Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 51: Bùa Ngũ Lộ Thần Tài

Chương trước Chương sau

Sau khi Đới Khiết O rời , ta định cùng tên A Tinh Lùn vào tiệm xăm nghỉ ngơi. Nhưng đúng lúc đó, từ trong hẻm một tên say rượu lảo đảo bước vào, đang tựa vào tường như muốn nôn.

Nếu trong hẻm này xuất hiện mùi nôn ói, tiệm tụi ta sẽ là bên lãnh đủ. A Tinh Lùn lập tức chạy ra định đuổi , ai ngờ tên say nhờ rượu làm gan to, quay ngược lại còn muốn đánh . A Tinh Lùn đâu đối thủ, ta vội chạy tới giúp.

Nhưng khi ta rõ mặt tên say, lập tức sững sờ:

"Trần Cẩu?" – Ta bật thốt lên kinh ngạc.

Trần Cẩu là bạn chơi cùng ta từ nhỏ ở làng. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhà chuyển lên thành phố Trung Hải sinh sống, từ đó bặt vô âm tín. Kh ngờ bây giờ lại tình cờ gặp nhau trong cái hẻm nhỏ này.

uống say quá, lại giữa đêm hôm, đầu óc chưa tỉnh táo nên chưa nhận ra ta. Mãi tới khi ta… tặng cú tát thứ mười, mới tỉnh ra đôi chút.

"Hạo Tử? Là mày đó hả?" – Trần Cẩu cũng ngạc nhiên y như ta. Bao năm kh gặp, lại đụng nhau đúng lúc éo le thế này.

Ta liền đưa về tiệm, pha cho vài ly trà giải rượu, lúc này mới tỉnh táo lại chút đỉnh, chứ lúc mới đến còn kh mở nổi mắt.

Ta khuyên : “Rượu bia bớt uống thôi, uống nhiều hại thân. Đặc biệt là uống xong say xỉn ra đứng ở hẻm nhà ta nôn, coi chừng bị đánh c.h.ế.t lúc nào kh biết.”

Nghe đến đó, mặt mày Trần Cẩu nhăn như khỉ ăn ớt. bảo dạo này buồn bực trong lòng, nên mượn rượu giải sầu. Uống đến mờ mịt luôn, chẳng còn biết đang ở đâu, th buồn nôn thì vịn đại tường mà nôn.

ta nói, “Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rưng rưng” – tuy chút khác với câu “đồng hương đ.â.m sau lưng”, nhưng với Trần Cẩu thì ta vẫn th quý. hình như đang chuyện phiền lòng, ta liền hỏi cho ra nhẽ.

Trần Cẩu ủ rũ kể: “Ta vốn nghiện cờ bạc. Gần đây đầu tư thì cháy túi, tiền mất sạch sành s. Kh chỉ vậy… bạn gái ta cũng theo thằng khác luôn . Đúng là xui hết phần ta.”

Giờ đến nhà cũng chẳng dám về, ngày nào cũng bị đòi nợ, nhà còn dọa đoạn tuyệt quan hệ.

Ta thở dài một hơi, nói: “ đệ, cờ b.ạ.c tránh xa, đó là cái hố kh đáy, sa chân vào thì cả đời cũng xong đời.”

Trần Cẩu phẩy tay tỏ vẻ kh để tâm, nói chỉ là vận khí kh tốt, với lại đầu tư thì kh tính là cờ bạc.

Đúng là, nói cho rõ thì đầu tư kh cờ bạc, nhưng vì đầu tư mà nhảy lầu tự sát thì kh thiếu gì .

Đột nhiên Trần Cẩu đứng bật dậy, bắt đầu quan sát tiệm xăm của ta.

“Hết hồn đ, Hạo Tử, ngươi cũng mở được tiệm xăm ở Trung Hải à? tiền đồ đó, chắc kiếm cũng khá lắm nhỉ?” Trần Cẩu nói.

“Cũng tạm thôi.” Ta gãi đầu, khiêm tốn đáp.

Nếu là tiệm xăm bình thường, e rằng sớm đã sập, ta đây sống được là nhờ nghề quỷ văn – một loại âm thuật, mới kiếm ra tiền. Kh ngờ Trần Cẩu cũng biết đến quỷ văn, bảo là nghe trong làng kể.

“Ê, Hạo Tử, nghe nói hình xăm mà nội ngươi truyền lại thần kỳ, giúp ta một tay , cái hình nào giúp tăng vận tài kh? Gần đây xui xẻo quá chừng.” Trần Cẩu khẩn cầu.

Ta nói thì , nhưng hình xăm kiểu đó thì giá kh hề rẻ.

Hình xăm tăng tài vận hai loại: Dương văn và Âm văn. Dương văn gọi là Ngũ Lộ Tài Thần Phù.

Âm văn thì khá tà môn, gọi là Ngũ Quỷ Vận Tài, nghe nội kể, hình xăm này kh thể xăm bừa – đó là l tuổi thọ đổi l một đêm phát tài, trước khi xăm suy nghĩ kỹ. Đồ do quỷ cho, sau này đều trả lại gấp đôi. Nếu bị phản phệ thì hậu quả khó lường.

Loại hình xăm này chỉ dành cho ai thực sự cần tiền cứu mạng. Đã là cứu mạng , thì hao vài năm dương thọ cũng kh tính là gì.

