Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 1696: Đều đến cả rồi

Chương trước Chương sau

“Bộ xương và Mèo Yêu đâu ? lại kh nói một tiếng đã ? của tổ chức Hắc Kính cũng quá thiếu lịch sự nhỉ?”

ta dựa vào lòng Tô Vũ, đưa tay vuốt bụng cô .

Thai nhi trong bụng Tô Vũ dường như gì đó kh bình thường, lớn nh hơn t.h.a.i bình thường nhiều, chỉ m tháng mà đã to như vậy.

Ngàn vạn lần đừng chuyện gì, ta chỉ mong hai mẹ con bình an.

“Tổ chức Hắc Kính vốn dĩ thần bí như vậy, chuyện này cũng bình thường thôi, ai giữ chân được bọn họ chứ.”

Tô Vũ đáp một câu, ra ngoài cửa sổ.

trong tiệm xăm đã ít một nửa, đến giờ vẫn chưa quay về, cô lo lắng, đặc biệt là Tô Tình, đến nay vẫn hoàn toàn kh tin tức, cũng kh liên lạc được.

Đêm đó quá nguy hiểm, Minh Uyên mạnh đến đáng sợ, kh biết họ còn sống hay kh.

ta đứng dậy xuống giường, chuẩn bị ra ngoài một chuyến. Kh thể tiếp tục thế này được, nhất định tìm những khác về. Xem thử Trần Mù đã về chưa, tìm ta bói một quẻ.

M ngày nay xảy ra kh ít chuyện. Trước đó cả thành phố lại mắc bệnh hàng loạt, ngay cả Trần Hán cũng suýt nữa thì mất mạng. May mà căn bệnh đó đột nhiên biến mất, chút khó hiểu, nhưng Trần Hán cũng nhờ vậy mà nhặt lại được một mạng.

Còn nữa, thận hư của lão t.ử đã khỏi , tạ ơn trời đất!

ta bảo Trần Mù tìm Dương Thiên, chắc cũng về chứ? Lâu thế này , Bắc Cực thì cũng nên về đến nhà .

Xuống lầu, Trần Hán đang nghiên cứu t.h.u.ố.c men, nhíu chặt mày, tr như gặp chuyện khó giải quyết.

“Châu Nguyệt Đình khá hơn chưa? vẫn chưa tỉnh?”

Trần Hán đang chữa trị cho Châu Nguyệt Đình. Ông nói chỉ là luyện thuật tẩu hỏa nhập ma, nhưng đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, thật kỳ lạ.

Th thường, luyện thuật tẩu hỏa nhập ma thì ên ên khùng khùng, thổ huyết mà c.h.ế.t, ít khi hôn mê lâu như vậy.

Trần Hán lắc đầu: “Chưa tỉnh. kỳ quái, kinh mạch của cô hình như đang tự sửa chữa, nhưng cách sửa chữa này lạ.”

“Hả? Ý ? Kinh mạch nghịch hành à? Thế thì kh chuyện tốt . Vốn đã tẩu hỏa nhập ma, giờ lại còn kinh mạch nghịch hành, chẳng tự tìm đường c.h.ế.t ? Mau nghĩ cách đ.á.n.h thức cô dậy .”

Chuyện giữa Châu Nguyệt Đình và Quỷ Bà ta còn chưa nói. Đợi cô tỉnh lại, ta nhất định nói cho cô biết. Nếu kh, suốt ngày cô chỉ nghĩ đến báo thù, lỡ tay g.i.ế.c Quỷ Bà thì xong đời.

Quỷ Bà đã khổ tâm như vậy, nếu Châu Nguyệt Đình g.i.ế.c bà ta, sau này biết được chân tướng thì chắc c sẽ phát ên mất. Chuyện này kh đùa.

Trần Hán lại lắc đầu: “Kh . Kinh mạch của cô hình như đang thích ứng với những vu thuật mà cô tu luyện, hơn nữa còn kh ngừng tự sửa chữa. Con bé này đúng là kỳ tài trăm năm khó gặp, ta chưa từng th thân thể nào như vậy.”

“Ý ? ta nghe kh hiểu gì cả?”

ta gãi đầu. Châu Nguyệt Đình đã tẩu hỏa nhập ma, chứng tỏ thuật cô luyện là kh đúng. Nếu đúng thì đã kh tẩu hỏa nhập ma . Vậy mà cơ thể còn thích ứng với nó? Cái quái gì thế này!

Thế này mà gọi là kỳ tài trăm năm khó gặp à? ta th Trần Hán chắc là lú bệnh .

Trần Hán nói giải thích thế này ta thể kh hiểu, nên l ví dụ cho ta thì ta sẽ rõ.

Ví dụ như uống t.h.u.ố.c trừ cỏ Paraquat sẽ gây tổn hại cực lớn cho cơ thể con , thậm chí khiến ta t.ử vong đó là sai.

Nhưng nếu uống thứ đó là Châu Nguyệt Đình, thì cơ thể cô sẽ tiến hóa theo độc tính của Paraquat, dần dần thích nghi với chất độc này, cuối cùng khiến độc tính hoàn toàn mất tác dụng.

Đại khái lý thuyết là như vậy. Chỉ ều, khả năng này của cô chỉ áp dụng với việc tu luyện pháp thuật các loại. Ở phương diện này, cô đúng là thiên phú.

