Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 1671: Nhập mộng

Chương trước Chương sau

“Con quỷ này tr quen quen nhỉ? Hình như ta đã gặp ở đâu , mà lại kh nhớ ra.”

Một quỷ sai gãi đầu nói, suy nghĩ mãi vẫn kh nhớ nổi.

“Mặc kệ , chỉ là một tiểu quỷ thôi, bắt về cho nó đầu t.h.a.i là được. Dù muỗi nhỏ đến m cũng là thịt, thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót.” Quỷ sai kia nói. Quỷ c.h.ế.t thì hoặc xuống địa ngục chịu tội, hoặc đầu thai, trừ phi xếp hàng, nhưng dù thế nào cũng bắt về, quỷ kh được phép xuất hiện ở dương gian.

Nghĩ vậy thì bắt quỷ nào cũng là lập c, chẳng do dự.

“Thả ta ra, ta muốn quay về, thả ta ra!” Quỷ Xui nắm chặt nắm tay nhỏ định đ.ấ.m họ, nhưng tay quá ngắn, căn bản kh đ.á.n.h tới. Quỷ sai bắt cô cũng chẳng cần dùng xích, chỉ cần một tay xách cái chân ngắn của cô là đủ.

Loại tiểu quỷ này mà dám tát họ, đúng là chán sống . Bọn họ là cấp trên của quỷ, xưa nay chỉ quỷ sợ họ, chưa từng quỷ dám đ.á.n.h họ, thật kh biết sống c.h.ế.t.

vừa nãy rốt cuộc là thế nào? lại c.h.ế.t sống lại?” một quỷ sai hỏi.

“Ta làm biết được? Ta cũng mới làm quỷ sai chưa lâu. Về hỏi phán quan , khi ta biết.” quỷ sai kia đáp.

“Kh hiểu ta cứ cảm giác chúng ta sắp gặp xui xẻo, chuyện này là thế nào?”

Đột nhiên một quỷ sai như cảm nhận được ều gì, vẻ mặt buồn rầu nói. Nhưng cảm giác thì khó nói rõ, lẽ là nghĩ nhiều quá.

“Hê hê hê, ngươi xui xẻo vốn quen mà, còn cần cảm giác gì nữa?” quỷ sai kia cười đùa. Đang định mở Quỷ Môn Quan thì đột nhiên một bóng rơi xuống.

“Hai vị quỷ đại ca, xem ra các ngươi thật sự sắp gặp xui .”

Giọng nói âm u vang lên, một luồng quỷ khí kinh khủng bao trùm xung qu, như tường thành khép kín, kín kh kẽ hở, giống hệt đóng cửa g.i.ế.c .

“Ai?” Quỷ sai lập tức quay , kinh hô: “Minh Uyên!”

thể họ kh quen Quỷ Xui, nhưng tuyệt đối kh thể kh nhận ra Minh Uyên kẻ bị truy nã số một âm phủ, mức độ nguy hiểm mười !

“Hừ hừ, ta đợi các ngươi m ngày , cuối cùng cũng đợi được. G.i.ế.c gà dọa khỉ, để Diêm Vương xem thử thủ hạ của c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào, ta kh tin thể thờ ơ.”

Minh Uyên vừa nói, vô số quỷ khí liền trào lên, trong phạm vi ba dặm lập tức bị nuốt chửng.

Chuyện xui xẻo nhất của đời , lẽ chính là… mất mạng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1671-nhap-mong.html.]

Ở phía bên kia, Chính Kiếp hoàn toàn kh lo Quỷ Xui bị quỷ sai bắt . Ngay cả Mạnh Bà cô ta còn kh đối phó nổi nên mới bị lưu đày lên dương gian, nếu thể đầu t.h.a.i thì đã đầu t.h.a.i từ lâu . Chính Kiếp cũng chẳng muốn cô ta tiếp tục “gieo họa” ở dương gian, nhưng căn bản kh cách nào.

Hai quỷ sai kia đúng là mắt như mù, đến cả Quỷ Xui cũng kh nhận ra. Tiếp xúc với Quỷ Xui lâu như vậy, Chính Kiếp ngược lại còn lo cho bọn họ e rằng ngay cả âm phủ cũng kh về được, thứ xui xẻo đó đâu đùa, hay quỷ đều giống nhau.

Sau khi thành c, Chính Kiếp chỉ muốn lập tức gặp Đường Vân. muốn xăm Hậu Thổ Nương Nương, một khắc cũng kh chờ nổi. Dù vừa trải qua cửu t.ử nhất sinh, nhưng với mà nói, chuyện này chẳng khác gì cơm rau nước lã. Khi đ.á.n.h với những quái vật như Hoàng Đế, cái c.h.ế.t còn ở gần hơn, từng sợ bao giờ?

bộ tộc Xích Du, kh kẻ nào hèn nhát, đều là chiến binh bẩm sinh, chút trải nghiệm này căn bản kh đáng nhắc tới.

“Mọi ra ngoài , ta nhập mộng , gặp Đường Vân. Nếu lão già đó dám nuốt lời, ta sẽ tung hết chuyện phong lưu năm xưa của lão ta ra, xem ai thiệt hơn.” Chính Kiếp nghiến răng nói. Làm nghề này, ai chẳng từng phong lưu? Nếu kh vợ quá lợi hại, e là cũng chẳng thể thu tâm, theo Hồng Ngũ khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt.

“Được, lão đại cẩn thận.”

Mèo Yêu và Đạo sĩ Bộ Xương vội ra ngoài. Chính Kiếp kh nói hai lời, lập tức nằm xuống, vận c chìm vào giấc ngủ, gần như ngủ ngay trong một giây.

Kh lâu sau, tiến vào mộng cảnh. Chung qu toàn là sương trắng, chẳng th một bóng . Với nhân vật như Chính Kiếp, dĩ nhiên thể giữ ý thức tự chủ trong mơ. liền gọi lớn:

“Đường Vân, ra đây!”

“Qua đây , đừng gọi nữa.”

Giọng Đường Vân vang lên, vọng ra từ trong sương mù, vô cùng rõ ràng.

“Ông ở đâu vậy? ta kh th.” Chính Kiếp vừa nói vừa vạch sương, nhưng vẫn chỉ th một màu trắng mịt mùng.

“Cứ thẳng về phía trước, mãi, đến tận cùng.” Giọng nói lại vang lên.

Chính Kiếp làm theo lời Đường Vân, kh biết bao lâu, cuối cùng cũng đến tận cùng. Nơi đó là một tiệm xăm, Đường Vân đang ngồi bên trong, tay cầm kim xăm, như thể đang đợi .

“Đường Vân, cuối cùng cũng gặp được , lão già c.h.ế.t tiệt. Xăm trong mơ kiểu gì vậy? Xăm xong ngoài đời biến thành thật kh?” Chính Kiếp vội hỏi, thứ quan tâm chỉ vậy.

Đường Vân liếc một cái:

“Đương nhiên là được. Hình xăm Hậu Thổ Nương Nương đặc biệt, xăm trong mơ cũng được, nhưng ngươi chịu nổi.”

“Cái đó kh cần lo, ta đã c.h.ế.t sống lại, chắc là kh thành vấn đề.” Chính Kiếp nói.

Đường Vân lắc đầu, nói như vậy vẫn chưa được. Cho dù là c.h.ế.t sống lại thì cũng gánh nổi. Hậu Thổ Nương Nương kh để đùa, cực kỳ lợi hại, bình thường mà xăm thì nguy hiểm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...