Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 54: Hình xăm Diêm Vương
"Hừ, còn nói đến cả sư phụ ta cũng nể ngươi ba phần, kết quả vừa ra tay, đại sư ta đã đánh ngươi nằm bẹp dưới đất, đến vài chiêu cũng kh đỡ nổi. Toàn ba hoa chích choè, kh sợ trời đánh ?" – Tô Tình đứng bên cạnh lạnh giọng mỉa mai mụ yêu bà đang nằm dưới đất.
Dương Thiên đúng là lợi hại, chỉ liếc mắt một cái đã thấu tà thuật của mụ yêu bà, vài chiêu đã đánh bà ta ngã quỵ, đám âm binh gi kia càng kh đáng để nói.
Nếu kh thực lực cách biệt quá xa, yêu bà cũng chẳng đến nỗi bại thảm thế này. vẻ bà ta cũng chỉ dám làm bộ làm tịch trước đám hậu bối như tụi ta mà thôi.
"Muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m gì thì làm , đừng dài dòng." – yêu bà vẫn còn cứng miệng nói.
Ta hơi khó hiểu – chẳng bà ta là một mụ già ? kỹ thì tuổi còn trẻ thế này? A Tinh Lùn nói khi yêu bà gả cho lão già chuyên làm hình nhân gi, bà ta đã hai mươi tám tuổi , vậy chắc cũng là chuyện từ lâu về trước?
Hơn nữa, gọi là "yêu bà", ta cứ tưởng là mụ già thật.
Yêu bà cười lạnh, nói lời đồn mà ta cũng tin. Khi bà ta gả cho lão già kia thì mới mười tám tuổi, tới giờ cũng chỉ mới mười m năm. Bà ta nhiều kẻ thù, nên ít khi lộ diện, từng gặp bà ta thật sự kh nhiều.
Ồ, nếu nhiều kẻ thù như vậy... chi bằng giao bà ta cho bọn họ. Bà ta kh chịu cầu xin tha mạng, chẳng vì nghĩ rằng tụi ta kh dám g.i.ế.c ? Thời buổi này, g.i.ế.c là đền mạng. Chúng ta là chính đạo, kh dễ dàng g.i.ế.c , cũng kh dùng mánh khoé che giấu tội g.i.ế.c . Nếu g.i.ế.c bà ta, bọn ta cũng tiêu đời – kh đáng!
Nhưng nếu giao bà ta cho kẻ thù... dù gì bà ta cũng chút nhan sắc, chắc c sẽ rơi vào cảnh sống kh bằng chết.
Sắc mặt yêu bà lập tức thay đổi, lúc này mới nhận ra đã lỡ lời. Bà ta đâu ngờ rằng ta lại "hạ lưu" đến vậy.
"Hừ, hết giờ . Các ngươi đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để g.i.ế.c ta. Cứ chờ đ! Mối thù hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ!" – Yêu bà vừa nói xong liền cắn đứt một ngón tay, m.á.u b.ắ.n ra từ đầu ngón tay rơi lên bà ta.
Ngay lập tức, trên yêu bà bốc lên từng làn khói trắng, bà ta dần dần xẹp xuống, da thịt biến đổi, cuối cùng biến thành... một hình nhân bằng gi.
Cái loại thuật pháp tà môn gì thế này? Một sống sờ sờ mà biến thành hình nhân gi chỉ trong chớp mắt? Yêu bà đâu ?
Dương Thiên nhíu mày khẽ lẩm bẩm: "Tự chặt ngón giữ mạng, ta đã đánh giá thấp bà ta ."
Nói , quay lại về phía một cái cây phía sau. Trên cây treo một lá bùa màu đen, Dương Thiên dùng kiếm gỗ đào gỡ nó xuống.
Bùa th thường thì đều là màu vàng, còn cái này là lần đầu tiên ta th. Nó kh giống chút nào với bùa truyền thống – nét vẽ uốn lượn như rắn, hai đầu bùa còn vẽ đầu lâu, dính cả chút máu. cực kỳ quỷ dị.
Dương Thiên nói, đó là "tà phù", chỉ những thầy pháp tà ác mới dùng đến. Bản thân thuật pháp của yêu bà kh hẳn là cao cường, nhưng khi kết hợp với thuật làm hình nhân gi thì trở nên vô cùng bí ẩn. đã chủ quan nên mới để bà ta chạy mất.
Sau khi gỡ bùa đen xuống, mây đen bao phủ khu dân cư lập tức tan biến, ánh mặt trời rọi xuống khuôn mặt tụi ta.
Sương sớm cũng đã được thu thập xong, yêu bà bị đánh chạy, cuối cùng cũng thể an tâm xử lý cái thai xác kia.
Lần này Dương Thiên còn mang theo bùa hóa xác cho Từ Mộng, ều quan trọng là – kh l tiền. Nhưng nói chuyện cần nói riêng với ta, coi như cái bùa này là một món nợ ân tình.
Nói chuyện riêng? Ta đâu quen biết ? chuyện gì mà nói riêng? Chẳng hôm nay mới là lần đầu gặp nhau ?
Ta hỏi là chuyện gì, chỉ ỡm ờ, bảo đợi xử lý xong cái thai xác nói sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-54-hinh-xam-diem-vuong.html.]
