Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 254: Sưởi ấm

Chương trước Chương sau

Chính giấc mơ làm ta giật tỉnh dậy, con mẹ hổ đó đúng là kh chịu bu, ta đang như thế mà còn mơ th cô ta.

“Làm rể của cô thì ? Thành rể của cô thử xem ta xử cô thế nào, chỉ sợ ta kh số mệnh đó thôi.” Trong mơ ta còn nghe tiếng cô nói. Với tính khí của Tô Vũ thì gần như kh thể phản bội Họa Nguyên được.

Tỉnh dậy, ta kh th khá hơn chút nào, ngược lại đầu nặng như chì, chân tay bủn rủn, mồ hôi lạnh ướt đẫm . Vết cắn của bọn dơi vừa đau vừa ngứa, Tô Vũ đã bôi thuốc và băng lại cho ta, nhưng chẳng làm giảm m nỗi đau và bệnh tình.

“Đường tiên sinh, tỉnh à? Khỏe hơn chút nào chưa?” Tô Vũ vội đỡ ta ngồi dậy hỏi.

Ta lắc đầu, báo rằng lẽ bọn dơi độc, chỉ cầm m.á.u thôi kh làm ta đỡ hơn là bao.

Mới vừa ngồi dậy thì ta cảm th lạnh toàn thân, lạnh tới thấu xương, mồ hôi lạnh rịn từ đầu xuống chân, làm ướt cả băng gạc. Cơ thể liên tục run rẩy.

“Đường tiên sinh, vậy? kh chứ?” Tô Vũ lo lắng hỏi.

“Lạnh… ta lạnh quá!” Ta ôm chặt , co lại run cầm cập, độc dơi thật đáng sợ, kh biết ta c.h.ế.t ở đây kh, gửi bệnh viện thì vô phương, ta lại chẳng thuốc men gì cả.

“Ôi kh, làm bây giờ? Tớ chẳng biết y thuật, cũng kh thuốc thừa.” Tô Vũ sốt ruột lục túi ba lô nhưng chẳng tìm ra gì hữu dụng.

“Lạnh…”

Một cơn lạnh đến thấu xương khiến mắt ta như tối sầm, chưa đời nào ta trải qua cái lạnh như thế, như thể m.á.u trong bị đóng băng, như xương cũng phủ một lớp băng mỏng.

Tô Vũ chần chờ bất ngờ ôm chặt l ta. lẽ vì ta quá lạnh nên ngay cả cô cũng kh kìm được mà run lên một cái.

“Thế này… khá hơn chưa?” Tô Vũ e thẹn hỏi, nhưng hơi lo lắng, ánh mắt liên tục dòm ra cửa hang, sợ bất ngờ x vào. Đoạn núi này ít hang động, những hang tìm được đều bí mật, hầu như chẳng ai phát hiện được.

“Khá hơn chút…”

Thực ra cái ấm này chẳng ăn thua m, ta vẫn run rẩy, răng va vào nhau ken két, nhưng để khỏi làm Tô Vũ nản lòng, ta chỉ nói tốt lên.

“Thật ? Nhưng vẫn run lắm!” Tô Vũ như th rõ việc này vô dụng .

Ta gắng gượng mỉm cười: “Nhưng thế này với ta đã là hạnh phúc .”

“Đường tiên sinh, em đã hôn ước !” Tô Vũ nói cúi mặt im lặng.

Ta tất nhiên kh dám nghĩ bậy lúc này, cô ôm ta chỉ vì cứu ta nên mới bất đắc dĩ như vậy.

Ta kh nói thêm, nhưng lạnh cứ làm thân thể ta yếu dần, thị lực mờ dần, buồn ngủ kh mở được mắt ra nhưng biết kh thể nhắm mắt, vì chỉ cần khép mắt là thể vĩnh viễn kh tỉnh lại. Tô Vũ đã thử đủ mọi cách để sưởi ấm, nhóm lửa, ôm ấp nhưng đều kh xua tan cái lạnh được.