Nghe Trần Hán nói xong, trong đầu ta hiện lên hai chữ, nhưng kh là thiên tài, mà là quái vật!

Mẹ nó, biến thái đến mức nào chứ? Đây rõ ràng là tiến hóa! Châu Nguyệt Đình lợi hại đến vậy ? Trước giờ ta kh nhận ra?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1696-deu-den-ca-roi.html.]

Vậy rốt cuộc nên đ.á.n.h thức cô hay kh?

Dù cô tiếp tục thích nghi nữa, thì những vu thuật cô học vẫn là sai, vừa tà ác vừa hắc ám. Cái giếng đó kh biết là ai đã khắc loại vu thuật lên vách giếng. Con bé quá khát khao báo thù, muốn g.i.ế.c Quỷ Bà đến mức cái gì cũng dám học, đúng là kh sợ c.h.ế.t.

Cho dù cuối cùng cô thật sự thích nghi được, thì bản chất những vu thuật đó vẫn như cũ. Kh biết sau này cô biến thành loại biến thái g.i.ế.c hay kh nữa.

Dù thế nào nữa, học pháp thuật vẫn nên theo con đường chính thống. Đã là kỳ tài thì càng nên học chính thuật, tránh lạc vào tà đạo.

“Bà nội nó chứ, tức c.h.ế.t lão t.ử !”

Ngay lúc này, A Tinh Lùn đột nhiên quay về, miệng c.h.ử.i bới om sòm, cắt ngang cuộc nói chuyện giữa ta và Trần Hán.

Kh biết đ.á.n.h nhau với ai, bị ta đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, toàn thân đầy thương tích.

“Vãi, A Tinh, chú bị ta hội đồng à?”

ta kinh ngạc . Với thương thế này, ít nhất cũng bị tám vây đ.á.n.h hơn một tiếng mới ra n nỗi đó.

Trên kh chỗ nào lành lặn, lại còn kh biết tìm bác sĩ ở đâu, dán đầy cao dán da chó khắp . Trần Hán ở đây kh tìm, tìm chi cho cực?

A Tinh Lùn vừa kể là vừa nổi giận đùng đùng, c.h.ử.i um lên. nói chỉ vì nhầm vào nhà vệ sinh nữ trong trung tâm thương mại, kết quả bị hơn chục bảo vệ vây lại đ.á.n.h cho một trận. Nếu kh chủ trung tâm thương mại bồi thường tiền t.h.u.ố.c men thì chuyện này nhất định chưa xong!

ta nheo mắt lại. Đi nhầm nhà vệ sinh nữ?

Thằng cha này cố ý thì ! Lớn từng tuổi , đâu mù chữ, ban ngày ban mặt mà còn nhầm nhà vệ sinh nữ?

May là ta kh mặt ở đó, kh thì với tinh thần chính nghĩa, chắc ta còn đánh nặng hơn.

Trần Hán cũng cạn lời. A Tinh Lùn lớn từng này mà vẫn kh đáng tin cậy như thế. Kiểu này thì l vợ kiểu gì, giúp nhà họ Trần nối dõi t đường kiểu gì?

Phần cứng thì kh được, lại nghèo, đầu óc còn vấn đề. Cưới vợ gì nữa, ở vậy ôm cô nương năm ngón suốt đời !

A Tinh Lùn lại còn cảm th lý, ngồi xuống vừa uống trà vừa chửi, xắn tay áo lên như sắp đ.á.n.h nhau tiếp. lẽ vì bên trung tâm thương mại bồi thường tiền nên cảm th đúng.

ta lười để ý đến , đang định ra ngoài tìm Trần Mù, thì đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, Trần Mù vậy mà lại đến thật!

Kh chỉ Trần Mù, mà còn Cao Nghiêm, lão ên, đại sư Dương Thiên, nhị sư tỷ Điền Mộng Nhi.

Thật hiếm th, vậy mà một lúc tất cả đều tụ họp đủ, kh biết gió gì thổi mà thổi hết mọi tới đây.

“Đồ đệ à, ta nhớ con muốn c.h.ế.t, nhớ muốn c.h.ế.t luôn đó! Vợ con đâu ?”

Lão ên vừa th ta liền lao tới ôm chầm l, vừa nước mũi vừa nước mắt. Nhưng lão thối kinh khủng, hôi đến mức ta muốn ói.

ta vội đẩy lão ra:

“Sư phụ, là nhớ con hay là nhớ vợ con vậy?”

“Nói nhảm! Đương nhiên là nhớ con , đồ đệ ngoan của ta. À mà này, vợ con bạn trai chưa?”

Kh biết lão ên đang nói nhăng nói cuội cái gì. ta lập tức đẩy lão ra xa hơn nữa. Thằng cha này kh biết bao nhiêu ngày chưa tắm, còn hôi hơn cả mương nước thải, buồn nôn c.h.ế.t được.

“Nói nhảm! Mẹ ngươi chồng chưa? Đi , đừng lại gần ta.”

Lão ên này rốt cuộc là ên thật hay ên giả kh biết, việc gì cũng kh làm được, chiếm tiện nghi khác thì đứng số một.

“Thôi được , Bố Th Y, hay là nói về chuyện của Tô Vũ !”

Cao Nghiêm thì nghiêm túc hơn nhiều. Nhưng ta xua tay bảo thôi, chuyện Tô Vũ ở phái Tinh Tú ta đã biết hết , thậm chí ta cũng đã đón về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...