Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 1704: Hợp lực

Chương trước Chương sau

“Bên kia xảy ra chuyện gì vậy? lại quỷ khí lớn như thế? Quỷ khí này… Minh Uyên?”

ta chút chấn động, dị tượng bên chân núi, trong lòng lập tức th bất ổn. Minh Uyên cũng tới ?

Nhưng ta kh còn tâm trí để chú ý tới nơi khác. Cho dù ta và Dương Thiên liên thủ, cũng chỉ đ.á.n.h ngang cơ với Hoàng Nguyên, hoàn toàn kh giống lần trước thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t .

Hoàng Nguyên như tia chớp lao về phía ta, thi khí hộ thể, một quyền nện thẳng tới.

ta vội dùng Kiếm Tiền Đồng đỡ l, vung yêu đao phản kích. Trong trạng thái yêu hồn phụ thể, sức mạnh của ta tăng vọt, phối hợp với cánh tay rắn, c.h.é.m nổ lớp thi khí của . Đao khí như long xà cuộn trào, lần nữa đ.á.n.h văng Hoàng Nguyên ra ngoài.

Hoàng Nguyên càng đ.á.n.h càng mạnh, hoàn toàn khác với lần trước. Đôi mắt phát ra kim quang, tóc dần dài ra, n vuốt thô to hơn, đồng t.ử như bị phóng đại gấp mười m lần.

Thi khí làm tuyết tan chảy, thi diễm khủng bố phun tới. ta đạp tuyết mà , nh chóng né tránh với tốc độ như sét đánh.

ta đã đại chiến với Hoàng Nguyên m trăm hiệp, càng chiến càng hăng, như thể huyết mạch viễn cổ được kích hoạt. Còn yêu hồn vốn nên rời của ta lại vẫn chưa tan biến, ta vẫn duy trì được sức mạnh , thân thể cũng kh cảm th quá mệt mỏi.

“Chuyện gì vậy? Quỷ hóa chi thuật lẽ ra đã kết thúc , vẫn chưa hết?”

ta chút kinh ngạc, nhưng với ta đây kh khác gì tin mừng từ trên trời rơi xuống. Thi khí của Hoàng Nguyên ngày càng mạnh, may mà quỷ hóa chi thuật của ta chưa biến mất, nếu kh ta đã sớm bị xé xác .

Giữ nguyên trạng thái hiện tại, ta đủ sức đ.á.n.h với Hoàng Nguyên thêm m trăm hiệp nữa, chỉ là tạm thời vẫn chưa phân tg bại. Khi cũng bắt đầu nghiêm túc, ta kh thể tùy tiện c.h.é.m g.i.ế.c thân thể nữa. Thêm vào đó, thi thân của vô cùng cường hãn, thể vô hạn khôi phục, muốn giải quyết trong thời gian ngắn đúng là chuyện viển v.

Hoàng Nguyên ngậm đầy thi khí, phồng má phun mạnh ra. ta vội vàng bắt chéo đao kiếm, c.h.é.m tan luồng thi khí. Xung qu lập tức sụp đổ, cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, tuyết đã tan thành nước, ào ào chảy xuống.

Bàn tay Hoàng Nguyên sắc bén như lợi kiếm, móng tay dày, dài và nhọn, lóe lên hàn quang, liên tục vung về phía ta. Mỗi đòn đều đ.á.n.h ra bóng đen hư ảo. Đáng sợ hơn nữa là thi khí như băng, ên cuồng nện thẳng về phía đầu ta.

ta vung Kiếm Tiền Đồng, c.h.é.m ra trăm đạo hỏa diễm, phối hợp với sức mạnh Kỳ Lân, hoàn toàn hóa giải thi khí của Hoàng Nguyên. Dòng lửa tụ lại thành hình phượng hoàng, lao thẳng về phía .

