Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 21: Lại xăm âm văn
Với tâm thế “thử xem ”, ta quyết định xăm hình Gấm Lân Nhiên cho bạn của A Tinh Lùn là Ngô Minh. Nhưng trước khi xăm, ta hỏi rõ ràng tình trạng của ta rốt cuộc là thế nào đã.
Ta nói: đàn mà gặp vấn đề ở phương diện đó thì đúng là chuyện khó mở miệng, nhưng chẳng nên đến bệnh viện ? lại đặt hi vọng vào cái gọi là quỷ văn?
Ngô Minh nói thật ra căn bệnh của ta đã khám nhiều bệnh viện , nhưng hoàn toàn kh cách chữa. Tất cả là do hồi trẻ kh biết kiềm chế, thay bạn gái như thay áo. Cái thứ đó dùng nhiều , thì... kh còn tác dụng nữa.
Tổ cha nó, nghe ta kể vậy mà ta với A Tinh Lùnhai đứa “độc thân từ trong bụng mẹ” kiêm “trai tân vạn năm”chỉ biết nhau ghen tị kh nói nên lời. Ngô Minh quả thật đẹp trai, đứng cạnh A Tinh Lùn thì giống như Võ Tòng với Võ Đại Lang.
Ngô Minh kể, từ sau đó ta kh còn chạm vào phụ nữ nữacũng chẳng thể chạm nổi, vì đơn giản là... ta kh được.
Nhưng số ta cũng may, gặp được chân ái và đã kết hôn. Vợ kh để ý đến chuyện đó, nhưng bản thân Ngô Minh thì luôn day dứt. Từ sau khi kết hôn, ta chưa từng làm tròn bổn phận của một chồng. Họ d nghĩa vợ chồng, nhưng kh thực chất. Ngô Minh luôn muốn chữa bệnh cho khỏi, chạy chữa khắp nơi đều vô ích, mãi đến khi gặp lại A Tinh Lùn hôm nay.
Chuyện như vậy chẳng ai muốn kể ra, nhưng do Ngô Minh và A Tinh Lùn là đệ kết nghĩa từ hồi trong trại trẻ mồ côi, nên cuối cùng cũng đem nỗi khổ tâm nói ra.
A Tinh Lùn vừa nghe đã nhớ tới nội ta từng xăm một loại âm văn cho triệu chứng tương tự, hiệu quả còn khá tốt. Vậy là kéo Ngô Minh đến gặp ta.
Ôi trời! Đúng là " đẹp cũng khổ vì chim"! Ta cứ tưởng là do bẩm sinh yếu kém gì đó, hóa ra là do lạm dụng quá đà. Dù bây giờ khổ, nhưng lại thì... trước kia cũng sướng quá trời còn gì!
Ta nói: “Thật ra đúng là loại âm văn này, nhưng giá hơi cao, mười vạn! Tuy nhiên nếu kh hiệu quả, ta sẽ hoàn tiền 100%, tuyệt đối kh l một xu.”
“Đắt vậy !” – Ngô Minh lập tức căng thẳng, bảo mười vạn là con số kh nhỏ với ta, kh biết kiếm đâu ra.
Vậy thì ta cũng đành bó tay, dù gì ta cũng kh từ thiện, kh tiền thì khỏi xăm. Ta còn đang chờ tiền để cứu nội đây này.
Ngô Minh suy nghĩ một lúc ra ngoài gọi ện. Lát sau quay lại nói vợ đang cố gắng xoay xở, lẽ sẽ nh chóng mang tiền đến.
Khoảng hai tiếng sau, một phụ nữ lùn lùn mập mập hấp tấp chạy đếnchính là vợ của Ngô Minh. Cô kh xinh, da hơi đen, ngoại hình hoàn toàn kh hợp với vẻ ngoài bảnh bao của Ngô Minh, nhưng ta là chân tìnhthế là quá đủ .
Vợ Ngô Minh tên là Tinh Tinh, thật sự yêu chồng. Toàn bộ mười vạn đều là cô bỏ ra, hơn nữa còn tr thủ lúc đang làm để mang tiền tới cho chồng.
Nhận tiền xong, ta cũng kh chần chừ, lập tức xăm hình Gấm Lân Nhiên cho ta.
Hình Gấm Lân Nhiên lấp lánh như gấm vóc thời cổ, lớp vảy biến ảo khó lường. Hai bên m.ô.n.g vẫn còn dấu tích của chân sau đã thoái hóa, thân trước to sau nhỏ, đuôi thì nhỏ như kim thép, thể xuyên qua trăm đồng xu, đủ sức siết c.h.ế.t và vật nuốt vào bụng.
Thoạt thì giống rắn, nhưng xăm lên còn khó hơn rắn nhiều, cẩn thận và kỹ lưỡng.
Để hiệu quả tốt nhất, ta quyết định xăm hình này ở mặt trong đùi, vì khu vực đó phù hợp với loài sinh vật âm u như Gấm Lân Nhiên.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, ta bỗng vỗ đầu cái “bốp”chết tiệt, quên mất một chuyện quan trọng: mực xăm của âm văn, chưa mua hồn!
Ta bảo Ngô Minh đợi một lát, vội chạy ra ngoài gọi cho Hồng Ngũ.
Điện thoại vừa kết nối, bên kia lại kh tiếng. Ta gọi m tiếng “Hồng Ngũ gia!” mà kh ai trả lời, nhưng ta cảm giác bên đó... .
Ta bắt đầu th nghi hoặc, chuyện gì đây? Kh tín hiệu? Hay là ện thoại bị hỏng?
