Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 373: Trần Mù Xem Tướng
Ngồi lên chiếc xe sang trọng của nữ phú bà, chúng ta lái tới gầm cầu. Đèn của Trần mù vẫn còn sáng rõ ràng lão chưa ngủ lão đang kéo cây nhị hồ, tiếng nhạc nghe buồn rợn.
“Ai đời thằng mù còn thắp đèn làm gì?” A Tinh lùn thắc mắc.
Ta táp một phát vào đầu nó, nói nó đừng hỏi vớ vẩn: lão chẳng cần , khác cần kh? khi cái đèn đó là để cho khác.
A Tinh lùn ngó qu một lượt. Dưới gầm cầu này còn ai nữa ngoài Trần mù? Ở Trung Hải giàu như vậy, đến cả ăn mày cũng ít, nơi này đúng là thuộc về một Trần mù.
Ta chỉ vào bọn ta nói: “Biết đâu, là dành cho tụi .”
A Tinh lùn nhíu mày: kh đến mức thần thánh thế chứ? Lão thể đoán được tụi tới ư?
Ta cười mà kh đáp. Bản lĩnh của Trần mù kh tầm thường, lần trước lão đã đoán được ta sẽ lên núi Chung Nam, và đệ tử lão là Trần Lượng còn coi ra cả chuyện mười m năm sau. Phong thủy bói toán của họ đã tiến tới mức đáng sợ cũng chính là lý do khiến Trần mù trở nên mù.
Chúng ta tới gần. Quả nhiên Trần mù đặt cây nhị xuống nói: “Hóa ra các ngươi tới . Chuyến núi Chung Nam suôn sẻ chứ?”
“ biết chúng lên núi Chung Nam?” ta cười hỏi. Lão già lại đoán được nữa, ta chỉ hỏi cho vui thực ra trong lòng đã đáp án.
“Nhiều chuyện, muốn biết là biết, kh muốn biết thì kh biết.” Trần mù đáp.
“Kh sợ bị sấm chớp đánh à?” ta tiếp tục hỏi.
“Miễn là ta kh nói ra là được. Tiết lộ thiên cơ kh tốt, cứ bịt miệng lại là an toàn. Ta biết thì biết, chẳng ảnh hưởng gì.” Trần mù trả lời.
“Trước hết khoan bàn chuyện khác, ta một khách muốn xem tướng, được chứ?” ta nói.
Trần mù ngẩng đầu thẳng về phía Thẩm Văn Viện, cứ như thể lão chẳng mù chút nào. Nếu là mù thật, thể chuẩn đến thế, vừa liếc đã tìm đúng muốn xem. Mà nếu là mù, kiểu đó chẳng quá vô nghĩa ? Nếu ta kh biết lão, chắc ta đã tưởng lão là thầy lang lừa đảo mà đ.ấ.m cho một trận đời nào kẻ mù kỳ lạ như vậy.
“Đường đại sư… ta… thật sự bị mù ?” Thẩm Văn Viện nghi ngờ hỏi nhỏ ta.
“Thật trăm phần trăm, kh sai được. Cả hai mắt đều mù đến mức kh thể mù hơn.” Ta đáp thật lòng trước kia ta cũng từng thắc mắc y như cô ta.
Thẩm Văn Viện vẫn bán tín bán nghi, đưa tay phẩy phẩy m cái trước mặt Trần mù, nhưng lão chẳng phản ứng gì.
“Miệng rộng, răng khít, cằm và dáng đầy đặn, dái tai dày, m.ô.n.g tròn cao như vậy tuyệt đối kh ‘ái tình tử’. Trái lại, còn vượng phu!”
Ta còn chưa kịp mở miệng, Trần mù đã nói thẳng ra một câu đánh trúng ngay mục đích ta đến.
“Đường đại sư… … kh mù ? lại thể ‘’ th tướng mạo và thân hình ?” Thẩm Văn Viện kinh ngạc Trần mù. Nếu kh ta ở đây, chắc cô ta đã nhào tới kéo kính lão xuống để xem thật mù kh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-373-tran-mu-xem-tuong.html.]
“Đừng nghi ngờ, đây là bậc thầy chiêm thuật đ.” Ta nói.
“À…” Thẩm Văn Viện chỉ khẽ đáp, im lặng. lẽ cô ta vẫn chưa tin hẳn. phụ nữ từng tự thân lập nghiệp, kiếm được cả đống tiền, thường tỉnh táo. Cô ta lo rằng bọn ta đang bắt tay lừa cô ta, nên quyết định im, lặng lẽ xem diễn biến.
“Vậy tại cô ta lại khắc phu?” Ta hỏi, lòng còn chưa hiểu rõ.
