Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 361: Bóng ẩn người
Sau khi gã đàn áo choàng đen bỏ chạy, ta và Bành Tổ thể dễ dàng bỏ qua chứ? Vật đã sắp tới tay, làm ta thể để nó rơi vào tay kẻ khác?
Thế nhưng đúng lúc ta xoay định đuổi theo, cái bóng của ta bỗng nhiên chuyển động. Nó uốn éo trên mặt đất như một con rắn, dần dần hiện ra hình dáng con . Tiếp đó, một phụ nữ từ trong bóng ta nhảy ra.
đó kh ai khác, chính là Quỷ Bà đã biến mất kh tung tích kể từ khi lên núi.
Ta kinh ngạc đến ngây . Quỷ Bà ẩn trong bóng ta từ khi nào vậy? Hơn nữa, một sống sờ sờ lại thể trốn trong cái bóng, chuyện này quái dị đến mức khiến ta rợn tóc gáy. Loại pháp thuật này thật sự quá tà môn!
Động tác của Quỷ Bà cực nh. Vừa xuất hiện, cô ta lập tức khẽ vỗ vào trán ta, hô nhỏ một tiếng:
“Giải!”
Ngay sau tiếng đó, cơ thể ta liền tự do trở lại, mọi cảm giác tê liệt đều biến mất, muốn động thế nào thì động thế .
Tiếng hô của Quỷ Bà khiến Bành Tổ lập tức phát hiện ra. Biết kh thể chậm trễ, cô ta học theo gã áo choàng đen, từ sau lưng Bành Tổ phát động tập kích.
Đầu ngón tay Quỷ Bà kẹp l một lá hắc phù, miệng nh chóng niệm chú. Chỉ trong chớp mắt, phù chú hóa thành một luồng minh hỏa đen sì, phun thẳng về phía Bành Tổ.
Nhưng sức mạnh của Quỷ Bà dường như kém gã áo đen xa. Bành Tổ phản ứng cực nh, lập tức xoay , một chưởng vung ra, tán tan luồng minh hỏa. Chỉ còn làn khói đen bốc lên, dần tan biến trong kh khí.
Ngay khi khói tan, ta đã lao tới trước mặt Bành Tổ, vung kiếm tiền đồng c.h.é.m ngang cổ .
Bành Tổ lập tức vung quỷ kỳ trong tay. “Phập!”, một luồng lực va chạm nổ tung. Cổ tay ta tê dại, kiếm tiền đồng vang lên tiếng leng keng như chu quỷ. Lá cờ quỷ tỏa ra một luồng âm khí lạnh lẽo, ập thẳng về phía ta.
Ta đưa kiếm tiền đồng c trước ngực, đồng thời tay kia khẽ quét xuống, trong tay liền xuất hiện vài cây kim xăm.
Ngay khoảnh khắc bị đánh lùi, khi Bành Tổ còn chưa kịp đề phòng, ta lặng lẽ b.ắ.n ra những cây kim .
Đây là tuyệt kỹ ta khổ luyện nhiều năm, một khi dùng để ám tập, trăm phát trăm trúng! Dù là yêu quái sống ngàn năm cũng khó tránh!
“Vút! Vút! Vút!”, m tiếng gió rít lên, kim xăm cắm phập vào n.g.ự.c Bành Tổ. khẽ rên một tiếng, thân run lên.
Trúng ! ta mừng rỡ trong lòng. Nhưng chưa kịp vui được vài giây, Bành Tổ đã nghiến răng quát to, toàn thân chấn động. Những cây kim cắm trên n.g.ự.c lập tức bật ra, “phập phập phập” ghim chặt lên tường.
Hỏng ! kim cắm quá n, kh gây được thương tổn. Tên già quái vật này quả thật lợi hại, cưỡng ép đẩy kim ra khỏi thân thể. Nếu là thường, dù kim chưa cắm sâu, trúng vào n.g.ự.c cũng đã kh thể cử động.
Nhưng ta đã tr thủ đủ thời gian cho Quỷ Bà. Một phân thân của cô ta đã vòng ra sau lưng Bành Tổ.
“Con nhãi r còn hôi sữa, ngươi cũng dám mưu hại ta ?”
Bành Tổ gầm lên giận dữ, xoay , vung cán cờ như ngọn thương đ.â.m thẳng vào Quỷ Bà.
“Phập!”, cú đánh này cực mạnh, cán cờ xuyên qua thân thể Quỷ Bà, để lại một lỗ thủng lớn. Nhưng chẳng giọt m.á.u nào chảy ra, và cô ta cũng kh dừng lại.
