Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 443: Lão điên lại phát bệnh

Chương trước Chương sau

Hỏa chú là một loại pháp thuật diện rộng, cực kỳ hữu hiệu khi đối phó với nhiều quỷ. Mà đám quỷ dường như sợ loại lửa này, chỉ trong chốc lát, toàn bộ bọn chúng đã tan biến, chẳng còn bóng dáng một con rõ ràng vừa nãy còn hùng hổ đòi “ăn ta” kia mà!

Khi ngọn lửa biến mất, bốn bề im phăng phắc, ta thở phào một hơi, tưởng đâu sắp trận chiến ác liệt. Cũng may, đám này đều là quỷ lành, kh ý hại . Nếu là ác quỷ hay hung quỷ thật sự thì chuyện đã khác .

“Ha ha, kh tệ, kh tệ chút nào! Ngươi thiên phú đ. Sau này chỉ cần chăm chỉ tu luyện những gì ta dạy, tăng thêm pháp lực, nhất định sẽ trở thành cao thủ quỷ đạo.” Lão ên khen ngợi.

Ta lòng bàn tay mà th hứng khởi. Như vậy là ta đã nắm được ba loại âm thuật: thiên sư pháp thuật, quỷ đạo pháp thuật, và quỷ văn. Tuy cả ba ta mới chỉ học được chút ít, nhưng chỉ cần tiếp tục rèn luyện, chắc c sẽ tiến bộ. Khi đó, ở thành Trung Hải đầy hiểm nguy này, ta cũng thêm phần tự bảo vệ .

“Ê, sư phụ, chẳng còn hai loại pháp thuật nữa ? Hay dạy luôn cho ta... Ê, sư phụ? đâu ? Này, sư phụ, lão ên...”

Trong lúc ta đang mừng rỡ, lão ên lại biến mất, im thin thít.

Ta vội chạy khắp nơi tìm, nhưng qu đó chẳng th bóng dáng ta đâu. Rốt cuộc là chứ?

Ta men theo đường cũ quay lại, và tìm th ta ở ngay trong tiệm xăm của ta. Điều khiến ta tức muốn nổ phổi là ta lại ngủ, mà còn ngủ say như chết, tiếng ngáy ầm ầm như máy kéo.

“Khỉ thật, kh nói một lời mà tự chạy về đây? Dậy , mau dậy! Ông ngủ cả ngày , kh chán à? Còn hai loại pháp thuật chưa dạy ta nữa đ, dậy nh!” Ta vừa la vừa giật, gọi kh được thì liền tháo giày ra, đặt chân ngay lên mũi ta kh ta ác, mà là ta ngủ như chết, chẳng biết giả vờ hay thật.

“Ọe... ọe... khụ khụ khụ...”

Kh biết chân ta hôi quá kh, mà lão ên bật dậy, nôn khan lia lịa, vừa ho vừa rít.

“Cái gì thế này? Ta ngã xuống hầm phân à? hôi dữ vậy?!” Lão ên hét ầm lên.

Ta lạnh lùng nói: “Hầm phân cũng chẳng thối bằng đâu, tự ngửi thử xem.”

“Thằng nhóc thối, nói cái gì hả?” Lão ên trừng mắt ta, ra vẻ muốn đánh.

Biết lỡ lời, ta vội nín, chuyển chủ đề: “Sư phụ, thật kh ra gì nha, tự về trước, chẳng nói chẳng rằng, bỏ ta giữa ruộng chuối thế?”

“Sư phụ? Ai là sư phụ của ngươi? Thằng r, nói bậy cái gì đ?” lão đột nhiên gắt ầm lên.

“Kh chứ, sư phụ, lại... mất trí nữa ? Đừng nha, còn hai loại pháp thuật nữa chưa dạy ta mà!”

Nhưng lão ên bỗng cảnh giác, đứng dậy, vẻ khó chịu, quay định ra ngoài, cứ như muốn trốn.

“Ngươi là ai? Đừng vu khống ta, ta kh sư phụ của ngươi! Biến !” Lão quát.

Xong lại phát bệnh nữa. dáng vẻ , chắc kh giả vờ.

“Ông thật kh nhớ ta , sư phụ? Ta là đồ đệ mới thu của đ!” Ta cố gắng gợi lại trí nhớ cho ta, hy vọng tỉnh lại như lần trước.

“Đồ đệ?” Lão cau mày, cố nhớ, đột nhiên nở nụ cười, lao ra ngoài vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Đúng , sư phụ, sư phụ! Ta nhớ , ta sư phụ! Ta nhớ ra ...”

Ta thầm kêu một tiếng mẹ kiếp, ta là muốn khiến lão nhớ ra lão từng một đệ tử, chứ kh khiến lão nhớ ra sư phụ của chính đâu nhé! Thật hết nói nổi, quả nhiên ên thì vẫn là ên, mãi mãi chẳng thể nói chuyện th được.

Ta vội vàng đuổi theo, nhưng lão ên chạy cực nh, thoắt cái đã chẳng th bóng dáng đâu nữa, ta cố m cũng kh đuổi kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-443-lao-dien-lai-phat-benh.html.]

Đến ngày hôm sau, ta lục tung cả ngôi làng cũng kh th bóng dáng lão, dường như lão đã rời khỏi đây ! Thậm chí qu làng trong bán kính ba dặm, ta cũng tìm hết mà chẳng kết quả. Kh biết lão lại đâu khi là đã bỏ trong đêm cũng nên. Một kẻ ên kh rõ lai lịch như thế, ta chẳng cách nào lần ra được tung tích, đành bất lực bu xuôi, cùng Tiểu Hồ Ly và m họ bắt xe về nhà.