“Tiểu tử, ngươi đổi nghề sang môi giới à? Việc của quỷ văn các ngươi cũng đẩy sang ta, một thầy bói à?” Trần mù vẻ kh vui, nhưng câu nói đó cũng lý.
Nếu Trần mù đã giải hết thì còn phần ta làm gì? Khách hàng béo bở thế này chẳng lại thành mồi cho khác ? May mà lão kh ham tiền loại như Trần mù coi tiền như rác, chỉ thích luận mệnh, kh màng lợi lộc.
Vì lão đã nói rõ, ta cũng hiểu đại khái : Thẩm Văn Viện kh “ái tình tử”. Việc cô ta khắc phu hẳn uẩn khúc hoặc giở trò, hoặc yêu ma qu phá. Chuyện này ều tra rõ, nếu kh ta cũng chẳng dám xăm quỷ văn cho cô ta.
“Vậy đa tạ tiền bối Trần mù. được lời của , chúng ta xin cáo lui trước. Hẹn gặp lại.” Ta đứng dậy định chuyện của Thẩm Văn Viện sẽ bàn tiếp trên xe.
“Thằng r, đừng nói năng hoa mỹ như thế. Ngươi tưởng ta xem tướng miễn phí à? Trên đời này làm gì bữa cơm nào kh tốn tiền?” Trần mù đột nhiên quát, ngăn kh cho ta .
“Thế lão muốn gì?” Ta cười khổ. Chẳng lẽ lão già này cũng mặt dày đòi tiền ? Chỉ liếc một cái mà đòi c cốc thì hơi quá. Biết thế ta đã cho A Tinh lùn xem hộ, dù kh bằng Trần mù nhưng cũng đoán khá, chỉ là kh bằng cấp gì ta sợ đoán sai làm chậm việc của khách nên mới dẫn tới đây.
“Các . Còn ngươi, ở lại. Đúng , vấn đề của cô gái đó nằm ở c ty cô ta. Ngày mai ngươi tới đó sẽ rõ.” Trần mù nói.
“C ty ? C ty thì vấn đề gì, và ều đó liên quan gì đến việc khắc phu?” Thẩm Văn Viện đầy nghi hoặc.
Lời Trần mù nói xưa nay hiếm khi sai. Thẩm Văn Viện kh biết năng lực của lão nên kh tin cũng dễ hiểu, còn ta thì tin tuyệt đối.
“Cô Thẩm, cô cứ về trước . Ngày mai ta sẽ đến c ty cô xem thử, biết đâu thật sự m mối.” Ta nói, sợ cô ta lại nghĩ bọn ta là lũ lừa đảo.
May mà Thẩm Văn Viện kh cãi, cô ta lên xe rời , để lại số ện thoại và địa chỉ c ty, hẹn ta 11 giờ ngày mai gặp.
Vừa khi cô , Trần mù chỉ sang A Tinh lùn: “Thằng lùn, mày cũng !”
“Con mẹ nó, kh thể nói uyển chuyển hơn ? Nhất định gọi ‘thằng lùn’ trước mặt ta à, đồ mù c.h.ế.t tiệt!” A Tinh lùn tức tối chửi. Ta cũng kh hiểu Trần mù định nói gì với ta, đến mức đuổi cả chắc là chuyện riêng.
“Đồ lùn c.h.ế.t dẫm! Vô phép! Đường Vân cũng chẳng dám nói với ta kiểu đó!” Trần mù nổi giận, mắng to. Một thằng lùn, một thằng mù, cứ thế cãi nhau ầm trời.
A Tinh lùn tức ên, liền đứng ngay cạnh lều của Trần mù mà… tè luôn. Mùi khai bốc lên khiến Trần mù ho sặc sụa, bịt mũi lại.
“Đúng là đồ khốn nạn! Giống hệt Đường Vân! Dám tiểu ngay cạnh lều của ta, xem ta kh trị ngươi!” Trần mù nói xong liền huýt một tiếng sáo, chỉ nghe “gâu!” một tiếng, một con ch.ó sói đen to lớn từ sau lều lao ra, cắn thẳng vào chỗ hiểm của A Tinh lùn.
A Tinh lùn còn chưa kịp kéo quần, hét thảm một tiếng chạy thục mạng. Kh biết bị thương nặng kh, nhưng chắc về tiệm Tiểu Hồ Ly với Quách Nhất Đạt chăm sóc.
“Trần mù, hình như với nội ta cũng quen biết nhau hả? A Tinh lùn dám giỡn mặt với thế, chắc cũng quen từ trước nhỉ?” Ta ngồi xuống bên cạnh, hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.