Hoàng Nguyên ngậm thi viêm, phun ra như dung nham nóng chảy, hô…

Hai luồng liệt hỏa va chạm lẫn nhau, cuối cùng nổ tung. Khói đen cuồn cuộn, núi sụp đất nứt, vô số tia lửa bay loạn trên núi tuyết.

ta vung yêu đao, c.h.é.m ra một cơn lốc cuồng phong. Khi làn khói tan , Hoàng Nguyên đã nh chân áp sát trước mặt ta, song quyền như băng, trong nháy mắt tung ra cả trăm cú đấm, toàn bộ nổ tung trên ta.

May mắn thay Bạch Tiên yêu giáp cùng Kỳ Lân chi thể nên ta mới tránh được một Chính Kiếp. Nhưng ăn trọn trăm quyền của Hoàng Nguyên vẫn khiến khí huyết ta cuộn trào, nội tạng đau nhói, thân thể trượt dài về sau bị hất văng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-1704-hop-luc.html.]

Khi Hoàng Nguyên vừa lao lên lần nữa, yêu đao của ta đột nhiên c.h.é.m ra, mang theo yêu khí khủng bố, trực tiếp chặt đứt một cánh tay của . Sau đó ta đá một cước, bay ra xa, nện xuống tuyết tạo thành một cái hố hình . Còn ta thì ngã xuống đất, lăn m vòng, phun ra m ngụm m.á.u tươi.

Kh lâu sau, cánh tay của Hoàng Nguyên đã phục hồi. Dù thế nào nữa thì chịu thiệt vẫn là ta: thể tái sinh, còn ta chỉ cần bị thương là coi như xong đời. Dù vết thương kh nặng, nhưng tổn hại thân thể cũng đủ khiến sức chiến đấu của ta giảm mạnh.

Chúng ta đánh nhau quá kịch liệt, sức mạnh lại vô cùng khủng bố, đến mức Dương Thiên cũng kh thể xen vào, nếu kh sẽ bị dư chấn lan tới. chỉ thể đứng ngoài tìm cơ hội.

“Cứ đ.á.n.h thế này, c.h.ế.t chỉ thể là ngươi.”

Hoàng Nguyên đứng dậy, xoay xoay cổ.

ta cũng đứng lên, ều chỉnh lại trạng thái. dùng lực mạnh nhất, liên tục phá hủy thi thân của , tuyệt đối kh để kịp phục hồi, nếu kh đ.á.n.h cũng như kh.

Đúng lúc này, một bóng đen bay thẳng về phía chúng ta.

“Thứ gì vậy?”

ta nhíu mày đầy nghi hoặc, cho đến khi “ầm” một tiếng, một toàn thân bê bết m.á.u rơi xuống trước mặt ta, nện mạnh xuống đất.

này đã nát bươm m.á.u thịt, hoàn toàn kh nhận ra là ai, trên vết thương tràn ngập âm khí, kh rõ sống c.h.ế.t.

Cùng lúc đó, một quỷ ảnh truy đuổi theo, âm phong cuốn tràn xung qu từ từ hạ xuống.

Minh Uyên! Quả nhiên là tới !

ta nắm chặt đao kiếm, trong lòng căng thẳng. đã tới thì mọi chuyện rắc rối to .

“Hừ, ta còn tưởng đang đ.á.n.h nhau với ai, hóa ra lại là tiểu t.ử ngươi. Ngươi vẫn chưa c.h.ế.t ?”

Minh Uyên liếc ta một cái, quét mắt Dương Thiên, hoàn toàn kh để chúng ta vào mắt. Một luồng quỷ khí lập tức che trời khuất đất, gần như hòa làm một với thi khí của Hoàng Nguyên. Sức mạnh của hai khiến cả đỉnh núi rung chuyển.

“Hà hà, Thiên Chi Tử, lần này… xem ra trời đã bị che kín . Lần này nếu kh tận mắt th ngươi tắt thở, ta kh yên tâm được đâu. Mạng ngươi đúng là lớn thật.” Minh Uyên cười nói.

là của ta. Ngươi giải quyết tên còn lại , đừng cản trở trận chiến của ta.”

Hoàng Nguyên đột nhiên từ chối sự trợ giúp của Minh Uyên, yêu cầu g.i.ế.c Dương Thiên. Điều này khá phù hợp với tính cách kiêu ngạo, tự cao của Hoàng Nguyên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...