Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 457: Đại chiến Hề phần 3
Khi th kiếm tiền đồng c.h.é.m về bên , ta nghe th một tiếng “keng!” sắc lạnh. Ta lập tức mở mắt đoán trúng !
Nhưng chỉ vậy thôi thì chưa đủ để tg con ác linh này!
Mất cánh tay , song sức mạnh tà ác trong kh hề suy yếu. Muốn tg , chỉ dựa vào th kiếm này là kh thể!
“Ngươi… thể theo kịp tốc độ của ta ư?” Tên hề lộ vẻ ngạc nhiên.
“Ahhh!” ta hét lớn, dốc toàn lực đẩy kiếm về phía trước.
Tên hề cũng gầm lên, th đại kiếm rít lên một tiếng kinh khủng, hắc khí xoắn lại thành từng luồng, va chạm dữ dội với kim quang thánh khiết.
Dù ta dồn hết sức, vẫn kh thể áp chế !
“Ba mươi sáu Thiên Cương thuật – Chú!”
Ta dùng tay còn lại kết ấn, niệm chú, một luồng ánh sáng vàng lao thẳng về giữa trán của .
Tên hề lập tức lùi lại, rút kiếm ra xa.
Ta hai tay nắm chặt Kiếm Tiền Đồng, đuổi theo c.h.é.m mạnh xuống.
Th kiếm nhuốm m.á.u đỏ rực, phát ra kim quang chói mắt, xé kh khí, lao thẳng đến .
Tên hề gào lên, ác khí tụ lại thành một mặt nạ khổng lồ, há miệng nuốt trọn l ta.
Cái miệng đen ngòm như một hố đen nuốt trời, sâu kh th đáy…
Ta vung kiếm c.h.é.m xuống, kim quang bừng sáng rực rỡ, luồng thánh lực cương dương thuần khiết c.h.é.m nát chiếc mặt nạ thành vô số mảnh vụn, lả tả rơi xuống. Nhưng đúng lúc đó, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, tên hề lao thẳng về phía ta. Sau một chiêu kiếm vừa , ta đã kh kịp phòng bị, lưỡi đại kiếm lạnh như băng đ.â.m xuyên qua thân thể. Một cơn đau buốt khiến ta rùng , cơ mặt co giật kh ngừng.
“Nhóc con, ta đúng là đã xem thường ngươi, nhưng muốn g.i.ế.c ta, ngươi vẫn còn non lắm.” Tên hề cười lạnh, th đại kiếm trong tay lại từ từ đ.â.m sâu thêm, cuối cùng “xoẹt” một tiếng xuyên thẳng qua lưng ta.
Ọe…
Ta lại phun ra một ngụm m.á.u tươi, cả yếu ớt đến mức gần như mất hết sức lực.
“Ai nói với ngươi là ta kh thể tg ngươi chứ?” Lúc này, th kiếm đồng tiền của ta rơi xuống đất, vang lên một tiếng keng giòn tan.
“Hừ, đến kiếm còn kh cầm nổi, ngươi còn định g.i.ế.c ta ? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!” Tên hề nhếch môi cười khinh miệt.
“Đó là vì… ta cần rảnh hai tay… để thi pháp đ!”
“Cái gì?” Cơ thể đột nhiên cứng đờ.
lúc này mới phát hiện, hai tay ta đã đặt lên vai từ khi nào, và trên đó đang phát ra tiếng ù ù tựa sấm rền, từng tia ện lóe sáng chói mắt.
Đúng vậy, lần này ta liều mạng thử một lần thi triển song ngũ lôi chú! Hai tay cùng lúc sử dụng ngũ lôi chú, kh chỉ thành c mà ta còn cảm nhận rõ pháp thuật này của đã tiến bộ hơn nhiều. Ở đầu ngón tay ta, bóng hình của lôi chú hiện ra như thật, giống như sấm sét trên trời đang giáng xuống. So với ánh sáng yếu ớt trước đây, giờ quả thật đã mạnh hơn hẳn.
“Lại bị ngươi lừa nữa !” Tên hề hoảng hốt, vội rút kiếm định lùi. “Điên , ngươi đúng là đồ ên! Dám l mạng ra cược à? Ngươi nghĩ thứ pháp thuật rác rưởi này thể làm ta bị thương ? Dụ ta đến gần chỉ uổng c vô ích thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-457-dai-chien-he-phan-3.html.]
Miệng nói vậy, nhưng thân thể vẫn liều mạng tìm đường thoát. Song đã quá muộn!
Nói thì chậm, xảy ra thì nh, song ngũ lôi chú của ta đã ấn mạnh lên sau đầu .
Pháp lực của ta tuy kh mạnh, nhưng ngũ lôi chú tuyệt đối kh loại pháp thuật tầm thường đó là pháp chú chí dương chí cương trong đạo gia, thiên sinh khắc tà! Nếu một ngũ lôi chú kh đủ g.i.ế.c , ta kh tin hai cái còn kh hạ được!