“ gi?”
Bành Tổ nhíu mày, sắc mặt trầm xuống. Còn Quỷ Bà thì đã thò tay về phía tay còn lại của , rõ ràng cũng muốn đoạt l vật trong tay Bành Tổ, như gã áo choàng đen trước đó.
“Chỉ bằng ngươi? Nằm mơ !”
Bành Tổ xoay mạnh cán cờ, gi của Quỷ Bà lập tức nổ tung, hóa thành mảnh vụn rơi xuống như tuyết trắng.
“Trò bịp rẻ tiền như thế mà cũng muốn dọa ta .”
Bành Tổ hừ lạnh.
“Thật ?”
Ngay khoảnh khắc , trong đám gi vụn đang rơi, một mảnh nhỏ bốc lên làn khói đen, hóa thành hình , chính là Quỷ Bà thật, tay cầm d.a.o găm, đ.â.m thẳng vào Bành Tổ!
Ta kh ngờ nổi Quỷ Bà lại giấu chân thân của trong những mảnh vụn của gi, đừng nói ta, lẽ khắp thiên hạ cũng chẳng ai đoán ra nổi.
Cùng lúc đó, ta đã cầm kiếm tiền đồng đ.â.m về phía sau lưng Bành Tổ, phối hợp với Quỷ Bà tạo thế gọng kìm trước sau.
Từ lúc Quỷ Bà xuất hiện đến giờ, Bành Tổ vẫn luôn ở thế bị động. Lại thêm m lần tập kích liên tiếp khiến chưa kịp thở ra thở vào, lần này còn bị kẹp giữa trước sau càng làm trở tay kh kịp. Đặc biệt sự xuất hiện và vị trí của Quỷ Bà khiến càng khó phản ứng.
Lần này ta và Quỷ Bà tạo thành thế gọng kìm, chỉ thể chọn đỡ một bên. Nhưng sẽ chọn đối phó với ai trước?
“Con nhãi r, ngươi thật thâm hiểm, c.h.ế.t !”
Bành Tổ gào lên, chửi Quỷ Bà một tiếng, lập tức vung quỷ kỳ quét thẳng về phía cô ta. Một luồng lực khủng khiếp hất Quỷ Bà bay văng, đập nát cả tường, một tiếng “ầm” vang lên mở ra một lỗ hổng to, Quỷ Bà hét lên thảm thiết, thân hình lẫn vào đống đá vụn, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-361-bong-an-nguoi.html.]
Bành Tổ đã chọn Quỷ Bà, và cú đánh này suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.
đã chọn đối phó Quỷ Bà trước, như vậy ta khoảng mười m giây kh bị để ý. Ta kh g.i.ế.c , bởi ta biết g.i.ế.c kh nổi. Kh chần chừ l nửa giây, ta đưa tay chộp thẳng về vật trong tay Bành Tổ.
Dù lúc này, Bành Tổ vẫn đủ sức bảo vệ m hòn đá kia. Ta chẳng còn cách nào, chỉ đành chọn cuốn pháp ển phù thủy trong tay , dồn hết sức giật l.
“Ngươi dám cướp đồ của ta, ngươi tuyệt đối kh mạng rời khỏi đây!”
Bành Tổ gầm lên với ta, lớp da nhăn nheo trên phập phồng như vảy rắn.
được cuốn pháp ển, ta lập tức kéo giãn khoảng cách, vung kiếm tiền đồng cười lạnh:
“Hừ, ngươi tưởng ta kh l thì ngươi sẽ tha cho ta ? Vừa nãy ngươi cũng đâu định tha cho ta!”
“Bây giờ ngươi sẽ c.h.ế.t thảm hơn!”
Bành Tổ cúi thấp nửa , như dã thú vồ mồi lao tới chỗ ta. Đừng già, nhưng động tác, tốc độ, lực đạo đều mạnh hơn chúng ta nhiều, vừa nh vừa ác.
Chớp mắt đã áp sát. dựng hai ngón trước môi, lẩm nhẩm:
“Vô Gián Luyện Ngục, Quỷ Sát Kỳ Thùy, Ta Tru Thần Phật, Vạn Vật Giai Vong! Ma Sát Chú, Khai!”
Vừa dứt lời, cơ thể lập tức chuyển sang đỏ au, vô tận hắc khí quấn qu mà bốc lên. Cả hai mắt đỏ ngầu, khí tức bạo ngược nặng như đá đè ép khiến ta khó thở.
Xong ! Đã để thời gian thi pháp, lẽ ra chạy ngay mới .