Ta đập đập vài cái, nhưng vẫn kh nghe th gì. Đúng lúc đó, ta chợt nghe th giọng chửi bới của Hồng Ngũ vang lên trong ện thoại:
“Con mẹ nó, mày là cái thây ma nào mà dám nghe ện thoại, cút qua một bên! Đợi vài hôm tao chơi chán mày sẽ vứt vào lò thiêu xác!”
Thây ma? Chẳng lẽ... bắt máy ện thoại kh sống?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-21-lai-xam-am-van.html.]
Lò thiêu xácchính là lò thiêu trong nhà hỏa táng. Xác đưa vào, đốt lên, chỉ còn tro cốt mà thôi...
Vài giây sau, trong ện thoại vang lên tiếng cười của Hồng Ngũ. Ông ta nói xin lỗi hỏi ta chuyện gì, lại muốn "chăm sóc việc làm ăn" của ta kh?
Ta nói đừng nói nhảm nữa, mau đem một con quỷ tới đây, ta đang khách, kh thể chờ lâu được.
Hồng Ngũ cười vui hơn ai hết, nói cuối cùng ta cũng “mở não” . Sau đó hỏi ta muốn xăm loại âm văn nào?
Ta nói là xăm Gấm Lân Nhiên, khách là đàn , phương diện kia... kh dùng được nữa.
Hồng Ngũ bảo hiểu , tháng trước một “hàng” bị nhốt lâu, là một tiểu bạch kiểm bị ba bà phú bà thay phiên "đè lên", bị “hút sạch” đến chết.
Tên tiểu bạch kiểm đó sau khi ra khỏi cửa thì chân mềm như bún, mắt mờ mịt, kh may vấp ngã ở cầu thang, bị xuất huyết não c.h.ế.t tại chỗ. Con quỷ đó thích hợp để dùng cho Gấm Lân Nhiên.
Giá vẫn như cũ, mười nghìn tệ. Làm ăn với quen thì lâu dài, kh cần chặt chém, tuyệt đối hàng tốt giá chăng.
Ta nói thôi đừng dài dòng, mau đưa tới đây, tiền kh thành vấn đềdù gì ta cũng kiếm được chín vạn .
“Được thôi, đích thân đem tới liền, ngài chờ chút.” Hồng Ngũ gia vui vẻ tắt máy.
Ông già này, mối làm ăn là vui như con nít, còn gọi ta là “ngài” nữa chứ.
Quả nhiên Hồng Ngũ làm việc nh, lần này còn nh hơn cả lần trước m phút. Khi đưa cho ta thì vẫn là cái ống trúc quen thuộc, nhưng lần này kh giống trước, bên trong kh tiếng gào g.i.ế.c .
Chỉ nghe th tiếng rên rỉ:
“Đừng g.i.ế.c , kh muốn chết… sẽ kh sống dựa vào phụ nữ nữa… tha cho với…”
Trong ống vẫn tiếng, nhưng toàn là tiếng van xin và khóc lóc, nghe thê thảm kh chịu được.
“Mày kh muốn chết? Nhưng mày c.h.ế.t còn gì!” Hồng Ngũ đập một cái lên ống trúc, tiếng bên trong lập tức im bặt.
“Hê hê, thằng tiểu bạch kiểm này, vừa đẹp trai lại giỏi chuyện , hiệu quả khi dùng cho Gấm Lân Nhiên thì khỏi chê.” Hồng Ngũ thu tiền xong cười toe toét với ta rời .
Lão già này, mặt mày hung dữ nhưng làm ăn thì cười tươi kh ngậm miệng được, đúng là hồ ly già chính hiệu.
Ta quay vào phòng xăm, len lén mở ống trúc, đổ thứ bên trong vào hộp mực xăm.
Chỉ nghe “xì” một tiếng, một luồng khí đen chảy xuống, hòa tan hoàn toàn vào mực xăm, giống hệt lần trướcống trúc đã rỗng kh, chẳng còn gì cả.
Thứ này đúng là quá tà môn, mỗi lần dùng ta đều rợn hết cả da gà.
Sau khi mực xăm âm văn đã sẵn sàng, ta bắt đầu xăm Gấm Lân Nhiên cho Ngô Minh. Một hình xăm này mất đến m tiếng, xăm xong thì trời cũng đã sẩm tối.
Chỉ chưa đầy mười phút sau khi xăm xong, lúc ta vừa ngồi uống tách trà, châm ếu thuốc thì Ngô Minh đã nói cảm giác . Sức mạnh quen thuộc đang từ từ trở lại, cả cũng tràn đầy sinh lực.
Mẹ nó, hiệu quả nh thế à? Đúng là âm văn khác, bá đạo thật sự.
Bên cạnh, vợ ta vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, la làng đòi về nhà “thử nghiệm” ngay. Ta liền đuổi hai : “Đi nh lên, đừng rải cẩu lương trước mặt !”
Nhưng khi họ vừa rời , ta chợt th một đàn mặt mày trắng bệch đang ôm chặt l đùi của Ngô Minh. đàn đó khuôn mặt trắng như bạch, da tr như da rắnphủ đầy vảy lấm tấm và sần sùi như áo giáp, phần bụng còn mọc hai cái chân dị dạng nhỏ xíu, phía sau đuôi thì cong lên như móc câu bằng bạc.
Khoan đã… hình dáng đó… chẳng giống hệt với hình xăm Gấm Lân Nhiên mà ta vừa xăm lên Ngô Minh hay ?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.