Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 1603: Hỗn loạn
Châu Nguyệt Đình mất tích đã lâu, kh ngờ lại xuất hiện vào lúc này. Hơn nữa vu thuật của cô dường như đã tiến bộ nhiều. Chiêu vừa thể nói uy lực vô cùng, hiệu quả cực tốt, mạnh hơn trước kia gấp m lần.
“Ở đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Trên đường quay về ta th nơi này dị tượng nên chạy tới.” Châu Nguyệt Đình hỏi ta.
“Đi! Dẫn bọn họ !” Ta đột nhiên quát lớn.
Cho dù Châu Nguyệt Đình gia nhập, cũng tuyệt đối kh đối thủ của đám yêu ma quỷ quái này. Chúng kh chỉ đ mà thực lực cũng kh yếu. Châu Nguyệt Đình tới cũng vô ích, nhiều nhất chỉ cầm cự được chút ít. Chạy mới là cách tốt nhất. Ta kh cách nào, cũng kh thời gian giải thích cho cô.
“Đi? Đi đâu?” Châu Nguyệt Đình hỏi.
Lúc này ta lùi lại m bước, rời xa Minh Uyên, qu một vòng thì phát hiện bọn yêu ma quỷ quái đã giăng thiên la địa võng, căn bản kh đường thoát.
Hơn nữa, khắp trời đều là yêu ma quỷ quái. Cho dù ngươi trốn được ra ngoài, chúng cũng thể truy sát. Chạy thế nào đây?
“Ha ha, còn muốn chạy ? Trở thành một phần của bọn ta , ngươi sẽ kh hối hận đâu, tin ta .” Minh Uyên cười lớn. Nếu ta kh tg được, thì chính là kẻ chiến tg. Ta kh thể chống đỡ lâu, sức mạnh của ta đều là mượn tới, còn của thì kh. Sức mạnh của là thật sự của bản thân, vì vậy ta tốc chiến tốc tg, nhưng ta kh thể phân tâm.
Cùng xuất hiện với Châu Nguyệt Đình còn Trần Hán, tức nhị thúc của A Tinh Lùn, vị quỷ y kia. Ông từng cùng ta xuống núi, sau đó ta để Châu Nguyệt Đình tìm , kh ngờ hai lại cùng xuất hiện.
Ông kh thể c.h.ế.t. Ông mà c.h.ế.t, đứa bé trong bụng Tô Vũ làm ? Hồn chưởng môn kia ta còn tr cậy vào .
Bây giờ, nếu muốn kh c.h.ế.t, muốn trốn thoát, chỉ còn một cách duy nhất: vào Minh Điện.
Hồng Ngũ và Đạo sĩ bộ xương đã vào từ lâu, nhưng đến giờ vẫn chưa ra. Ta kh biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, cũng kh biết họ thế nào, càng kh biết khi nào họ mới ra ngoài.
Ta đ.á.n.h cược thêm một lần nữa. Nếu bọn họ vào được, lẽ còn sống.
Còn ta thì , ta kh biết. thể ta sẽ c.h.ế.t, cũng thể ta sẽ g.i.ế.c được Minh Uyên. Sau đó thế nào, chính ta cũng kh rõ.
“Đi! Vào Minh Điện, mau lên!” Ta hét lớn. Ta kh nắm chắc, nhưng chỉ thể cược một phen. Dù họ thể bị bật ra, thì hiện tại cũng kh còn con đường nào khác.
Châu Nguyệt Đình hiểu ý, tung một đạo chú pháp đẩy lùi nhiều yêu ma quỷ quái, dẫn Mèo Yêu và quỷ y Trần Hán cùng lao về phía Minh Điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1603-hon-loan.html.]
Dù cô vừa mới tới, kh biết Minh Điện là gì, nhưng cô tin lời ta, kh chút do dự x vào.
Nhất định vào được, nếu kh ta kh bảo vệ được các ngươi.
