Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 395: Đêm đột nhập
Hôm qua vì chuyện của A Tinh lùn mà chưa đến được c ty Thẩm Văn Viện, giờ chìa khóa vẫn nằm trong tay ta. nh chóng làm nốt vụ này.
Thẩm Văn Viện là phú bà tiền, chắc c kh thiếu thù lao cho ta. Nếu sớm gom đủ tiền cứu nội, ta chẳng cần lo gì nữa, ở bên, ta lại thể sống vô tư như xưa.
“Ôi chao, tiểu tổ t của ta ơi, đến nước này mà còn nghĩ đến kiếm tiền? Còn hai ngày nữa là Quỷ Vương tới l mạng ngươi , nhiều tiền cũng đâu chỗ tiêu!” A Tinh lùn than thở.
Ta cười khổ: “Dù hôm nay chết, ta cũng kiếm xong món tiền này. Hai chuyện khác nhau.”
“Ghê thật, lòng tham của ngươi ta theo kh nổi!” A Tinh lùn giơ ngón cái khen đểu.
“Thôi bớt tào lao , l đồ nghề ra. Hôm qua vì ngươi mà việc chưa xong đ.” Ta nói.
“Đồ nghề gì cơ?” A Tinh lùn chưa tham gia hôm trước nên chưa biết kế hoạch.
“Đồ mở khóa!” Ta vỗ vào đầu .
“Kh chứ, lại làm m trò lén lút đó hả?” nhăn mặt.
“Vậy làm hay kh?” Ta hỏi.
“Làm thì làm! Làm thuê quyền chọn à? Làm thuê là vinh quang!” A Tinh lùn thở dài, l ra một sợi dây thép, bảo đó là “đồ nghề mở khóa”. Thực ra chỉ là một sợi thép mà thôi, nhưng với thứ đó, mở được hầu hết cửa trong khu dân cư.
Ta nghi từng làm trộm, nhưng kh nhận, nói từng làm thợ khóa đàng hoàng, còn m việc lén lút này là do ta xúi giục.
Cái cách đổ trách nhiệm đúng là cao tay!
Nói chuyện cười cợt một lúc, chúng ta đã đến c ty của Thẩm Văn Viện. Đi xe thì nh, chỗ đó cũng kh xa.
Ta chìa khóa, mở cửa cả nhóm lén lút bước vào, đúng là như trộm thật.
Xưởng của Thành Nghĩa nằm ở tầng hầm, chúng ta thang máy xuống thẳng nơi đó.
Kh khí nơi này vẫn ngột ngạt như lần trước, nhưng hương thơm thì nồng hơn hẳn, chắc từ bên trong toát ra. Tuy nhiên, khác với hôm trước, giờ kh còn nghe tiếng máy chạy nữa, vẻ Thành Nghĩa đã rời .
Ta đẩy thử cửa vài cái, quả nhiên khóa chắc. Ta ra hiệu bằng ánh mắt, A Tinh lùn gật đầu hiểu ý cúi xuống bắt đầu hành nghề.
loay hoay suốt gần một tiếng, toát mồ hôi, cuối cùng cũng mở được. tự hào bảo ổ khóa này khó, khác chắc c bó tay.
Ta lười nghe khoe, chỉ đẩy cửa bước vào cùng Tiểu Hồ Ly và Quách Nhất Đạt.
Bên trong tối đen, lờ mờ th vài cỗ máy to như con trâu. Quách Nhất Đạt định bật đèn, nhưng ta ngăn lại, thần kinh to bằng dây cáp! Đang lén vào nhà ta mà bật đèn lên thì khác gì tự khai đến trộm?
Ta vẫn chưa chắc Thành Nghĩa còn ở đây hay kh, nếu còn, chúng ta sẽ toi đời, nên hết sức cẩn thận.
Ta ra hiệu, thì thầm: “Trước tiên đừng động gì cả, chia nhau ra kiểm tra các góc, xem ai kh. Nếu , rút ngay, nếu kh, mới tiếp tục.”
Mọi gật đầu tản ra khắp nơi.
Căn phòng cực lớn, chẳng khác nào xưởng sản xuất, hàng dãy máy móc xếp san sát. lẽ để chế tạo nguyên liệu nước hoa, nhưng cụ thể thế nào thì ta chịu, cấu tạo đã th quái dị, chẳng hiểu nổi.
Khoảng tám phút sau, chúng ta tụ lại. Ai cũng nói kh th ai trong phòng, vẻ Thành Nghĩa đã rời . Mà cũng đúng thôi, nơi này hương thơm nồng đến khó chịu, sống nổi, hít một đêm chắc c.h.ế.t ngạt mất. Tiểu Hồ Ly còn l gi nhét mũi mới khỏi hắt hơi.
Đã chắc kh , cả nhóm mới yên tâm, nói năng to hơn và bật đèn pin ện thoại soi xung qu.
“Mọi xem qu đây gì lạ kh, tìm chỗ nào đáng nghi.” Ta dặn.
Nước hoa của Thành Nghĩa quá quái đản, chắc c ều mờ ám, ta xem dùng nguyên liệu gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-395-dem-dot-nhap.html.]
Ba phút sau, bỗng vang lên một tiếng kêu thất th, bị ghìm lại nên nghe quái, như muốn hét mà kh dám, nhưng cuối cùng vẫn bật ra.
kêu là A Tinh lùn, ở phía trên bên trái của ta. Ta đang kiểm tra máy, nghe tiếng liền chạy lại, cả nhóm ùa đến.