“Xuống địa ngục , thằng nhãi!”
Bành Tổ quát lớn, một tay hóa thành móng vuốt dã thú, phát ra ánh sáng đỏ đáng sợ, chộp thẳng vào cổ ta.
Ta kh biết đó là loại pháp gì, nhưng tà khí khủng khiếp vô cùng. Theo phản xạ, ta giơ kiếm tiền đồng đỡ l, nhưng bị hất bay thẳng. Sức mạnh nhấc bổng ta lên, hất tung vào kh trung ném mạnh xuống.
Nhưng ngay lúc rơi xuống, đột nhiên một bàn tay kéo ta lại, nhét ta vào một cái lỗ. Cái lỗ chính là lối hầm gã áo choàng đen đã chạy trốn.
Ta th kéo là Quỷ Bà, liền kh nói nửa lời chui ngay vào. Nhưng Quỷ Bà đã kh kịp chạy, Bành Tổ quá nh, chưa đầy một giây đã vặn đứt đầu Quỷ Bà.
Ta sững , tim như bị đá đè, chui ra khỏi lỗ mà cũng quên cả chạy.
“Còn ngẩn ra làm gì, mau chạy!”
Bên cạnh ta đột nhiên xuất hiện một Quỷ Bà khác. Khóe miệng bà vương máu, thân mang thương tích, kéo ta chạy. Lúc này ta mới th bên trong Quỷ Bà kia đã hóa thành gi, bị Bành Tổ xé vụn.
Lại là gi? Xem ra Bành Tổ lại bị lừa lần nữa!
Bành Tổ tức giận cực độ, đ.ấ.m nát tường thành nhiều lỗ mới đuổi theo. Nhưng Quỷ Bà đã ném xuống cả chục lá hắc phù, lập tức toàn bộ hành lang phủ đầy khói đen, xung qu chẳng còn th gì.
Quỷ Bà lại thả xuống hai gi, một hóa thành dáng ta, một hóa thành dáng bà. Hai gi “ầm” một tiếng đ.â.m thủng tường tạo ra một lối khác, quay lại hành lang cũ mà bỏ chạy.
Quả nhiên Quỷ Bà xảo quyệt. Bà trước tiên phóng khói đen che mắt Bành Tổ để khó tìm, dùng hai gi đục tường mở đường giả, khiến tưởng rằng chúng ta đã chạy ngược về lối cũ.
Xong việc, Quỷ Bà “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu. Nhưng bà khéo léo, hứng trọn bằng tay kh để rơi xuống đất, sợ Bành Tổ nhờ đó mà lần ra dấu vết.
thể th cú đánh của Bành Tổ khiến Quỷ Bà trọng thương, lại thêm vừa thi pháp, coi như hao tổn nguyên khí, thương chồng thương.
“Ngươi kh chứ?” ta vội hỏi.
“Ta kh , bây giờ kh lúc nói chuyện này, mau chạy!”
Quỷ Bà nói xong bảo ta đỡ cô ta, cả hai tiếp tục tiến lên.
Con đường bên ngoài hầm cũng là một lối , y hệt đường lúc nãy, chỉ khác là kh ngọn lửa ảo sáng rực, tối tăm hơn nhiều, nhưng độ dài cũng tương tự, mãi vẫn chưa th hết.
Sau đó Quỷ Bà kh nổi nữa, đành để ta cõng cô ta chạy. Sợ Bành Tổ đuổi kịp, chúng ta cũng kh dám dừng. Khoảng bảy mươi phút sau, ta mới th một cửa hang sáng lớn, giữa cửa hang một hồ nước lớn, nước chảy xiết, cách cửa khá xa. Muốn ra khỏi cửa hang, nhất định bơi qua hồ này.
“ gió, ánh sáng, nước chảy, đây chắc là lối ra . Đi thôi, chúng ta ra ngoài!”
Quỷ Bà vừa nói vừa định kéo ta xuống nước.
“Khoan đã, chỉ ngươi, còn Lâm lão gia đâu?” ta vội hỏi.
Từ khi lên núi, Quỷ Bà và gã râu xồm đã mất tích, mở cửa đồng xong Lâm lão gia cũng biến mất. Đến giờ ta mới phát hiện, hóa ra Quỷ Bà vẫn ẩn trong bóng ta, nghĩa là suốt đường bà bám theo ta, quả là “ nhờ” cả chặng!
“Hừ, Lâm lão gia, vốn chẳng hề lên đây!” Quỷ Bà hừ lạnh đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.