Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 526: Tiểu nhân giấy đến cửa
Sau khi quét sạch chỗ đồ ăn được mang vào, ta ợ một cái thật dài. Kh bao lâu sau, chiếc đĩa cũng bị chị gái xinh đẹp thu dọn mất.
nói thật, những ngày này đúng là khó chịu, ăn no xong chẳng việc gì làm, chỉ biết ngồi trong phòng, buồn chán đến mức sắp phát ên. Muốn ra đại sảnh thì chờ ba ngày mới được ra một lần, tuy so với ngồi tù khá hơn đôi chút, nhưng cũng chẳng dễ chịu hơn là bao.
Lúc này ta liếc quả bầu của Hạc Tường lão già đúng là con mắt xa tr rộng. Kh gì để chơi, ta chỉ thể nghịch cái bầu . Điện thoại thì đã hết pin, trong cái phòng quỷ quái này chẳng nổi một cái ổ cắm, nói gì đến chuyện sạc pin.
“Ê, ngươi th chán kh?” Ta khẽ gõ vào quả bầu, rỗi rãi ngồi đếm l chân của .
“Cút! Ngươi kh xứng để nói chuyện với ta.” Bạch Yên giận dữ quát lên.
“Ta cũng muốn cút lắm chứ, nhưng phòng này mỗi chừng này, ta cút đâu được? Này, chúng ta đều là tù nhân cả, chẳng lẽ kh thể nói chuyện cho đỡ buồn ?” Ta nói.
“Ta chẳng gì để nói với ngươi. Đợi ta ra ngoài, việc đầu tiên là xé nát cái miệng ngươi!” Bạch Yên lại mắng tiếp, câu nào cũng chẳng rời khỏi chữ mắng, khiến ta bị chửi đến mức đầu óc choáng váng, chẳng còn biết nói gì nữa.
“Con ma nữ ngươi dữ thật, c.h.ế.t là .” Ta vừa hét vừa lắc mạnh quả bầu, chán quá thì tra tấn cô ta một trận! Muốn thúc mạng ta à, xem ai mới là bị thúc mạng.
“Dừng tay, đồ khốn, ra ngoài tao nhất định sẽ c.h.é.m c.h.ế.t mày.” Bạch Yên kêu lên, miệng thì mắng to hơn nữa.
“Đợi đến khi mày ra được đã tính. Ta kh thả mày, mày làm ra ngoài?” Ta đáp lắc mạnh hơn nữa. Hahaha, ta còn kh ngờ sức lại thể bắt nạt được Bạch Yên sướng kh tả nổi.
“Bắt nạt quỷ quá đáng!” Bạch Yên gầm lên, lập tức ta cảm th một luồng khí đen trào ra, quả bầu tự phát ra một hồi rung đáng sợ với tần số cao. Khi tay ta dừng lại, tần số còn tăng hơn, miệng bầu kêu lách tách như thứ gì đập vào trong.
Chết tiệt, chẳng lẽ Bạch Yên thể phá bầu chui ra ? Ta vội quăng bầu lên bàn, lùi lại m bước quan sát.
Nhưng những phù vàng ở miệng bầu phát ra một luồng quang vàng, ép Bạch Yên lặng xuống, đồng thời chú chú trên thân bầu tỏa ra ánh sáng đỏ rực như máu, những phù ấn như sắp rớt xuống, kh ngừng bò lởm chởm trên thân bầu.
“Á…”
Bạch Yên kêu lên một tiếng thảm thiết im bặt, ánh sáng trên bầu cũng tắt hẳn.
Ta lau mồ hôi trên trán, may mà kh chui ra, kh thì c.h.ế.t chắc. Với m kiểu ta vừa hành hạ cô ta, đoán chắc c.h.ế.t mười lần vẫn chưa xóa được mối thù trong lòng cô ta.
“Này, c.h.ế.t chưa?” Ta gõ gõ bầu để chắc cô ta kh, vì vừa những chú ấn kia lẽ ra đủ gây hại cho cô ta.
“Cút? Hỏi một con quỷ c.h.ế.t kh, ngươi thiếu não à?” Bạch Yên gầm gừ từ trong bầu.
“Haha, ai bắt nạt mày dữ vậy, ta và mày hòa bình sống được thì cả hai đều tốt.” Ta cười.
“Cút, lười nói chuyện với mày, Quỷ Vương nhất định sẽ cứu ta ra, lúc đó xem ai c.h.ế.t ai.” Nói xong, Bạch Yên im re, bặt tiếng với mọi lời ta nói.
Con quỷ này thật cứng đầu và dữ tợn. Giá mà đổi thành Sơ Tuyết thì tốt biết m, ở đây ta thể ở một năm ròng cũng kh th chán.