“Chuyện gì vậy?” Ta hỏi.
“Xác… xác… xác chết!” A Tinh lùn run rẩy chỉ vào một cái tủ.
Trong phòng một hàng tủ đỏ, dựng đứng như quan tài, cao hơn , khóa chặt. Nhưng khóa chẳng làm khó được , chỉ lát sau đã mở ra.
Cánh cửa bật mở, cảnh tượng khiến ai n kinh hãi, trong tủ là nửa thân trên của một xác , phần từ thắt lưng trở xuống đã biến mất.
Kh rõ c.h.ế.t bao lâu, t.h.i t.h.ể đầy vết hoen, song lại kh hề bốc mùi, mà trái lại còn… tỏa hương thơm!
Gương mặt c.h.ế.t vặn vẹo trong sợ hãi, mắt trợn trừng, da trắng bệch như bị rút sạch máu, là một phụ nữ, vẻ ngoài vừa đáng thương vừa kinh khủng.
“Chủ căn phòng này… chẳng lẽ là một kẻ ên g.i.ế.c hàng loạt?” A Tinh lùn run rẩy nói.
Ta đáp: “Kh loại trừ khả năng đó. Nếu kh, lại kh cho ai tham quan chỗ này? Chắc c chuyện mờ ám!”
Ta đoán rằng những lọ nước hoa kia liên quan đến các xác c.h.ế.t này, thể Thành Nghĩa đã g.i.ế.c , dùng t.h.i t.h.ể để chế tạo nước hoa. Nếu kh, hương thơm của lại quỷ dị đến thế được!
Ta bảo A Tinh lùn tiếp tục mở những tủ còn lại. Quả nhiên, mỗi tủ đều một xác , kh thối rữa, kh bốc mùi, thậm chí còn tỏa hương thơm. Điều đáng sợ nhất là tất cả đều kh nguyên vẹn, chẳng t.h.i t.h.ể nào toàn thây. Kh biết những phần còn lại bị đem đâu?
“Tiểu Hồ Ly, lại đây, ngửi thử m cái máy này xem, mùi kh?” Ta bỗng nghĩ đến ều gì đó, vội kéo nó lại.
Tiểu Hồ Ly là yêu, chỉ cần ngửi là biết mùi hay kh.
Nó tháo thứ bịt mũi ra, hít mạnh một hơi, lại đến chiếc máy thứ hai, hít tiếp. Cuối cùng nó gật đầu nói:
“Mùi thơm, nhưng đúng là lẫn mùi , chỉ là kh mùi máu, chắc m.á.u đã bị rút hết.”
Ta lại m cái xác khi nãy, quả thật trắng bệch đến kinh hoàng, một giọt m.á.u cũng kh còn. Kh hiểu chúng làm cách nào mà rút sạch được như vậy.
Giờ ta đã hiểu ra: nguyên liệu của nước hoa Thành Nghĩa chắc c trộn t.h.i t.h.ể .
Kh biết vì nó lại tạo ra mùi thơm lạ như vậy, hay khiến nước hoa tác dụng kỳ dị, nhưng chắc c Thành Nghĩa kh tốt.
“Chủ nhỏ, báo c an kh?” A Tinh lùn hỏi. Với chừng này chứng cứ, đủ khiến Thành Nghĩa thân bại d liệt, thậm chí ngồi tù suốt đời.
Nhưng ta lắc đầu:
“Tạm thời đừng. Dù Thành Nghĩa là kẻ g.i.ế.c , hay dùng tà thuật để chế nước hoa, thì chuyện đó liên quan gì đến việc Thẩm Văn Viện khắc phu? Dù sai, cũng là lỗi của Thành Nghĩa, đâu dính dáng đến Thẩm Văn Viện?”
Kh đúng, chắc c còn ều gì đó chúng ta chưa phát hiện. Ta quan sát lại, toàn bộ những t.h.i t.h.ể này đều là phụ nữ. Tại lại chỉ phụ nữ? Là Thành Nghĩa g.i.ế.c ? Hay đồng phạm?
Ngay lúc , cửa ngoài bỗng vang lên tiếng động. Thực ra, giờ mà báo c an thì chúng ta cũng chẳng cần sợ gì nữa, chứng cứ rõ ràng, dù lén vào nhà ta, tội cũng nhỏ hơn tội g.i.ế.c .
Nhưng ta kh muốn vạch trần lúc này, mà vội ra hiệu cho mọi ẩn nấp.
Linh cảm mách ta biết, Thành Nghĩa chắc còn bí mật khác, kh chỉ dừng ở đây.
Vừa trốn xong, tách, khóa cửa vang lên, vào. Chúng ta kịp tắt đèn pin ện thoại, chắc chưa bị phát hiện.
Tiếng bước chân cộp cộp vang lên từng nhịp, như gõ thẳng vào tim mỗi . Ta th đó cầm một con dao, dù phòng tối nhưng lưỡi d.a.o vẫn lóe ánh sáng lạnh lẽo. Kh th rõ mặt, nhưng theo lý thì chỉ Thành Nghĩa mới được phép vào đây, chắc kh thể là ai khác.
Thế nhưng, kia bỗng tạch một tiếng bật đèn, cả phòng sáng lên. Và lúc đó ta rõ khuôn mặt, đó kh Thành Nghĩa… mà là Thẩm Văn Viện!
Chưa có bình luận nào cho chương này.