Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 1636: Ra rồi
Tần Phong nhân lúc hỗn loạn lén mò tới trước cổng. Tiếng kêu t.h.ả.m và m.á.u thịt khiến con quỷ kia mất lý trí, tạm thời cũng kh phát hiện ra Tần Phong, hơn nữa đã che giấu khí tức sống.
Nhưng cổng nghĩa trang lại đóng chặt, xung qu còn thứ gì đó vây kín. Dù vài khe hở nhỏ, nhưng căn bản kh thể đột nhập, hơn nữa thời gian để lại cho cũng kh nhiều.
Tần Phong ngây . Vậy vào bằng cách nào? đẩy thử cánh cửa, phát hiện cửa kh nhúc nhích chút nào. Điều này coi như khỏi nghĩ, vào là chuyện kh thể.
Tần Phong c.h.ử.i thề một tiếng. Vu Tổ chỉ dạy cách thu hút sự chú ý của con quỷ, nhưng lại kh nói cách vào trong. vất vả lắm mới gom đủ một trăm sống, chẳng lẽ cuối cùng vẫn thất bại ?
Vậy còn lời hẹn với Cao Nghiêm thì ? Chỉ thể thế này thôi ư? Kh, tuyệt đối kh được. kh muốn mất mặt trước mà kính trọng nhất, tuyệt đối kh cho phép.
“Vu Tổ ơi, Vu Tổ, xin hãy chỉ dẫn cho ta. Ta làm thế nào mới thể vào trong cứu ngài?”
Tần Phong đứng trước cổng kh ngừng cầu nguyện, thậm chí còn chắp hai tay lại, giống như một tín đồ thành kính.
Đúng lúc này, đột nhiên dường như lời nói từ trong khe cửa bay ra, trực tiếp truyền thẳng vào đầu Tần Phong.
“Áp mặt vào cửa, niệm hoàn hồn chú, ta thể ra ngoài!”
Tần Phong kh th , nhưng lại như nghe th một giọng nói giọng của Vu Tổ.
Tần Phong mừng rỡ như được thần linh chỉ ểm, lập tức làm theo.
Vu Tổ đúng là Vu Tổ, quả nhiên lợi hại!
Tần Phong áp mặt vào khe cửa, bắt đầu âm thầm niệm hoàn hồn chú. Hoàn hồn chú của tà vu cực kỳ âm hiểm. Lúc này dường như một luồng âm phong thổi tới, gió dữ, tựa như một bàn tay kéo Tần Phong vào trong.
Tần Phong mừng rỡ, thầm nghĩ thật thần kỳ, vậy mà đã vào được, còn chẳng cần mở cửa.
Nhưng còn chưa vui được bao lâu thì đột nhiên cảm th gì đó kh ổn. Khi quay đầu lại, phát hiện dường như vẫn còn ở bên trong, thứ vào… hình như là linh hồn của .
Tần Phong hoảng loạn, kh biết đã xảy ra chuyện gì. Vì hồn của lại vào trong, còn thân xác thì ở bên ngoài? liều mạng muốn quay lại, nhưng vô ích. Hồn thể của nhẹ bẫng, âm phong cuốn l khiến kh thể cử động. Tần Phong gào thét, kêu khóc, rống lên t.h.ả.m thiết, nhưng hoàn toàn kh tác dụng.
bị từ từ kéo , rơi xuống trước một tấm bia mộ, cho đến khi bị đất vùi lấp hoàn toàn, vĩnh viễn kh còn ngày t lên.
“Vu Tổ, cứu ta, cứu ta với! Vu Tổ, cứu mạng!”
Tần Phong liều mạng gào thét, nhưng đã quá muộn, kh còn ai cứu nữa, cho đến khi dần dần biến mất.
Quỷ ma đột nhiên dừng động tác trong tay lại. dường như nghe th tiếng gào thét, rống rít của Tần Phong, trong lòng giật thót một cái, x.é to.ạc đang cầm trong tay ra làm đôi.
Quỷ ma vội quay đầu về phía cổng lớn, lập tức phát hiện một đang áp mặt vào khe cửa, làm những động tác quỷ dị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1636-ra-roi.html.]
“Lớn gan, dám bén mảng tới nghĩa trang!”
Quỷ ma vừa nói vừa lao thẳng về phía Tần Phong, tốc độ nh đến mức mắt thường kh thể th, cực kỳ kinh khủng.
Nhưng Tần Phong còn nh hơn. lập tức lộn m vòng né tránh, quỷ ma vậy mà kh chạm được vào dù chỉ một chút.
Tần Phong nở nụ cười âm lạnh, vặn cổ phát ra tiếng cười ghê rợn:
“Lão nương, cuối cùng cũng trở lại !”
“Là ngươi?”
Quỷ ma kinh hãi. Tất cả đều tại tham ăn mà hỏng việc lớn. đàn bà này quả thật quỷ kế đa đoan, ở bên ngoài mà còn thể ều khiển con từ xa, vậy mà cũng để cho ả trốn ra được, đáng c.h.ế.t!
“Đừng hòng , đêm nay ta sẽ cho ngươi c.h.ế.t ở đây!”
Quỷ ma nổi ên x tới, vô số luồng quỷ khí c.h.é.m thẳng về phía đầu Tần Phong, sức mạnh khiến cây cối và mặt đất xung qu lập tức sụp đổ.
“G.i.ế.c ta? Ha ha, ngươi tư cách đó, nhưng ngươi kh cái đầu đó.”
Tần Phong hừ lạnh một tiếng, bụp một cái bóp nát một lá hắc phù, hình thành một làn sương đen, theo gió mà trốn .
“Đừng hòng chạy!”
Quỷ ma đuổi theo, một chưởng đ.á.n.h tan làn sương đen, há to cái miệng đầy máu, chuẩn bị nuốt chửng Tần Phong sống sượng mới hả cơn hận trong lòng.
Nhưng sương đen tan , bên trong chẳng gì cả, Tần Phong kh ở đó.
“ đâu ? Lại bị ả lừa nữa! Đáng c.h.ế.t!”
Quỷ ma tức giận tột độ, nhưng xung qu đã kh còn bóng dáng Tần Phong, cũng kh biết ả đã đâu. Làn sương đen vừa chỉ là trò che mắt.
Quỷ ma gầm lên một tiếng, trực tiếp xé nát số còn lại, m.á.u chảy khắp đất, giẫm nát cả thịt vụn. Nhưng Tần Phong đã trốn thoát, cũng kh dám đuổi theo, vì sợ trúng kế ệu hổ ly sơn, còn trấn giữ cả nghĩa trang.
“Con đàn bà thối tha, sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến ngươi c.h.ế.t kh chỗ chôn!”
Quỷ ma ên cuồng gầm thét. kh biết ả ta đã trốn ra bằng cách nào, nhưng trong lòng cực kỳ phẫn nộ.
Tần Phong chạy một mạch, với tốc độ khó tin biến mất khỏi khu vực nghĩa trang. bàn tay của , theo bản năng nắm lại một cái, cảm giác xa lạ, một luồng cảm giác yếu ớt dâng lên.
“Cái thân thể rác rưởi thật, nhưng được cái nghe lời. Hừ, Bành Tổ, ta sẽ khiến ngươi đẹp mặt. Mối thù này, ta nhất định báo. Đợi ta đổi sang thân thể tốt hơn, ta sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”
“Ha ha ha…”
Tần Phong cười lớn, dáng vẻ vô cùng đắc ý, nhưng trong mắt lại mang theo oán khí cực lớn, oán khí khiến ta lạnh sống lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.