Cứ thế sẽ bị đóng băng mà chết, ta sắp kh chịu nổi nữa.

“Họa Nguyên, xin lỗi, em làm vậy là để cứu , mong đừng trách.” Tô Vũ thì thầm một , nhưng ta đã bắt đầu lảo đảo, lạnh đến mức cảm giác như bị đóng băng thành tượng đá, từng giọt m.á.u trong như đã đ cứng.

Ta kh biết những gì đang trải qua là ảo giác hay thực tại.

Chẳng bao lâu, bỗng đôi tay kéo cởi áo ta ra, một thân thể ấm áp áp sát da kề da, cảm giác mịn màng và nóng ấm thật, khiến ta biết đó kh ảo giác.

Ta chợt th một luồng hơi ấm lan lên, sự truyền nhiệt giữa hai cơ thể hiệu nghiệm, chút lạnh liền bị xua bớt, cho ta cơ hội hít thở, nếu kh ta đã tắt thở.

Cái ấm bất ngờ như chăn b giữa mùa đ, ta vô thức ôm chặt vì vẫn còn lâng lâng nửa mê nửa tỉnh.

Vừa ôm, ta nghe một tiếng hổn hển, cơ thể ấm áp vẻ giật vùng nhẹ, nhưng lại kh phản kháng nữa. Lần này kh chỉ ấm mà còn mềm như chăn b, lại tỏa một mùi hương nhẹ nhàng, khiến ta mê mẩn, hai chân ta còn vòng lên ôm l.

Lại nghe một tiếng hổn hển, nhưng chẳng gì xảy ra, hơi ấm từ cô lan ra bao bọc ta, xua tan dần cái rét từ trong huyết mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-254-suoi-am.html.]

Kh biết qua bao lâu, ta th kh còn lạnh nữa, trong đan ền bỗng một luồng nhiệt bốc lên dữ dội, như hút cạn cái lạnh trong .

Hóa ra là yêu đan của cây yêu! Nó đã hấp thu độc dơi ?

Dù hơi ấm trước đó giúp ta qua giai đoạn nguy kịch, nhưng độc dơi chưa được giải, ta vẫn chưa hết bệnh, giờ thì yêu đan đã phát huy tác dụng, ta kh còn gì là lạ, tất cả phục hồi bình thường, chắc là độc đã hoàn toàn bị yêu đan hút sạch.

Ta mở mắt, chứng kiến cảnh khiến sửng sốt: Tô Vũ chẳng mặc gì, nằm úp lên ta, mái tóc đen rơi trên n.g.ự.c ta, làn da trắng mịn lộ ra trước mắt, đường nét thân hình ôm sát l ta, đôi chân thon dài trắng nõn bị ta quấn chặt.

như một bức tr mỹ nhân, ta kh dám chạm, chỉ dám lặng, mắt kh nỡ rời.

Tô Vũ ngủ say, lẽ ôm ta quá mệt nên chợp mắt, ta tỉnh dậy giữa lúc cô nằm trên , và thừa nhận là liếc ngắm khắp , hơi bất lịch sự nhưng ta chẳng muốn làm tốt, ta muốn là kẻ nhỏ mọn! Ai dám chê trách đạo đức ta, ta cần đạo đức đâu, một mỹ nữ thế này kh ngắm là lãng phí!

lẽ ta quá say mê, chỗ nào đó khẽ động, làm Tô Vũ giật tỉnh, cô mở mắt.

Trùng hợp thay, khoảnh khắc cô mở mắt là lúc hai ánh mắt chạm nhau.

“Á…”

Tô Vũ la lên một tiếng vội dùng hai tay che ngực, nhưng hai bàn tay vẻ kh che hết được, cô luống cuống.

