lên định c.ắ.t c.ổ ta l máu, muốn dùng hồn ta tế hồn Thu Thủy.
Đúng lúc này, đột nhiên m bóng đen xuất hiện ở cửa hang, dường như kh ít tới.
“Ai đó?” Vũ Mộng lập tức cảnh giác, hét lớn một tiếng. Lúc này cô ta đâu còn tâm trí để ý tới ta, việc bảo vệ t.h.i t.h.ể Thu Thủy mới là quan trọng, sợ bị khác cướp mất.
Hôm đó kh bảo vệ được t.h.i t.h.ể Thu Thủy, để Độc Nhãn Long bọn họ chặt mất một cánh tay, cô ta đã hối hận vô cùng. Lần này g.i.ế.c ta, một nguyên nhân lớn chính là để l lại cánh tay cho Thu Thủy. Tình cảm của cô ta dành cho Thu Thủy dĩ nhiên khác chúng ta, dù đã c.h.ế.t, cô ta vẫn muốn Thu Thủy nguyên vẹn, kh thiếu sót chút nào.
“Xà yêu to gan, dám hại của Mã gia ta, đúng là tự tìm đường c.h.ế.t. Ra đây chịu c.h.ế.t!” Bên ngoài vang lên giọng một phụ nữ. Xem ra là Mã gia tới. Mã Miêu Miêu đã cùng Mã Tư Đình trốn thoát, chắc sau khi quay về lại dẫn Mã gia tới báo thù. Nơi này cách khách sạn kh xa, yêu khí trên Vũ Mộng nặng, hẳn là bị lần theo dấu vết tìm tới.
Hôm đó Vũ Mộng dẫn Mã Miêu Miêu tới quán rượu, bị đám yêu ma quỷ quái sỉ nhục, suýt nữa thì c.h.ế.t. Lần này các cô ta thể kh tìm Vũ Mộng báo thù? Còn cả Xà Vương nữa, Mã gia đâu hạng dễ chọc, thù tất báo!
Vũ Mộng bắt đầu hoảng . Bên ngoài kh biết bao nhiêu , mà Mã gia đối phó với yêu quái lại bài bản. Nếu thua, t.h.i t.h.ể Thu Thủy cũng sẽ rơi vào tay bọn họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.