Còn Ngũ Lộ Tài Thần Phù thì đơn giản hơn, hiệu quả cũng kh quá mạnh, ta tính l mười ngàn tệ phí xăm.

Trần Cẩu nghe xong chỉ cười khổ, bảo bây giờ trên dưới chỉ vài chục đồng, l đâu ra mười ngàn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-51-bua-ngu-lo-than-tai.html.]

Ta nghĩ một lát, nói: “Tiền sau này trả cũng được. Giữa ta với Trần Cẩu chẳng sợ quỵt, năm xưa một cái quần mặc chung, một cây kem hai đứa liếm, lại vì tiền mà tổn hại cảm tình. Với lại giờ thê thảm như vậy, ta cũng muốn giúp một tay.”

Nhưng ta nói trước: “Nếu sau này vận tài tới, kiếm được tiền, trả hết nợ, thì cái tính ham cờ b.ạ.c bỏ, từ nay về sau kh được động vào cổ phiếu nữa.”

Trần Cẩu thề ngay trước đèn: “Nếu sau này ta mà còn chơi cổ phiếu, thì kh kết cục tốt!”

Th thành khẩn, lại là đệ chí cốt, ta quyết định giúp một lần – xăm miễn phí.

Ngũ Lộ Tài Thần Phù xăm lên tay, vì tay mới đếm được tiền, tài vận cũng là từ đôi tay mà tới.

Ta dẫn Trần Cẩu vào phòng xăm, l kim và mực xăm, bắt đầu xăm Ngũ Lộ Tài Thần Phù lên tay .

Hình xăm này khá đơn giản, mất chừng hai tiếng là xong, chỉ là một bức phù chú tr cũng kh quá phức tạp.

“Thật sự tác dụng kh đ?” Trần Cẩu nửa tin nửa ngờ hỏi. Chỉ xăm một cái phù trên tay mà thể tăng tài vận được à?

Ta bảo: “Muốn làm tỷ phú thì đừng mơ, nhưng kiếm ít tiền tiêu thì chắc kh thành vấn đề.”

“Ít tiền là bao nhiêu? Đừng nói là vài đồng lẻ nhé?” Trần Cẩu cười khổ, tỏ vẻ thất vọng.

Ta nói ta cũng kh rõ, chuyện này còn xem mệnh cách của . trời sinh đã nghèo mạt, đến cả Thần Tài cũng chẳng giúp nổi.

Trần Cẩu nghe xong gật đầu lơ mơ, sau đó khách sáo với ta vài câu tính rời . Ta hỏi : “Ngươi kh dám về nhà mà? Hay là ở lại chỗ ta vài hôm?”

Trần Cẩu từ chối, bảo sẽ đến nhà một bạn tá túc, kh muốn làm phiền ta. nói nếu để tụi đòi nợ tìm đến đây, e rằng sẽ đập nát tiệm xăm của ta mất. Nói xong là luôn.

Sau khi Trần Cẩu , A Tinh Lùn lắc đầu ta, thở dài.

Ta hỏi: “ vậy?”

A Tinh Lùn nói: “Ngươi còn tin con nghiện cờ b.ạ.c à? Nếu Trần Cẩu mà cai nổi cờ bạc, nói gì ta cũng tin. Còn cái chuyện đến nhà bạn ở nhờ hả? Xạo thôi. Rõ ràng lại đánh bạc tiếp !”

lẽ A Tinh Lùn nói đúng… Nhưng ta chỉ muốn giúp một lần cuối. Nếu vẫn kh tỉnh ngộ, thì tình đệ cũng đành chấm dứt.

Xăm xong Ngũ Lộ Tài Thần Phù, cũng đã hơn hai giờ sáng. Ta rửa mặt qua loa cùng A Tinh Lùn mỗi leo lên giường ngủ.

Đến khoảng năm giờ sáng, đập cửa tiệm xăm.

Ta ra mở cửa trong tình trạng mắt còn chưa mở nổi. Ban đầu định quát, ai mà sáng sớm tinh mơ đã tới phá giấc mộng đẹp của khác – đừng nói là khách, kể cả Trời cũng đừng hòng!

Nhưng vừa mở cửa th là Tô Tình, ta lập tức cụp xuống. Con nhóc này còn lợi hại hơn cả Trời, ta nào dám nổi cáu.

“Ôi chao, cô tổ t của ta ơi, mới năm giờ sáng, ngày mai ngươi kh học à? Dậy sớm thế gõ cửa làm gì? Ta mới nằm xuống lúc hai giờ đ!” Ta càu nhàu.

“Ta cũng đâu muốn dậy sớm vậy đâu?” – Tô Tình ngáp một cái rõ dài, bộ dạng cũng lờ đờ y như ta – “Ngươi thử xem hôm nay là ngày gì?”

Ta vào ện thoại, lập tức tỉnh hẳn.

Ngày rằm! Hôm nay là rằm – ngày thu thập sương sớm!

được sương sớm cộng với Hóa Thi Phù, thì thai xác của Từ Mộng thể phá được !

Chỉ là từ sau khi bị mụ Quỷ Bà dọa hôm nọ, tâm trạng của Từ Mộng vẻ kh ổn, kh rõ giờ thế nào .

“Đi, tìm Từ Mộng l sương sớm thôi!” Ta kéo Tô Tình chạy thẳng đến nhà Từ Mộng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...