Bạch Yên kh nói, ta lại chán tới mức phát bấn, làm ta sống được?
Cuối cùng đành cứ lặp lại luyện “Tam thập lục thiên cương” mãi, còn m bộ pháp thuật khác ta cũng kh mang theo, chỉ thể tập môn này.
Nói thật, nhờ quãng thời gian này mà Tam thập lục thiên cương của ta sau nhiều lần luyện tập đã tiến bộ nhảy vọt, tăng trưởng thần tốc, đặc biệt lợi hại, nội lực ta cũng tăng lên kha khá. Dĩ nhiên, đó là chuyện sau này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-526-tieu-nhan-giay-den-cua.html.]
Khoảng hơn bốn giờ chiều thì gõ cửa. Ta ngạc nhiên: ở đây còn gõ cửa ? Mà gõ cũng vô ích, ta kh mở được cửa, cửa đã bị khóa, chỉ cô gái xinh ở ngoài mới mở được ta trước đó đã thử .
“Ai đ?” Ta hỏi.
“ vừa mới vào, bạn mới vào kh?” Bên ngoài giọng đàn trả lời, âm sắc hơi kỳ, như là nói bằng mũi, quái dị.
“Đúng, ngươi là ai? việc gì?” Ta đáp.
“Kh việc gì, tới tâm sự cho vui, chán c.h.ế.t . Ta vào được kh?” Giọng nói bên ngoài hỏi.
“Chỉ cần ngươi vào được thì vào .” Ta mỉm cười gượng.
Vài giây sau, bất ngờ một tiểu nhân gi chui qua khe cửa.
Con tiểu nhân gi này sống động y như , vừa vào đã đặt hai tay vào h, ngẩng ta hỏi: “Chào bạn.”
Ta nhíu mày: đây là kỹ thuật gấp gi à? Còn biết nói nữa, chẳng lẽ là quỷ bà? Nghĩ một hồi th khả năng này ít quỷ bà kh bị nhốt trong đây, cô ta muốn vào là vào được, chứ đây là chỗ của tam trưởng lão, cô ta khó mà lọt vào.
“Ngươi là tiểu nhân gi ?” Ta quỳ xuống, nhẹ chạm vào nó. Tiểu nhân kh tránh mà còn tinh nghịch hôn nhẹ đầu ngón tay ta sống động thật.
“Đúng, ta là tiểu nhân gi, kỹ thuật gấp gi là âm thuật gia truyền của ta.” Tiểu nhân nói.
Quả nhiên, đúng như ta đoán, giống kỹ thuật gấp gi mà quỷ bà dùng, nhưng cô ta hòa cả bùa chú nữa nên mạnh hơn hẳn so với gấp gi thuần túy.
“Ngươi ở phòng nào, tên gì?” Ta hỏi.
Tiểu nhân ngoáy m.ô.n.g chỉ bên cạnh: “Ta tên Trần Tây, sống phòng bên cạnh, ngươi tên gì?”
“Ta tên Đường Hạo.” Ta trả lời thẳng t.
“Đường Hạo? Lại một họ Đường nữa, kh thể trùng được chứ?” Tiểu nhân gãi đầu, dáng vẻ buồn cười, kh biết chủ nhân của tiểu nhân này cũng hành động vậy kh.
“ thế?” Ta ngạc nhiên hỏi, họ Đường gì ?
“Kh gì, chuyện cũ m năm trước , lười nhắc.” Tiểu nhân vẫy tay tiếp tục hỏi: “ vừa luyện là Thiên Cương Tam Thập Lục của đạo quỷ kh? là truyền nhân Mao Sơn đạo quỷ ?”
“Chết tiệt, ngươi biết được ? Ngươi thể th xuyên kh?” Ta thốt lên.
“Kh hẳn, tiểu nhân bên cửa vừa rõ mồn một qua khe cửa.” Tiểu nhân xoa đầu.
“Ừ…” Ta cười khô, này mà trộm ta thì khó nói chuyện. đề phòng một chút, lạ mà.
“Trần Tây, ngươi phạm tội gì mà bị nhốt ở đây?” Ta tò mò hỏi.
Tiểu nhân kh trả lời mà lại về phía trước, phảng phất nhẹ nhàng nhảy lên ghế, từ ghế nhảy lên bàn.
“Cái đó lát sau hẵng nói. Trong quả bầu của ngươi hình như nhốt một con nữ quỷ xinh lắm đó!” Tiểu nhân hí hí cười, vẻ nó kh ác ý với ta, mà ác ý với Bạch Yên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.