Ta l mạng dụ đến, tuyệt đối kh chuyện vô ích. Dù mạo hiểm, nhưng chiêu này… đủ khiến trả giá đắt!
Song ngũ lôi chú lóe lên ánh sét, ta dồn lực giáng xuống sau đầu . “Ầm!” một tiếng nổ rung trời, pháp chú lôi ện nuốt chửng thân hình tên hề. Sức mạnh tuy kh quá lớn, nhưng loại pháp thuật chí dương chí cương này trời sinh khắc chế yêu tà!
Thân thể lập tức hóa thành hư vô, keng một tiếng, đại kiếm rơi xuống đất. Nhưng vẫn chưa c.h.ế.t chiếc mặt nạ bay vọt lên giữa kh trung, còn ta thì toàn thân đẫm máu, mất hết sức lực mà ngã xuống đất.
“Ta lại thua trong tay ngươi… Kh thể nào! Kh thể nào! Tuyệt đối kh thể nào!!”
Chiếc mặt nạ hề bay lên, phát ra tiếng gầm đầy phẫn nộ, xoay tròn ên cuồng. Nó bộc phát ra luồng oán linh khủng khiếp, sức mạnh trào dâng như sóng dữ, cuối cùng bị mặt nạ hút vào. Mặt nạ bắt đầu phồng to như quả bóng, càng lúc càng lớn, che phủ cả bầu trời khu vui chơi. Khuôn mặt dữ tợn há rộng miệng, phun ra từng luồng khí đen, như một vực sâu kh đáy đáng sợ vô cùng.
“Ta muốn nuốt chửng các ngươi!!” mặt nạ hề gào lên.
Chết tiệt, ta lúc này đã kiệt sức, trọng thương, căn bản kh thể chống lại nổi. Đến đứng lên ta cũng chẳng còn hơi sức.
Tưởng rằng đã thể hoàn toàn tiêu diệt , chẳng lẽ… chúng ta lại sắp thua ?
“Phần còn lại, giao cho bọn ta!” Một giọng nói vang lên Châu Nguyệt Đình bước đến.
“Đúng đó, chủ nhân. Giờ chiếc mặt nạ này cũng đã yếu lắm , sức mạnh còn chưa bằng một phần mười lúc trước.” Tiểu Hồ Ly nhỏ cũng tiến lại gần.
Ba phân thân của tên hề đều đã bị tiêu diệt, Châu Nguyệt Đình sau khi nghỉ ngơi một lúc cũng khôi phục được ít pháp lực.
Tiểu Hồ Ly cắn đầu ngón tay, để m.á.u thấm lên vuốt. Một luồng yêu khí bốc lên, móng vuốt cô ta hóa thành màu đỏ thẫm, phát sáng yêu dị.
“Hồ hỏa!” Tiểu Hồ Ly phồng má, phun ra một luồng lửa hồ thổi về phía mặt nạ, đồng thời lao theo ngay sau ngọn lửa.
Ngọn hồ hỏa lao vun vút, nhưng mặt nạ há miệng phun một hơi, lập tức dập tắt nó. Tiểu Hồ Ly nhào ra từ sau ngọn lửa, vuốt đỏ như huyết c.h.é.m loạn trong kh trung, vẽ thành vô số đường cong rực rỡ, yêu khí như lưỡi d.a.o xé gió, lao thẳng đến mặt nạ.
“Vu quỷ giáng pháp – Tam Trọng Diêm Vương Trảm!”
Châu Nguyệt Đình cũng nhảy vút lên kh, tay trái kết ấn, tay niệm chú. Chú ngữ vừa dứt, phù ấn biến thành một cây thương âm phủ, lóe sáng đầu lâu rùng rợn, c.h.é.m thẳng về phía mặt nạ.
Vút! Vút! Vút!
Thương âm phủ quét liền ba nhát, âm quang bừng sáng, hợp lại thành một chiếc đầu lâu khổng lồ nổ tung giữa trời. Sau lưng mặt nạ hiện ra một bóng đen dữ tợn, tựa như Diêm Vương giáng thế!
Ầm!
Hai luồng sức mạnh giao nhau, Tiểu Hồ Ly và Châu Nguyệt Đình xuyên qua thân thể mặt nạ, xuất hiện phía sau. Một tiếng thét thảm vang lên, rắc! như thủy tinh vỡ nát, vô số vết nứt lan khắp mặt nạ, hắc khí cuộn trào thoát ra từ đó.
“Kh… ta thể thua trong tay các ngươi! Kh thể! Kh thể!!”
Tiếng gào đầy căm phẫn vang vọng, ầm một tiếng, chiếc mặt nạ nổ tung thành tro bụi, tan biến giữa kh trung. Tiểu Hồ Ly và Châu Nguyệt Đình nhẹ nhàng đáp xuống đất báo hiệu chiến tg thuộc về chúng ta.
Chúng ta tg . Lần này, ác linh hề đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Còn ta, vì mất quá nhiều máu, dần dần chìm vào hôn mê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.