Tô Tình đứng bên cạnh kh vui chút nào – nói rằng Dương Thiên đã lâu kh gặp cô , chẳng gì muốn nói, mà lại muốn trò chuyện riêng với ta – một mới gặp lần đầu? Cô nàng trước mặt Dương Thiên y như một fangirl mê trai vậy.
Thế nhưng Dương Thiên mặt mày lạnh t, chẳng nói m lời. Dù Tô Tình xinh đẹp đến đâu, ra sức làm nũng đòi ôm, cũng chẳng buồn quan tâm – lạnh hơn cả Đới Khiết O. Nhưng trong ánh mắt Tô Tình lại một chút ấm áp của tình cảm sư – sư .
Sau khi về lại chỗ của Từ Mộng, Dương Thiên đem bùa hóa xác hòa vào sương sớm, hai ngón tay vẽ một vòng, miệng lẩm bẩm chú ngữ – rõ ràng là đang làm phép.
Khoảng mười phút sau, lá bùa tan trong sương sớm. Từ Mộng bưng bát lên uống một hơi cạn sạch.
Lúc đầu Hứa Mộng kh cảm th gì, nhưng dần dần cô bắt đầu nói bụng quặn, đau kh chịu nổi, sắc mặt trắng bệch. Cô nói trong bụng thứ gì đó đang bò loạn – nó... nó đang muốn chui ra ngoài!
Tô Tình giật hoảng hốt – kh ngờ thứ đó nhỏ như vậy mà đã ý thức. Nếu cứ để nó vùng vẫy, Từ Mộng cũng nguy hiểm. Nước hóa xác kh tác dụng nh như vậy.
Ngay lúc đó, Dương Thiên bất ngờ quát lớn:
"Yêu nghiệt! Ngươi vốn kh thuộc về thế giới này! Nếu ngươi dám chui ra, ta đảm bảo ngươi hồn bay phách tán, kiếp sau ngay cả thai cũng kh được đầu thai!"
Tiếng quát đó khí thế hùng hồn, giống như dọa được thứ trong bụng Từ Mộng. Cô cũng đỡ đau hơn nhiều. Nửa tiếng sau, bụng cô bắt đầu co giật dữ dội, m.á.u trào ra từ trong quần, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Từng chút một, bụng Từ Mộng xẹp xuống, kh còn động tĩnh – dường như đã quay lại bình thường. Thai xác, cuối cùng cũng đã xử lý xong.
Bây giờ mặt mũi Từ Mộng trắng bệch, cơ thể tr yếu ớt, nhưng vẻ kh nghiêm trọng. Cô quỳ xuống trước mặt tụi ta, nói lời cảm ơn vì đã cứu cô – đây là đại ân, từ nhỏ đến giờ chưa ai tốt với cô như vậy.
Cô đúng là đáng thương – như lời yêu bà từng nói, số thì nhưng mệnh thì kh, trời sinh khổ mệnh.
Ta vội vàng đỡ cô dậy, bảo cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện cảm ơn thì kh cần – lòng tụi ta ghi nhận là đủ .
Xử lý xong thai xác, Dương Thiên kh ở lại lâu mà chọn theo ta về tiệm xăm, còn Tô Tình quay lại trường – cô nói còn tiết học buổi sáng, tr thủ về.
Về đến tiệm xăm thì kh th A Tinh Lùn đâu. Lạ ghê, gọi ện thì kh ai nghe máy, chẳng biết biến đâu mất, cũng kh để lại lời n nào cả.
Lúc này ta hỏi Dương Thiên:
“Tiểu Dương ca, hôm nay là lần đầu tiên ta gặp , chuyện gì mà cần nói riêng với ta vậy?”
Dương Thiên kh nói lời nào, trực tiếp cởi đạo bào trên , để lộ tấm lưng rắn chắc của ra trước mặt ta.
Chỉ th sau lưng xăm kín một hình xăm toàn bộ lưng, khiến ta giật kinh hãi đó là… Diêm Vương!
Xăm Diêm Vương là chuyện cực kỳ tà môn. Diêm La Vương là vua cai quản trăm quỷ, chủ nhân của tất cả loài yêu mị trên thế gian, mang ý nghĩa xét xử và trấn áp bách quỷ.
Xăm hình Diêm Vương sẽ hút âm khí. Nếu dương khí yếu thì tuyệt đối kh nên xăm bừa, nếu chịu nổi thì thể trấn áp được quỷ, chuyển vận, trừ tà. Còn nếu kh chịu nổi, sẽ bị chính Diêm Vương đè chết. Thứ này còn độc hơn cả hình xăm Quan C mở mắt, mà nếu kh chống chịu nổi hình xăm Diêm Vương, sau khi c.h.ế.t sẽ chịu đủ khổ hình của mười tám tầng địa ngục. Nhưng nếu mệnh đủ mạnh để kháng lại, thì sẽ trường thọ.
Hình xăm kh thể tùy tiện mà xăm. Vị trí xăm cũng quy tắc – xăm ở sau lưng, nếu bị quỷ bám theo đường sau thì thể giữ được mạng. Mà hình xăm này đúng là lợi hại thật, đến cả “Ngũ quỷ khiêng quan tài” hay “Qua vai rồng” cũng bị nó trấn áp được.
Ta màu sắc mực xăm Diêm Vương của Dương Thiên – dường như kh là quỷ văn, mà là một loại âm văn. Hình xăm lợi hại như thế này, kh biết dùng đến thứ quỷ gì mới tạo ra được. Nghĩ đến thôi cũng khiến ta tò mò vô cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.