Chuyến về làng lần này thu hoạch cũng kh nhỏ đầu tiên là kiếm được ba vạn đồng của họ Nhị Cẩu, sau đó lại học được “Quỷ Đạo Tam Thập Lục Thiên Cương Kỹ”. Tuy vẫn chưa thuần thục, nhưng phần lớn ta đã ghi nhớ trong lòng, chỉ là hiện tại mới thi triển được ba chiêu đầu, còn lại dần dần tiêu hóa. Chỉ tiếc duy nhất là lão ên lại phát bệnh, thì chẳng biết trốn đâu, bằng kh ta còn thể học thêm hai môn pháp thuật nữa.

Ngoài ra, ta vốn định ều tra thân phận thật của lão, hoặc đưa lão đến bệnh viện khám thử, nhưng tất cả đều tan thành mây khói, cuối cùng đành thôi.

Khi ta trở về tiệm xăm, câu đầu tiên mà Quách Nhất Đạt nói là:

“Tiểu Đường gia, Châu Nguyệt Đình vẫn chưa quay lại!”

Nghe thế, tim ta lập tức trùng xuống kh ổn ! Bao nhiêu ngày mà Châu Nguyệt Đình vẫn chưa về? Chắc c chuyện!

“Trương Húc đến kh?” ta hỏi.

Trương Húc là chủ khu vui chơi kia chính đã đến tìm ta nhờ giúp. Ban đầu ta định từ chối, vì hình xăm chỉ tác dụng với cá nhân, kh thể ảnh hưởng đến cả khu vui chơi, nhưng Châu Nguyệt Đình lại muốn l việc hàng phục ác linh làm cơ hội tu luyện nên đã tự nhận l.

Cũng do ta mà ra pháp thuật của Châu Nguyệt Đình tuy kh yếu, nhưng đối mặt với ác linh, nếu cô ta kh đối phó nổi thì việc một chẳng khác nào tự tìm chết. Khi đó ta cứ nghĩ dù cô ta cũng thể rút lui được, kh ngờ lần này lại chẳng trở về.

“Kh, kh đến. Địa chỉ và số ện thoại đều đưa cho Châu Nguyệt Đình , cũng chẳng lưu lại bản nào, nên giờ kh liên lạc được với Trương Húc.” Quách Nhất Đạt áy náy nói, tưởng Châu Nguyệt Đình xử lý được, kh ngờ lại xảy ra chuyện.

“Chuyện này dễ thôi, khu vui chơi của Trương Húc từng án mạng, lên mạng tìm là ra.” A Tinh Lùn đứng bên cạnh nhắc.

“Ngươi kh nói sớm!” Ta lập tức chạy lên tầng mở máy tính, tra thử, quả nhiên m mối.

Trung Hải thật sự một khu vui chơi từng c.h.ế.t , mà kh chỉ một vụ. Ban đầu là ở “Nhà Ma”, sau đó đến trò “Tàu lượn siêu tốc” du khách vô duyên vô cớ bị mất đầu! Vụ án từng gây chấn động lớn trên mạng, mọi đều đồn là hiện tượng linh dị, nói khu vui chơi bị ma ám. Còn kẻ tung ảnh chụp “bóng ma” trong khu, nhưng sau bị chứng minh là ảnh photoshop.

Tên khu vui chơi đó là “Quang Minh Du Lạc Trường”, cách chỗ ta chỉ khoảng một tiếng đường.

Ta đồng hồ vừa đúng mười hai giờ trưa. Kh nói nhiều, cả bọn lập tức bắt xe ngay. Tuy thời gian Châu Nguyệt Đình ở cùng ta chưa lâu, nhưng ai n đều lo lắng, kể cả A Tinh Lùn suốt ngày tr cãi với cô .

Một tiếng sau, chúng ta đến nơi. Trước khi xuống xe, bác tài còn nhắc:

“Muốn tìm kích thích thì đừng tới đây chỗ này thật sự kích thích đ!”

Lời chút qu co, nhưng khi ta vừa bước xuống xe liền hiểu ngay gió âm thổi hun hút trước cổng khu vui chơi, mà đây lại là một giờ trưa!

Ngẩng đầu trời mây đen dày đặc phủ trên khu vui chơi, gió lạnh từng đợt, nhưng bên cạnh lại nắng trong x như rửa. Bên trong khu hoàn toàn kh bóng , tĩnh lặng đến đáng sợ, mà cổng chính cũng đóng im ỉm.

Thật ra mở hay kh mở cũng chẳng khác gì nhau ai dám đến đây chứ? So với nghĩa địa còn âm u hơn. Nếu kh th năm chữ lớn “Quang Minh Du Lạc Trường”, ta còn tưởng lạc vào nghĩa trang nào .

“Tiểu Đường gia, hình như bên trong kh ai, cửa cũng khóa.” Quách Nhất Đạt nói, vừa nói vừa định trèo cổng vào.

Ta bảo đừng vội. Nơi này sát khí nặng như thế, dường như kh giống những gì Trương Húc đã nói. chỉ bảo khu vui chơi làm ăn tệ, chứ đâu nói đến mức âm khí nặng nề, u ám thế này.

Hơn nữa, Châu Nguyệt Đình ở trong đó hay kh vẫn chưa chắc, chúng ta kh cần nóng vội.

Ta gọi lớn m tiếng, hô tên Châu Nguyệt Đình hướng vào trong khu, nhưng kh hồi đáp nào, chỉ gió lạnh thổi vù vù khiến da đầu ta tê rần.

Ta đành quan sát kỹ xung qu ngoài việc kh , chẳng th gì lạ. Nhưng ta phát hiện một chi tiết quan trọng: bên cổng lớn dán số ện thoại của “viện trưởng khu vui chơi”, cũng chính là số của Trương Húc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...