, tỉnh từ khi nào? kh gọi em dậy? , lâu thế…” Tô Vũ vẫn luống cuống.

“Nếu kh che hết thì nên che mắt lại.” Ta nhắc cô một câu.

Tô Vũ liền hiểu, quay tay che mắt ta, tay cô thơm tho, mùi sữa nhẹ, vì vừa mới che chỗ

“Kh được , biết ý , để em mặc đồ.” Tô Vũ nói.

“Được!” Ta đáp. “Vậy em thể giúp mặc kh?”

… kh được!” Cô trách yêu một câu bỏ tay ra. Ta ngoan ngoãn nhắm mắt, kh, kh lâu sau cô mặc xong ném quần áo cho ta.

Ta cuối cùng mở mắt, th Tô Vũ quay lưng, im lặng. Ta nhẹ nhàng mặc đồ tiến đến, cô vẻ ngại mặt ta, vừa th ta tới lại quay .

Nhưng cô vẫn quan tâm quay lưng hỏi nhỏ, “ khá hơn chưa?”

“Ừm, hoàn toàn bình thường, kh nữa .” Ta đáp.

Kh chỉ độc dơi được giải, các vết thương trên ta đều lành, cơ bản đã se vảy, tất cả là nhờ c dụng của yêu đan, phàm kh thể hồi phục nh thế.

Như vậy, yêu đan của cây yêu là thứ ta kh thể tùy tiện nhường, với ta đây là bảo vật! Lúc đầu ta còn tưởng yêu đan vô dụng với .

“Khỏe là được. Hừm, chuyện tối qua, em làm vậy là để cứu , đừng nghĩ quá nhiều. Cảm ơn vì sẵn sàng hy sinh, nhưng đừng hiểu lầm, tốt nhất ta kh gặp lại nữa, mỗi rẽ lối riêng.” Tô Vũ nói thu dọn đồ, chuẩn bị rời .

“Tại vậy? Chúng ta cùng đâu? Ở ngoài nguy hiểm thế này, em định đâu?” ta vội hỏi. con gái thật khó hiểu, tối qua còn sẵn sàng vì ta như vậy, giờ lại muốn bỏ ngay ?

“Em tìm Họa Nguyên. với bọn họ cũng kh nên chung nữa, tốt nhất là tìm sư ta!” Tô Vũ nói bắt đầu bước ra cửa hang. Ta định nắm tay cô , nhưng kh kịp vì cô cố ý né tránh.

Ta muốn nói cho cô biết Họa Nguyên kh tốt, nếu cô về với sẽ chẳng khác gì tự đưa đầu vào chỗ chết, Họa Nguyên chẳng hề yêu mà chỉ là muốn lợi dụng cô .

Nhưng lời nói đến mồm, ta lại nuốt vào. Hiện tại ta kh thể nói ra ều đó, nếu nói, cô sẽ nghĩ ta vu vơ bôi xấu Họa Nguyên chỉ vì muốn chiếm cô , hơn nữa quan hệ giữa ta và Họa Nguyên vốn đã tệ. Lại kh bằng chứng, Tô Vũ sẽ kh tin, thậm chí thể cho rằng ta đang bôi nhọ nhân phẩm của .

Ta đuổi theo, nhưng cô đã xa, rõ ràng kh muốn ta bám theo.

“Chết tiệt!” ta đá mạnh vào một hòn đá thôi, kh truy theo nữa, chuyện tối qua sẽ khiến cô gặp mặt ta thật khó xử, đó là lý do cô kh muốn gặp nữa.

Còn một lý do nữa là cô cảm th lỗi với Hoạ Nguyên, dù làm vậy là để cứu , cô vẫn kh thể vượt qua được rào cản trong lòng. Nghĩ kỹ, ta quyết định tạm thời kh tiếp tục theo, nhưng nhất định sẽ trở lại bên cô , nếu kh, Họa Nguyên sẽ ra tay l mạng cô !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...