Ta đối phó với Minh Uyên, căn bản kh thời gian cứu họ. Tất cả chỉ thể dựa vào chính họ tự bảo vệ . Nếu họ gặp chuyện, ta sẽ phân tâm, mà một khi phân tâm, ta sẽ thua. Vì vậy, vào Minh Điện chính là cách tốt nhất.
Châu Nguyệt Đình đã vào, còn Quỷ y Trần Hán và Mèo Yêu nữa, nhưng kh chuyện gì xảy ra, họ kh bị b.ắ.n văng ra ngoài.
Lúc này, Minh Uyên lộ ra nụ cười hài lòng. Kh chỉ ta phân tâm, cũng vậy. Chỉ là ta kh hiểu vì lại cười, hơn nữa còn cười vui vẻ đến thế.
“Vào , từ đó tiến vào âm gian, tàn sát bọn chúng. Âm binh âm sai, quỷ tướng tất cả đều c.h.ế.t. Diêm Vương, ta tới đây!” Minh Uyên hét lớn một tiếng, gần như toàn bộ yêu ma quỷ quái đều ùa vào, số lượng khổng lồ khiến ta da đầu tê dại, run sợ kh thôi.
Tên này định làm gì? Thật sự muốn dựa vào Minh Điện để tiến vào địa phủ ?
Điều khiến ta càng kh ngờ tới là đám yêu ma quỷ quái kia cũng thể vào được, hơn nữa tốc độ còn cực nh. Ta hoàn toàn ngây vì chúng lại vào được? Minh Điện này cũng quá phế ? Dù gì đây cũng là nơi Diêm Vương ở. Trước đó ta còn kh vào được, hễ bước vào là bị một lực nào đó đ.á.n.h bật ra, vậy mà bây giờ ngay cả mèo ch.ó gì cũng vào được?
Chẳng lẽ vừa Ấn Diêm Vương cùng Đạo sĩ bộ xương và Hồng Ngũ đã mở ra “c tắc” nào đó ?
Trận chiến giữa ta và Minh Uyên quá kịch liệt, đám yêu ma quỷ quái kh dám lại gần, mà Minh Uyên cũng kh cho chúng lại gần, nếu kh chỉ làm bia đỡ đạn. Chúng tuân theo mệnh lệnh của Minh Uyên, toàn bộ bay vào Minh Điện.
Ta bỗng nhiên lo lắng Châu Nguyệt Đình bọn họ thì ? Còn Hồng Ngũ nữa, liệu họ gặp chuyện kh?
“Hừ, nhóc con, đừng lãng phí thời gian của ta nữa. G.i.ế.c ngươi sớm một chút, khi ta xuống địa ngục còn thể gặp lại ngươi.” Minh Uyên cực kỳ phấn khích, đã kh thể chờ đợi thêm được nữa.
“Hừ, tới ! Chỉ cần ngươi bản lĩnh, ai g.i.ế.c ai còn chưa chắc!”
Ta hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng càng lúc càng thiếu tự tin. Thời gian của ta sắp hết , mà phía ta thì hoàn toàn kh đối thủ, chỉ thể chạy trốn, tất cả đều dựa vào một ta. Ta mà c.h.ế.t, bọn họ cũng sẽ c.h.ế.t, tuyệt đối kh thể tg được Minh Uyên, cho nên ta kh thể thua.
Nhưng đúng lúc này, bỗng hai bóng cũng lẫn theo tiến vào, tốc độ nh, lại còn lén lút. Họ trà trộn vào giữa đám yêu ma quỷ quái. Nhưng với thực lực hiện tại của ta, kh thể thoát khỏi con mắt tinh tường của ta hẳn là Quách Gia, còn một khác ta kh quen.
Ngay lúc đó, lại vang lên một tiếng nổ trầm, một rơi xuống trước Minh Điện, một luồng thi khí xé rách bầu trời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.